Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, dựa lưng vào tường: “Cha em cũng vậy, lúc đầu em muốn học y, dù có nói gì ông ấy cũng không chịu. Ông ấy nói con gái không nên học y, vì làm bác sĩ rất vất vả, phải thường xuyên trực đêm, hơn nữa, khuya đến mấy vẫn bị người khác gọi điện đến nhờ vả, làm phiền...”
Diệp Chính Thần ngồi sát bên tôi, nghe tôi tâm sự. Tôi nói với anh, tôi kiên quyết học y vì tôi muốn chữa khỏi bệnh cho tất cả bệnh nhân, để họ thoát khỏi sự giày vò của bệnh tật và cái chết... Tôi muốn tiễn những người bệnh ra khỏi bệnh viện và nói với họ rằng, đừng bao giờ gặp lại.
Diệp Chính Thần nhìn ngọn đèn phía xa: “Anh cũng giống em, từ nhỏ đã muốn làm một bác sĩ, tự mình mở một bệnh viện, dốc hết sức lực để chữa bệnh cứu người... nhưng cha anh luôn phản đối, anh và cha đã cãi nhau hai tháng, cuối cùng...”
“Anh vẫn đăng ký vào trường y, anh đã thắng?”
Diệp Chính Thần cười đau khổ: “Thắng rồi thì sao nào, vẫn chịu sự khống chế của ông ấy, anh không muốn sang Nhật nhưng ông ấy ép anh phải đi.”
“Lần này ông ấy lại ép anh làm việc gì vậy?”
Diệp Chính Thần ngước mắt nhìn tôi, định nói gì đó rồi lại thôi, lắc đầu nói tiếp: “Không có gì. Ông ấy lẩm cẩm ấy mà... Mặc kệ ông ấy.”
Khi Diệp Chính Thần nói lời sau cùng, vẻ mặt bất lực, có gì đó như buông xuôi, và cả một tình yêu không thể diễn tả bằng lời. Suy cho cùng, dù gì thì cũng là cha con, cho dù cãi nhau thế nào, đối nghịch thế nào cũng không thể xóa nhòa được quan hệ huyết thống.
“Tiểu Băng, tối qua Diệp Chính Thần suýt nữa thì đánh nhau với Ngô Dương đấy, em có biết không?”
Tôi vừa ngủ dậy, chị Phùng đã gọi điện và báo tin này. Đầu óc tôi vẫn còn đang mơ màng nên ý nghĩ đầu tiên là chị Phùng đang đùa.
“Chị đừng đùa nữa...” “Chị nói thật đấy. Tối qua anh Phùng nói với Diệp Chính
Thần những lời đồn đại về em và cậu ta. Diệp Chính Thần vừa nghe đã nổi xung lên. Anh Phùng nói, anh ấy chưa bao giờ thấy Diệp Chính Thần giận dữ như vậy. Cậu ta đã chạy đi tìm Ngô Dương và chửi Ngô Dương tối tăm mặt mũi. Ngô Dương giải thích rằng cậu ta chỉ vô tình làm em bị tổn thương, nhưng vì uống hơi nhiều nên lỡ lời. Anh Phùng cũng khuyên can, nói rằng mọi người bàn tán chuyện về em và Diệp Chính Thần từ trước đó rồi. Em có biết Diệp Chính Thần nói thế nào không?”
“Nói sao ạ?”
“Cậu ta nói: “Mọi người chẳng cần phải bàn tán tôi với Tiểu Băng có gì, đúng là có rồi đấy... Tôi thích cô ấy, tôi theo đuổi cô ấy... Diệp Chính Thần này sẽ không lấy ai ngoài cô ấy!””
Giống như bị hắt một chậu nước nóng vào người, tôi ngồi bật dậy khỏi giường, máu trong người chảy dồn xuống: “Anh ấy… anh ấy nói như thế thật à?”
“Chính tai anh Phùng nhà chị nghe thấy mà. Lúc đó có nhiều người, họ cũng nghe thấy.”
“Bây giờ thì diễn đàn của lưu học sinh trường Đại học Osaka đều đang bàn luận về chuyện này.”
Còn mang lên cả diễn đàn nữa. Tôi còn mặt mũi nào mà ra đường. Tôi nằm lăn ra giường, chỉ tiếc không thể đâm đầu vào gối mà chết. Tắt điện thoại, tôi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thì mọi việc đã sáng tỏ. Chắc hẳn là Diệp Chính Thần sợ tôi bị mọi người hiểu lầm, sợ tôi không thể đối diện được với những lời đồn đại ác ý đó nên mới nói như vậy, để mọi người tưởng là không phải tôi bám lấy anh, mà là anh theo đuổi tôi.
Một người đàn ông tốt như vậy, tôi thực sự muốn gắn bó tới vạn lần...
Với những lời đồn đại, bạn càng che giấu thì mọi người càng đoán già đoán non, và như thế những lời đồn đại càng được thổi phồng. Đã thế, tôi và Diệp Chính Thần công khai thân thiết, mặc cho mọi người nói, thỉnh thoảng Diệp Chính Thần còn thêm mấy câu, làm như mọi chuyện không còn là bí mật, thế là mọi người chẳng còn gì để bàn tán nữa.
Một ngày nghỉ hiếm hoi, tôi không phải tới phòng thí nghiệm để cấy tế bào mà đứng trên ban công để tâm hồn đắm chìm trong bản tình ca Yêu. Vết thương của Diệp Chính Thần cũng đã khỏi hẳn, tay đã được tháo băng và cử động bình thường.
Sau nửa tháng ròng phải ăn những món ăn đạm bạc, Diệp Chính Thần bước tới ban công, hỏi tôi với vẻ chan chứa hy vọng: “Để chúc mừng anh hồi phục hoàn toàn, có lẽ em nên mời anh một bữa lẩu cay mới phải.”
Tôi đáp: “Được thôi, vừa may hôm nay em được nghỉ, anh đi mua đồ ăn đi.”
“Được!”
“Chờ chút. Anh mua nhiều một chút nhé, nhân tiện em mời Lý Khải đến.”
“Vì sao lại mời anh ta?”
“Anh ấy đã giới thiệu cho em tới làm việc tại cửa hàng tiện lợi, em đã hứa là sẽ mời anh ấy ăn lẩu.” Nhìn vẻ mặt đang dần tối đi của Diệp Chính Thần, tôi đành chữa lại: “Nếu anh không thích thì thôi vậy, không mời nữa...”
Thấy sắc mặt của Diệp Chính Thần bình thường trở lại, tôi nói thêm: “Để hôm khác em mời riêng anh ấy vậy.”
Diệp Chính Thần ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Hay là gọi tất cả mọi người tới cho vui.”
“Cũng được đấy!” Tôi phấn khởi nói. “Rồi chúng ta cùng chơi trò giết người nhé!”
“Được! Để anh gọi điện hẹn mọi người.”
Giết người là trò chơi rất thịnh hành trong khu nhà của chúng tôi. Mọi người quây quần, cùng chơi, cùng nói chuyện, cùng giao lưu tình cảm. Hồi mới tới, tôi đã tham gia một lần, bị anh Phùng, anh Vu trêu cho cười suốt cả buổi tối.
Diệp Chính Thần ngồi sát bên tôi, nghe tôi tâm sự. Tôi nói với anh, tôi kiên quyết học y vì tôi muốn chữa khỏi bệnh cho tất cả bệnh nhân, để họ thoát khỏi sự giày vò của bệnh tật và cái chết... Tôi muốn tiễn những người bệnh ra khỏi bệnh viện và nói với họ rằng, đừng bao giờ gặp lại.
Diệp Chính Thần nhìn ngọn đèn phía xa: “Anh cũng giống em, từ nhỏ đã muốn làm một bác sĩ, tự mình mở một bệnh viện, dốc hết sức lực để chữa bệnh cứu người... nhưng cha anh luôn phản đối, anh và cha đã cãi nhau hai tháng, cuối cùng...”
“Anh vẫn đăng ký vào trường y, anh đã thắng?”
Diệp Chính Thần cười đau khổ: “Thắng rồi thì sao nào, vẫn chịu sự khống chế của ông ấy, anh không muốn sang Nhật nhưng ông ấy ép anh phải đi.”
“Lần này ông ấy lại ép anh làm việc gì vậy?”
Diệp Chính Thần ngước mắt nhìn tôi, định nói gì đó rồi lại thôi, lắc đầu nói tiếp: “Không có gì. Ông ấy lẩm cẩm ấy mà... Mặc kệ ông ấy.”
Khi Diệp Chính Thần nói lời sau cùng, vẻ mặt bất lực, có gì đó như buông xuôi, và cả một tình yêu không thể diễn tả bằng lời. Suy cho cùng, dù gì thì cũng là cha con, cho dù cãi nhau thế nào, đối nghịch thế nào cũng không thể xóa nhòa được quan hệ huyết thống.
“Tiểu Băng, tối qua Diệp Chính Thần suýt nữa thì đánh nhau với Ngô Dương đấy, em có biết không?”
Tôi vừa ngủ dậy, chị Phùng đã gọi điện và báo tin này. Đầu óc tôi vẫn còn đang mơ màng nên ý nghĩ đầu tiên là chị Phùng đang đùa.
“Chị đừng đùa nữa...” “Chị nói thật đấy. Tối qua anh Phùng nói với Diệp Chính
Thần những lời đồn đại về em và cậu ta. Diệp Chính Thần vừa nghe đã nổi xung lên. Anh Phùng nói, anh ấy chưa bao giờ thấy Diệp Chính Thần giận dữ như vậy. Cậu ta đã chạy đi tìm Ngô Dương và chửi Ngô Dương tối tăm mặt mũi. Ngô Dương giải thích rằng cậu ta chỉ vô tình làm em bị tổn thương, nhưng vì uống hơi nhiều nên lỡ lời. Anh Phùng cũng khuyên can, nói rằng mọi người bàn tán chuyện về em và Diệp Chính Thần từ trước đó rồi. Em có biết Diệp Chính Thần nói thế nào không?”
“Nói sao ạ?”
“Cậu ta nói: “Mọi người chẳng cần phải bàn tán tôi với Tiểu Băng có gì, đúng là có rồi đấy... Tôi thích cô ấy, tôi theo đuổi cô ấy... Diệp Chính Thần này sẽ không lấy ai ngoài cô ấy!””
Giống như bị hắt một chậu nước nóng vào người, tôi ngồi bật dậy khỏi giường, máu trong người chảy dồn xuống: “Anh ấy… anh ấy nói như thế thật à?”
“Chính tai anh Phùng nhà chị nghe thấy mà. Lúc đó có nhiều người, họ cũng nghe thấy.”
“Bây giờ thì diễn đàn của lưu học sinh trường Đại học Osaka đều đang bàn luận về chuyện này.”
Còn mang lên cả diễn đàn nữa. Tôi còn mặt mũi nào mà ra đường. Tôi nằm lăn ra giường, chỉ tiếc không thể đâm đầu vào gối mà chết. Tắt điện thoại, tôi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thì mọi việc đã sáng tỏ. Chắc hẳn là Diệp Chính Thần sợ tôi bị mọi người hiểu lầm, sợ tôi không thể đối diện được với những lời đồn đại ác ý đó nên mới nói như vậy, để mọi người tưởng là không phải tôi bám lấy anh, mà là anh theo đuổi tôi.
Một người đàn ông tốt như vậy, tôi thực sự muốn gắn bó tới vạn lần...
Với những lời đồn đại, bạn càng che giấu thì mọi người càng đoán già đoán non, và như thế những lời đồn đại càng được thổi phồng. Đã thế, tôi và Diệp Chính Thần công khai thân thiết, mặc cho mọi người nói, thỉnh thoảng Diệp Chính Thần còn thêm mấy câu, làm như mọi chuyện không còn là bí mật, thế là mọi người chẳng còn gì để bàn tán nữa.
Một ngày nghỉ hiếm hoi, tôi không phải tới phòng thí nghiệm để cấy tế bào mà đứng trên ban công để tâm hồn đắm chìm trong bản tình ca Yêu. Vết thương của Diệp Chính Thần cũng đã khỏi hẳn, tay đã được tháo băng và cử động bình thường.
Sau nửa tháng ròng phải ăn những món ăn đạm bạc, Diệp Chính Thần bước tới ban công, hỏi tôi với vẻ chan chứa hy vọng: “Để chúc mừng anh hồi phục hoàn toàn, có lẽ em nên mời anh một bữa lẩu cay mới phải.”
Tôi đáp: “Được thôi, vừa may hôm nay em được nghỉ, anh đi mua đồ ăn đi.”
“Được!”
“Chờ chút. Anh mua nhiều một chút nhé, nhân tiện em mời Lý Khải đến.”
“Vì sao lại mời anh ta?”
“Anh ấy đã giới thiệu cho em tới làm việc tại cửa hàng tiện lợi, em đã hứa là sẽ mời anh ấy ăn lẩu.” Nhìn vẻ mặt đang dần tối đi của Diệp Chính Thần, tôi đành chữa lại: “Nếu anh không thích thì thôi vậy, không mời nữa...”
Thấy sắc mặt của Diệp Chính Thần bình thường trở lại, tôi nói thêm: “Để hôm khác em mời riêng anh ấy vậy.”
Diệp Chính Thần ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Hay là gọi tất cả mọi người tới cho vui.”
“Cũng được đấy!” Tôi phấn khởi nói. “Rồi chúng ta cùng chơi trò giết người nhé!”
“Được! Để anh gọi điện hẹn mọi người.”
Giết người là trò chơi rất thịnh hành trong khu nhà của chúng tôi. Mọi người quây quần, cùng chơi, cùng nói chuyện, cùng giao lưu tình cảm. Hồi mới tới, tôi đã tham gia một lần, bị anh Phùng, anh Vu trêu cho cười suốt cả buổi tối.

