Quang Nhật đột nhiên nói lớn và với tay cố giật lại cái ví. Ly cà phê vẫn chưa chảy hết bị đẩy ngã, màu nước cánh gián chảy tràn trên bàn, bắn cả vào chiếc áo len trắng mà Thanh đang mặc. Hành động mang tính bộc phát của anh khiến Thanh từ ngạc nhiên đến sợ hãi. Cô không nghĩ việc mình mở nó ra là một điều gì đó kinh khủng như thế.
Cái ví rơi xuống đất sau cuộc xung đột quyết liệt giữa Quang Nhật và Giang Thanh. Và như một sự trêu ngươi, nắp ví mở toang mà không cần sự tác động của ai cả. Thanh cúi xuống nhặt lên, đôi mắt tròn xoe khi nhìn chằm chằm vào bức ảnh được gắn gọn gàng sau lớp gương bóng của chiếc ví. Đến lúc này cô mới hiểu tại vì sao Quang Nhật một mực không chịu để cô mở nó ra.
Tiếng cười ha hả của Minh Nhi sau khi bước ra từ nhà vệ sinh càng khiến mọi chuyện trở nên ồn ào. Cả quán cà phê đổ dồn sự chú ý vào bộ ba đang có những hành động vô cùng kỳ quái. Quang Nhật không biết làm gì hơn ngoài việc lấy tay chống lên trán để biểu thị thái độ bất lực kèm theo xấu hổ. Giang Thanh thì cứ sững sờ nhìn vào bức ảnh, một vài giây sau cô đỏ mặt tía tai, vội gấp lại cái ví rồi ném về phía người đàn ông đang trong tình trạng tội nghiệp nhất hành tinh.
- Đồ biến thái.
Giang Thanh nói một câu ngắn ngủn rồi với lấy ly nước lọc uống ừng ực. Cũng không trách được thái độ quá đáng của Giang Thanh khi đôi mắt của cô vừa mới bị hấp diêm bởi một bức ảnh nude quá táo bạo. Trong tấm hình đó, Quang Nhật chỉ mặc độc nhất chiếc quần lót màu đỏ đô, cách tạo dáng thì không còn gì để bình luận: Mang vóc dáng của Lý Đức nhưng lại đứng kiểu của Lý Thông. Quả là một tác phẩm nghệ thuật đủ khả năng khiến con người phải hoảng hốt.
- Mày phản ứng y chang đứa con nít lần đầu thấy thằng bạn cời truồng ấy! Gì mà kinh thế!
Minh Nhi nói với thái độ vừa buồn cười vừa trách móc, ngồi hẳn xuống bên cạnh Quang Nhật và mở chiếc ví ra coi lại lần nữa. Cũng may anh chàng nhanh chóng giật lại rồi cất đi. Nếu không chắc Quang Nhật không còn dám ngẩng đầu nhìn Giang Thanh thêm lần nào nữa.
- Trả lại cho tôi cái ví.
Thanh nhăn nhó hướng mặt về phía Quang Nhật nói giọng như ra lệnh. Có lẽ vì cú va chạm ở sân bay làm rơi tung tóe đồ đạc trong túi của hai người mới dẫn tới cơ sự nhầm lẫn ngày hôm nay. Anh chàng nhìu mày căng thẳng, rụt rè đưa ví sang cho cô y như đứa trẻ trả lại đồ sau khi lỡ lấy mất.
Buổi trò chuyện lại tiếp tục diễn ra trong sự độc tấu của Minh Nhi cùng hai khán giả bất đắc dĩ. Theo như lời Minh Nhi nói thì bức ảnh đó thực ra chỉ là một sản phẩm của photoshop khi ghép nối gương mặt của Quang Nhật vào thân hình của một chàng trai nào đó mà cô tìm được trên mạng. Thích trêu chọc mọi người vốn là đặc tính của Minh Nhi nên Giang Thanh cũng không có lý do gì để không tin những lời mà cô bạn mình nói. Nghĩ lại thì, Quang Nhật cũng không phải người thích tự làm mất mặt bản thân như vậy. Bỗng Thanh thấy nhẹ lòng. Chính cô cũng không hiểu sao mình lại có cảm giác đó. Chốc chốc ánh mắt của hai con người từng là một nửa của nhau lại nhìn về đối phương một cách tình cờ. Đó là những ánh mắt ngại ngùng và day dứt. Muốn nhìn thật lâu nhưng rồi lại trốn chạy. Trốn chạy về quá khứ.
Ngồi thêm được một lúc thì Giang Thanh thấy người mệt nhoài, từ sáng sớm cô đã cảm thấy bản thân hôm nay không ổn, cộng thêm nhịp tim nhanh chậm bất thường vì những cảm xúc vớ vẩn đã khiến đầu óc Thanh mỗi lúc một nặng trĩu. Tiếng nhạc chuông vang lên như vị cứu tinh cho cô trong lúc này. Đang định lấy điện thoại ra xem thì mọi thứ trở nên đặc biệt hơn khi Thanh nhìn thấy Quang Nhật cũng cuống cuồng móc túi áo túi quần để tìm thứ gì đó.
- Uầy! Cái gì vậy nè? Hai người hẹn hò nhau đặt cùng một nhạc chuông điện thoại à?
Câu hỏi của Minh Nhi khiến Giang Thanh và Quang Nhật lặng đi. Giai điệu đang ngân lên thuôc về bài hát From The Beginning Until Now, nhạc phim Bản tình ca mùa đông một thời làm mưa làm gió khắp các bản xếp hạng của Châu Á. Thanh đã đặt bài này làm nhạc chuông từ khi mới mua chiếc điện thoại đầu tiên cho tới bây giờ. Nhiều lúc cô định đổi bài khác nhưng những lưu luyến vô hình đã khiến Thanh không thể nào làm được. Vì đó không chỉ là một bản nhạc chuông, nó còn là minh chứng, là ký ức của một thời nông nổi. Một lần nữa, cô lại nhìn vào mắt Quang Nhật, nhìn vào đôi mắt một mí hoang dã đang rung rung hàng mi bởi không giấu được vẻ ngỡ ngàng.
Hóa ra, trong cả một quãng đường dài lạc nhau, đôi lúc người ta vẫn thấy được nhau bởi những giá trị đã khắc vào tiềm thức…
Tiếng nhạc chuông kéo dài dăng dẳng làm giảm dần những cuộn sóng trong lòng Giang Thanh, nhìn xuống màn hình điện thoại, tên người gọi hiện lên làm cô thấy hơi chán chán. Chắc hẳn nhóm bạn lười nhác đang ngồi co cụm một chỗ và muốn lôi cô tới để làm bài tập nhóm dùm cho tụi nó. Thanh nhấn nút hủy cuộc gọi những vẫn đưa máy lên tai giả vờ nghe. Cô thấy mệt và không muốn ngồi ở đây nữa.
- Alo! Uh! Mình biết rồi! Mình tới liền!
Cố gắng tạo ra một dáng vẻ vội vàng nhất có thể, Thanh đứng dậy, đeo cặp lên vai, không quên để lại tời hai mươi nghìn trên bàn để trả tiền ly cà phê của mình.
- Mày đi thiệt à? Sao chán thế!
Cái ví rơi xuống đất sau cuộc xung đột quyết liệt giữa Quang Nhật và Giang Thanh. Và như một sự trêu ngươi, nắp ví mở toang mà không cần sự tác động của ai cả. Thanh cúi xuống nhặt lên, đôi mắt tròn xoe khi nhìn chằm chằm vào bức ảnh được gắn gọn gàng sau lớp gương bóng của chiếc ví. Đến lúc này cô mới hiểu tại vì sao Quang Nhật một mực không chịu để cô mở nó ra.
Tiếng cười ha hả của Minh Nhi sau khi bước ra từ nhà vệ sinh càng khiến mọi chuyện trở nên ồn ào. Cả quán cà phê đổ dồn sự chú ý vào bộ ba đang có những hành động vô cùng kỳ quái. Quang Nhật không biết làm gì hơn ngoài việc lấy tay chống lên trán để biểu thị thái độ bất lực kèm theo xấu hổ. Giang Thanh thì cứ sững sờ nhìn vào bức ảnh, một vài giây sau cô đỏ mặt tía tai, vội gấp lại cái ví rồi ném về phía người đàn ông đang trong tình trạng tội nghiệp nhất hành tinh.
- Đồ biến thái.
Giang Thanh nói một câu ngắn ngủn rồi với lấy ly nước lọc uống ừng ực. Cũng không trách được thái độ quá đáng của Giang Thanh khi đôi mắt của cô vừa mới bị hấp diêm bởi một bức ảnh nude quá táo bạo. Trong tấm hình đó, Quang Nhật chỉ mặc độc nhất chiếc quần lót màu đỏ đô, cách tạo dáng thì không còn gì để bình luận: Mang vóc dáng của Lý Đức nhưng lại đứng kiểu của Lý Thông. Quả là một tác phẩm nghệ thuật đủ khả năng khiến con người phải hoảng hốt.
- Mày phản ứng y chang đứa con nít lần đầu thấy thằng bạn cời truồng ấy! Gì mà kinh thế!
Minh Nhi nói với thái độ vừa buồn cười vừa trách móc, ngồi hẳn xuống bên cạnh Quang Nhật và mở chiếc ví ra coi lại lần nữa. Cũng may anh chàng nhanh chóng giật lại rồi cất đi. Nếu không chắc Quang Nhật không còn dám ngẩng đầu nhìn Giang Thanh thêm lần nào nữa.
- Trả lại cho tôi cái ví.
Thanh nhăn nhó hướng mặt về phía Quang Nhật nói giọng như ra lệnh. Có lẽ vì cú va chạm ở sân bay làm rơi tung tóe đồ đạc trong túi của hai người mới dẫn tới cơ sự nhầm lẫn ngày hôm nay. Anh chàng nhìu mày căng thẳng, rụt rè đưa ví sang cho cô y như đứa trẻ trả lại đồ sau khi lỡ lấy mất.
Buổi trò chuyện lại tiếp tục diễn ra trong sự độc tấu của Minh Nhi cùng hai khán giả bất đắc dĩ. Theo như lời Minh Nhi nói thì bức ảnh đó thực ra chỉ là một sản phẩm của photoshop khi ghép nối gương mặt của Quang Nhật vào thân hình của một chàng trai nào đó mà cô tìm được trên mạng. Thích trêu chọc mọi người vốn là đặc tính của Minh Nhi nên Giang Thanh cũng không có lý do gì để không tin những lời mà cô bạn mình nói. Nghĩ lại thì, Quang Nhật cũng không phải người thích tự làm mất mặt bản thân như vậy. Bỗng Thanh thấy nhẹ lòng. Chính cô cũng không hiểu sao mình lại có cảm giác đó. Chốc chốc ánh mắt của hai con người từng là một nửa của nhau lại nhìn về đối phương một cách tình cờ. Đó là những ánh mắt ngại ngùng và day dứt. Muốn nhìn thật lâu nhưng rồi lại trốn chạy. Trốn chạy về quá khứ.
Ngồi thêm được một lúc thì Giang Thanh thấy người mệt nhoài, từ sáng sớm cô đã cảm thấy bản thân hôm nay không ổn, cộng thêm nhịp tim nhanh chậm bất thường vì những cảm xúc vớ vẩn đã khiến đầu óc Thanh mỗi lúc một nặng trĩu. Tiếng nhạc chuông vang lên như vị cứu tinh cho cô trong lúc này. Đang định lấy điện thoại ra xem thì mọi thứ trở nên đặc biệt hơn khi Thanh nhìn thấy Quang Nhật cũng cuống cuồng móc túi áo túi quần để tìm thứ gì đó.
- Uầy! Cái gì vậy nè? Hai người hẹn hò nhau đặt cùng một nhạc chuông điện thoại à?
Câu hỏi của Minh Nhi khiến Giang Thanh và Quang Nhật lặng đi. Giai điệu đang ngân lên thuôc về bài hát From The Beginning Until Now, nhạc phim Bản tình ca mùa đông một thời làm mưa làm gió khắp các bản xếp hạng của Châu Á. Thanh đã đặt bài này làm nhạc chuông từ khi mới mua chiếc điện thoại đầu tiên cho tới bây giờ. Nhiều lúc cô định đổi bài khác nhưng những lưu luyến vô hình đã khiến Thanh không thể nào làm được. Vì đó không chỉ là một bản nhạc chuông, nó còn là minh chứng, là ký ức của một thời nông nổi. Một lần nữa, cô lại nhìn vào mắt Quang Nhật, nhìn vào đôi mắt một mí hoang dã đang rung rung hàng mi bởi không giấu được vẻ ngỡ ngàng.
Hóa ra, trong cả một quãng đường dài lạc nhau, đôi lúc người ta vẫn thấy được nhau bởi những giá trị đã khắc vào tiềm thức…
Tiếng nhạc chuông kéo dài dăng dẳng làm giảm dần những cuộn sóng trong lòng Giang Thanh, nhìn xuống màn hình điện thoại, tên người gọi hiện lên làm cô thấy hơi chán chán. Chắc hẳn nhóm bạn lười nhác đang ngồi co cụm một chỗ và muốn lôi cô tới để làm bài tập nhóm dùm cho tụi nó. Thanh nhấn nút hủy cuộc gọi những vẫn đưa máy lên tai giả vờ nghe. Cô thấy mệt và không muốn ngồi ở đây nữa.
- Alo! Uh! Mình biết rồi! Mình tới liền!
Cố gắng tạo ra một dáng vẻ vội vàng nhất có thể, Thanh đứng dậy, đeo cặp lên vai, không quên để lại tời hai mươi nghìn trên bàn để trả tiền ly cà phê của mình.
- Mày đi thiệt à? Sao chán thế!

