Minh Nhi xụ mặt. Có lẽ cô vẫn chưa nói hết được những gì mà cô muốn nói mặc dù buổi cà phê đã kéo dài được hơn hai tiếng.
- Tha cho tao đi. Mày học xong rồi nhưng tao thì chưa. Gần thi rồi, làm ơn cho con bạn của mày được thoát qua mùa trăng nhé. Tao đi đây. Hai người ở lại vui vẻ.
Thanh nói một tràn dài thật dài mà không cần một dấu chấm dấu phẩy nào. Bây giờ cô chỉ muốn thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Người Thanh đã quá mệt và khó thở rồi. Cô cũng không buồn nhìn vào Quang Nhật dù anh chàng đang nhíu mày vì thấy vẻ bạc nhược trên đôi môi tím tái dần của mình.
Bản thân Thanh dường như không ý thức được sức khỏe của mình đang ở tình trạng tệ như thế nào. Bằng chứng là chỉ vừa đi được vài bước, Thanh đã khuỵu xuống. Nếu không nhờ Quang Nhật quay lưng đỡ kịp thì cô đã ngã lăn ra sàn. Chưa bao giờ Thanh thấy đầu óc quay cuồng như lúc này, người cô cũng nóng ran lên, cảm giác như bị ong chích toàn tập.
- Thanh! Em sao thế?
Đó không phải lời nói của Quang Nhật mà là của một người thứ tư vừa mới xuất hiện. Anh ta nhanh chóng gạt tay Quang Nhật ra khỏi người Giang Thanh để cô dựa hẳn vào vai của mình. Quá ngạc nhiên, Quang Nhật đứng sững lại, miệng không nói được lời nào.
- Anh là ai thế? Sao lại ôm bạn tôi vậy hả?
Minh Nhi nói to, vội vàng kéo cô bạn về phía mình. Người ngợm đang nhũn ra như con chi chi của Giang Thanh càng được dịp nhão nhoẹt vì sự xô qua đẩy lại của Minh Nhi và người đàn ông lạ mặt.
- Cái mặt thì xinh mà cái miệng như con cá chình ấy! Tôi là ai liên quan gì tới cô mà hùng hổ thế hả?
Không chịu thua kém người con gái sắc sảo đang bắn cho mình hàng trăm tia lửa điện, anh chàng hét lớn để chứng tỏ uy phong. Có vẻ họ không còn quan tâm tới tình hình hiện tại của Giang Thanh mà chỉ chăm chăm nhìn nhau để thể hiện sức mạnh cũng như khả năng đấu võ mồm của mình. Quang Nhật thì khác, anh cố gắng vỗ nhẹ tay vào má Giang Thanh giúp cô tỉnh lại, gương mặt nhăn nhúm khi thấy Giang Thanh lả người đi trong vô thức. Cũng may Minh Nhi đang bận chiến đấu với người lạ nên không để ý tới thái độ lo lắng quá mức của bạn trai mình, nếu không, mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần.
- Đây là bạn… bạn trai… của… tao! Tao… ổn… Cứ để… anh ấy… đưa tao về…
Tiếng cãi nhau ỏm tỏi khiến Giang Thanh dù đã bất tỉnh cũng phải mở mắt tỉnh dậy để ngăn ngừa một cuộc chiến không hồi kết. Lời tuyên bố thều thào, ngắt quãng và yếu ớt của Giang Thanh khiến Minh Nhi và người con trai lạ mặt im lặng, Quang Nhật đang định đưa tay để đỡ cô thì khựng lại, một cách rất khó khăn.
- Bạn… bạn trai ư? Mày thế này mà đi quen một gã đàn bà như vậy hả? Mày…
Không kịp để Minh Nhi nói thêm lời nào, Giang Thanh ra hiệu cho người đàn ông trong chiếc áo pull màu hồng phấn đứng bên cạnh đưa mình ra khỏi quán. Tiếng í ới của cô bạn thân vang theo tới tận bãi giữ xe.
o0o
Nằm vật ra giường, Giang Thanh lúc này mới thấy bản thân được tiếp thêm chút sức sống. Cô đặt tay lên trán và nhắm mắt, trong đầu vẫn ẩn hiện những hình ảnh của mớ ký ức hỗn độn.
- Hoàng Phong…
Chợt nhớ ra điều gì, Thanh gọi khẽ, đủ để cho một con muỗi nghe được.
- Gì em? Mà sáng nay em chưa ăn phải không? Anh đã bảo với em rồi, có bận kiểu nào thì cũng phải ăn sáng chứ!!!
Anh chàng vừa trách móc vừa xắn tay áo lên, vầng trán nhăn lại biểu thị thái độ không hài lòng. Giang Thanh thở dài một lượt vì chưa kịp nói gì đã bị ca một bài cảm thán.
- Sáng dậy vội quá nên em quên. Anh đổ dùm em thùng rác rồi về đi. Nhớ khóa cửa nhé! Em muốn một mình.
Cô nằm quay lưng về phía cửa sổ và nói chậm rãi. Những lúc như thế này, Giang Thanh chỉ muốn được yên tĩnh để vỗ về những cảm xúc đang dậy sóng trong lòng mình. Cô cần một thế giới của riêng cô.
Đáp lại yêu cầu của Giang Thanh là một sự im lặng. Đúng hơn là không có bất kỳ lời nói nào ngoại trừ những âm thanh của các đồ vật trong nhà. Thanh đã quá mệt để quay lưng lại nhìn. Cô mặc kệ và nhắm hẳn mắt lại. Cơn buồn ngủ đến một cách vội vàng khiến Thanh lịm hẳn. Vài giọt nắng hiếm hoi của những ngày đầu đông được dịp nhảy nhót trên vai cô.
Hoàng Phong là một chàng trai vô cùng đặc biệt. Anh có vẻ ngoài cực kỳ bắt mắt khi sở hữu làn da trắng muốt, đôi môi đỏ mọng và chiếc mũi dọc dừa thanh tú. Nhiều người vẫn đùa anh là một sản phẩm hoàn hảo của phẫu thuật thẩm mỹ vì những đường nét trên gương mặt Hoàng Phong quá tuyệt vời, khó ai sinh ra tự nhiên mà được vẻ đẹp ấy. Tuy nhiên, Hoàng Phong lại mang một tính cách nhạy cảm và hơi hướng… đàn bà. Điều này không ám chỉ anh có vấn đề về giới tính vì ngoài việc nói hơi nhiều, quan tâm quá mức đối với người khác và chăm chút ngoại hình bản thân hơi quá đà thì anh vẫn là một đấng nam nhi đích thực.
- Tha cho tao đi. Mày học xong rồi nhưng tao thì chưa. Gần thi rồi, làm ơn cho con bạn của mày được thoát qua mùa trăng nhé. Tao đi đây. Hai người ở lại vui vẻ.
Thanh nói một tràn dài thật dài mà không cần một dấu chấm dấu phẩy nào. Bây giờ cô chỉ muốn thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Người Thanh đã quá mệt và khó thở rồi. Cô cũng không buồn nhìn vào Quang Nhật dù anh chàng đang nhíu mày vì thấy vẻ bạc nhược trên đôi môi tím tái dần của mình.
Bản thân Thanh dường như không ý thức được sức khỏe của mình đang ở tình trạng tệ như thế nào. Bằng chứng là chỉ vừa đi được vài bước, Thanh đã khuỵu xuống. Nếu không nhờ Quang Nhật quay lưng đỡ kịp thì cô đã ngã lăn ra sàn. Chưa bao giờ Thanh thấy đầu óc quay cuồng như lúc này, người cô cũng nóng ran lên, cảm giác như bị ong chích toàn tập.
- Thanh! Em sao thế?
Đó không phải lời nói của Quang Nhật mà là của một người thứ tư vừa mới xuất hiện. Anh ta nhanh chóng gạt tay Quang Nhật ra khỏi người Giang Thanh để cô dựa hẳn vào vai của mình. Quá ngạc nhiên, Quang Nhật đứng sững lại, miệng không nói được lời nào.
- Anh là ai thế? Sao lại ôm bạn tôi vậy hả?
Minh Nhi nói to, vội vàng kéo cô bạn về phía mình. Người ngợm đang nhũn ra như con chi chi của Giang Thanh càng được dịp nhão nhoẹt vì sự xô qua đẩy lại của Minh Nhi và người đàn ông lạ mặt.
- Cái mặt thì xinh mà cái miệng như con cá chình ấy! Tôi là ai liên quan gì tới cô mà hùng hổ thế hả?
Không chịu thua kém người con gái sắc sảo đang bắn cho mình hàng trăm tia lửa điện, anh chàng hét lớn để chứng tỏ uy phong. Có vẻ họ không còn quan tâm tới tình hình hiện tại của Giang Thanh mà chỉ chăm chăm nhìn nhau để thể hiện sức mạnh cũng như khả năng đấu võ mồm của mình. Quang Nhật thì khác, anh cố gắng vỗ nhẹ tay vào má Giang Thanh giúp cô tỉnh lại, gương mặt nhăn nhúm khi thấy Giang Thanh lả người đi trong vô thức. Cũng may Minh Nhi đang bận chiến đấu với người lạ nên không để ý tới thái độ lo lắng quá mức của bạn trai mình, nếu không, mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn gấp nhiều lần.
- Đây là bạn… bạn trai… của… tao! Tao… ổn… Cứ để… anh ấy… đưa tao về…
Tiếng cãi nhau ỏm tỏi khiến Giang Thanh dù đã bất tỉnh cũng phải mở mắt tỉnh dậy để ngăn ngừa một cuộc chiến không hồi kết. Lời tuyên bố thều thào, ngắt quãng và yếu ớt của Giang Thanh khiến Minh Nhi và người con trai lạ mặt im lặng, Quang Nhật đang định đưa tay để đỡ cô thì khựng lại, một cách rất khó khăn.
- Bạn… bạn trai ư? Mày thế này mà đi quen một gã đàn bà như vậy hả? Mày…
Không kịp để Minh Nhi nói thêm lời nào, Giang Thanh ra hiệu cho người đàn ông trong chiếc áo pull màu hồng phấn đứng bên cạnh đưa mình ra khỏi quán. Tiếng í ới của cô bạn thân vang theo tới tận bãi giữ xe.
o0o
Nằm vật ra giường, Giang Thanh lúc này mới thấy bản thân được tiếp thêm chút sức sống. Cô đặt tay lên trán và nhắm mắt, trong đầu vẫn ẩn hiện những hình ảnh của mớ ký ức hỗn độn.
- Hoàng Phong…
Chợt nhớ ra điều gì, Thanh gọi khẽ, đủ để cho một con muỗi nghe được.
- Gì em? Mà sáng nay em chưa ăn phải không? Anh đã bảo với em rồi, có bận kiểu nào thì cũng phải ăn sáng chứ!!!
Anh chàng vừa trách móc vừa xắn tay áo lên, vầng trán nhăn lại biểu thị thái độ không hài lòng. Giang Thanh thở dài một lượt vì chưa kịp nói gì đã bị ca một bài cảm thán.
- Sáng dậy vội quá nên em quên. Anh đổ dùm em thùng rác rồi về đi. Nhớ khóa cửa nhé! Em muốn một mình.
Cô nằm quay lưng về phía cửa sổ và nói chậm rãi. Những lúc như thế này, Giang Thanh chỉ muốn được yên tĩnh để vỗ về những cảm xúc đang dậy sóng trong lòng mình. Cô cần một thế giới của riêng cô.
Đáp lại yêu cầu của Giang Thanh là một sự im lặng. Đúng hơn là không có bất kỳ lời nói nào ngoại trừ những âm thanh của các đồ vật trong nhà. Thanh đã quá mệt để quay lưng lại nhìn. Cô mặc kệ và nhắm hẳn mắt lại. Cơn buồn ngủ đến một cách vội vàng khiến Thanh lịm hẳn. Vài giọt nắng hiếm hoi của những ngày đầu đông được dịp nhảy nhót trên vai cô.
Hoàng Phong là một chàng trai vô cùng đặc biệt. Anh có vẻ ngoài cực kỳ bắt mắt khi sở hữu làn da trắng muốt, đôi môi đỏ mọng và chiếc mũi dọc dừa thanh tú. Nhiều người vẫn đùa anh là một sản phẩm hoàn hảo của phẫu thuật thẩm mỹ vì những đường nét trên gương mặt Hoàng Phong quá tuyệt vời, khó ai sinh ra tự nhiên mà được vẻ đẹp ấy. Tuy nhiên, Hoàng Phong lại mang một tính cách nhạy cảm và hơi hướng… đàn bà. Điều này không ám chỉ anh có vấn đề về giới tính vì ngoài việc nói hơi nhiều, quan tâm quá mức đối với người khác và chăm chút ngoại hình bản thân hơi quá đà thì anh vẫn là một đấng nam nhi đích thực.

