Đêm hôm ấy chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, Diệp Chính Thần không biết là tôi đang nói gì. Thực ra, tôi cũng không biết anh đang nói gì nữa, nhưng chúng tôi đã cười rất vui, cười mãi, cười tới mức đau cả bụng, cười tới mức nước mắt thấm vào cả vết thương trong lòng...
Chương 5:
Hôm sau, Ngô Dương lại đến đón tôi, trên con đường đêm dài và yên tĩnh, tôi chậm rãi thả bước, lắng nghe tiếng gió thổi và tiếng lá cây xào xạc. Trên đường đi, Ngô Dương đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện. Anh nói, ngay từ hồi còn nhỏ đã quyết tâm thi vào trường cảnh sát, muốn trở thành một cảnh sát đầu đội trời, chân đạp đất. Anh kể, việc huấn luyện vô cùng gian khổ nhưng anh luôn cảm thấy rất vui... Tôi chăm chú nghe câu chuyện của anh.
Đoạn đường rất ngắn, thế mà chúng tôi đi một tiếng đồng hồ mới tới chân cầu thang của khu ký túc.
“Ngày mai có rỗi không?” Ngô Dương hỏi tôi, ánh trăng chiếu xuống bộ quân phục tập huấn của anh khiến tôi ngây người. Diệp Chính Thần nói đúng, Ngô Dương là một người đàn ông tốt, cũng là mẫu người đàn ông mà tôi muốn lấy. Có khi mơ ước mà bạn theo đuổi bấy lâu đến gần trong gang tấc, bạn lại phát hiện ra rằng nó không phải là thứ bạn muốn có nhất.
Tôi lắc đầu: “Ngày mai em có buổi thí nghiệm, buổi tối còn phải đi làm thêm nữa.”
“Vậy thì tối mai anh sẽ đến đón em.”
“Ngô Dương...” Tôi ngẩng đầu, nhìn lên cửa sổ phòng Diệp Chính Thần, trên tấm rèm cửa màu xanh in rõ cái bóng dài của anh. Chỉ cần nhìn thấy bóng của anh thôi, tim tôi đã đập dồn dập. Tôi đưa tay lên ôm ngực, nói với Ngô Dương: “Em đã thích một người.”
Ngô Dương trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi: “Là Diệp Chính Thần phải không?”
Tôi cười đau khổ, không lẽ điều đó lại rõ ràng đến thế sao?
“Anh nghe nói Diệp Chính Thần...” Ngô Dương cân nhắc cách dùng từ: “… đã từng yêu rất nhiều cô gái.”
“Em biết... Em cũng biết anh ấy chỉ coi em như em gái.” Nhưng tôi vẫn thích anh.
Ngô Dương đi rồi, một mình tôi lặng lẽ trở về phòng. Có lẽ người ấy phải ở lì trong phòng nên thấy vô vị, vừa thấy tôi về lập tức sang, rồi hỏi trong một tiếng hai mươi phút vừa rồi chúng tôi đã đi đâu, có cầm tay nhau không, đã ôm nhau chưa, đã hôn nhau chưa.
Thấy tôi lắc đầu, Diệp Chính Thần thốt ra mấy câu nói xấu Ngô Dương, chê Ngô Dương quá chậm.
Tôi lạnh lùng nhìn anh: “Có ai hành động nhanh như anh đâu, nếu là anh thì chắc đã kịp ăn xong, chùi mép và thay người khác rồi.”
Tôi đang định mở cửa thì Diệp Chính Thần nắm tay tôi, áp tôi vào cửa, khiến tôi không còn cách nào khác là phải đối diện với khuôn mặt có nụ cười ranh mãnh của anh: “Nếu em đã tin anh như vậy thì liệu anh có nên không làm em thất vọng không nhỉ?”
“Anh định làm gì thế?” Tôi sợ hãi tới mức giọng nói cũng run lên trước hành động bất ngờ của Diệp Chính Thần.
“Thanh toán em rồi thay người khác...” Đôi môi hơi nhếch lên của Diệp Chính Thần mỗi lúc một tiến sát mặt tôi, tôi cảm thấy người mềm nhũn, toàn thân không còn chút sức lực nào.
“Em sai rồi, em biết em sai rồi. Sư huynh, anh là người đàng hoàng, không làm chuyện xằng bậy.”
Diệp Chính Thần cười: “Ồ? Thế anh không phải là gã háo sắc nữa à?”
Tôi vội lắc đầu: “Không phải, không phải.”
Diệp Chính Thần gật đầu vẻ mãn nguyện rồi buông tôi ra: “Lại đây giúp anh cởi quần áo, anh muốn tắm...”
Mồ hôi túa ra đầy trán, tôi chửi thầm đến cả ngàn lần câu: “Đồ dê già háo sắc...”
Kể từ hôm đó, Ngô Dương không gọi cho tôi nữa, tôi cũng không gặp lại anh. Tôi tưởng chuyện đó sẽ trôi qua như vậy, không ngờ, trong trường bỗng xôn xao tin đồn. Hôm đó, tôi đang ăn cơm trong nhà ăn cùng Tần Tuyết thì nghe thấy hai nữ sinh bàn tán phía sau: “Chính là cô ta... Cậu có biết không, trong lòng thì cô ta thích Diệp Chính
Thần nhưng lại đi cùng một cảnh sát vũ trang. Sau đó, anh chàng sĩ quan kia phát hiện ra cô ta và Diệp Chính Thần có quan hệ thân mật nên đã bỏ cô ta.”
“Liệu có nhầm không? Cô gái ấy nghĩ gì vậy?”
“Xì, sao cô ta lại không nghĩ, một công tử chơi bời như Diệp Chính Thần thì đời nào thật lòng với cô ta được, chỉ là chơi bời mà thôi.”
Tôi cảm thấy mình như bị người khác giáng một cái tát, ngồi bất động, vừa tức giận vừa tủi thân nhưng có lẽ nhiều hơn là xấu hổ.
Tần Tuyết huých tôi, cất giọng khuyên: “Tiểu Băng, những lời đồn về cậu và Diệp Chính Thần không phải mới ngày một, ngày hai, còn có những lời khó nghe hơn nữa kia. Cậu cũng biết đấy, Diệp Chính Thần nổi tiếng là phong lưu, cậu lại gần gũi với anh ta như vậy, khó tránh được chuyện người khác bàn tán. Theo mình, cậu nên tránh xa anh ta một chút, kiểu đàn ông như vậy chẳng khác gì một liều thuốc độc...”
“Ai thích nói gì thì nói, mình không quan tâm.”
Mặc dù miệng nói không quan tâm nhưng có cô gái nào lại không quan tâm đến danh dự. Suốt buổi chiều hôm đó, tôi giam mình trong phòng quan sát vi khuẩn, tôi sợ người khác nhìn thấy tôi, dù đó chỉ là một ánh mắt bình thường, tôi cũng nghĩ là họ đang cười nhạo mình. Hết giờ làm thêm, tôi kéo lê đôi chân mệt mỏi trở về phòng, vừa mệt vừa đói, cũng chẳng còn hơi sức mà khóc nữa.
Về đến cửa, đang cúi đầu tìm chìa khóa thì Diệp Chính
Chương 5:
Hôm sau, Ngô Dương lại đến đón tôi, trên con đường đêm dài và yên tĩnh, tôi chậm rãi thả bước, lắng nghe tiếng gió thổi và tiếng lá cây xào xạc. Trên đường đi, Ngô Dương đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện. Anh nói, ngay từ hồi còn nhỏ đã quyết tâm thi vào trường cảnh sát, muốn trở thành một cảnh sát đầu đội trời, chân đạp đất. Anh kể, việc huấn luyện vô cùng gian khổ nhưng anh luôn cảm thấy rất vui... Tôi chăm chú nghe câu chuyện của anh.
Đoạn đường rất ngắn, thế mà chúng tôi đi một tiếng đồng hồ mới tới chân cầu thang của khu ký túc.
“Ngày mai có rỗi không?” Ngô Dương hỏi tôi, ánh trăng chiếu xuống bộ quân phục tập huấn của anh khiến tôi ngây người. Diệp Chính Thần nói đúng, Ngô Dương là một người đàn ông tốt, cũng là mẫu người đàn ông mà tôi muốn lấy. Có khi mơ ước mà bạn theo đuổi bấy lâu đến gần trong gang tấc, bạn lại phát hiện ra rằng nó không phải là thứ bạn muốn có nhất.
Tôi lắc đầu: “Ngày mai em có buổi thí nghiệm, buổi tối còn phải đi làm thêm nữa.”
“Vậy thì tối mai anh sẽ đến đón em.”
“Ngô Dương...” Tôi ngẩng đầu, nhìn lên cửa sổ phòng Diệp Chính Thần, trên tấm rèm cửa màu xanh in rõ cái bóng dài của anh. Chỉ cần nhìn thấy bóng của anh thôi, tim tôi đã đập dồn dập. Tôi đưa tay lên ôm ngực, nói với Ngô Dương: “Em đã thích một người.”
Ngô Dương trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi: “Là Diệp Chính Thần phải không?”
Tôi cười đau khổ, không lẽ điều đó lại rõ ràng đến thế sao?
“Anh nghe nói Diệp Chính Thần...” Ngô Dương cân nhắc cách dùng từ: “… đã từng yêu rất nhiều cô gái.”
“Em biết... Em cũng biết anh ấy chỉ coi em như em gái.” Nhưng tôi vẫn thích anh.
Ngô Dương đi rồi, một mình tôi lặng lẽ trở về phòng. Có lẽ người ấy phải ở lì trong phòng nên thấy vô vị, vừa thấy tôi về lập tức sang, rồi hỏi trong một tiếng hai mươi phút vừa rồi chúng tôi đã đi đâu, có cầm tay nhau không, đã ôm nhau chưa, đã hôn nhau chưa.
Thấy tôi lắc đầu, Diệp Chính Thần thốt ra mấy câu nói xấu Ngô Dương, chê Ngô Dương quá chậm.
Tôi lạnh lùng nhìn anh: “Có ai hành động nhanh như anh đâu, nếu là anh thì chắc đã kịp ăn xong, chùi mép và thay người khác rồi.”
Tôi đang định mở cửa thì Diệp Chính Thần nắm tay tôi, áp tôi vào cửa, khiến tôi không còn cách nào khác là phải đối diện với khuôn mặt có nụ cười ranh mãnh của anh: “Nếu em đã tin anh như vậy thì liệu anh có nên không làm em thất vọng không nhỉ?”
“Anh định làm gì thế?” Tôi sợ hãi tới mức giọng nói cũng run lên trước hành động bất ngờ của Diệp Chính Thần.
“Thanh toán em rồi thay người khác...” Đôi môi hơi nhếch lên của Diệp Chính Thần mỗi lúc một tiến sát mặt tôi, tôi cảm thấy người mềm nhũn, toàn thân không còn chút sức lực nào.
“Em sai rồi, em biết em sai rồi. Sư huynh, anh là người đàng hoàng, không làm chuyện xằng bậy.”
Diệp Chính Thần cười: “Ồ? Thế anh không phải là gã háo sắc nữa à?”
Tôi vội lắc đầu: “Không phải, không phải.”
Diệp Chính Thần gật đầu vẻ mãn nguyện rồi buông tôi ra: “Lại đây giúp anh cởi quần áo, anh muốn tắm...”
Mồ hôi túa ra đầy trán, tôi chửi thầm đến cả ngàn lần câu: “Đồ dê già háo sắc...”
Kể từ hôm đó, Ngô Dương không gọi cho tôi nữa, tôi cũng không gặp lại anh. Tôi tưởng chuyện đó sẽ trôi qua như vậy, không ngờ, trong trường bỗng xôn xao tin đồn. Hôm đó, tôi đang ăn cơm trong nhà ăn cùng Tần Tuyết thì nghe thấy hai nữ sinh bàn tán phía sau: “Chính là cô ta... Cậu có biết không, trong lòng thì cô ta thích Diệp Chính
Thần nhưng lại đi cùng một cảnh sát vũ trang. Sau đó, anh chàng sĩ quan kia phát hiện ra cô ta và Diệp Chính Thần có quan hệ thân mật nên đã bỏ cô ta.”
“Liệu có nhầm không? Cô gái ấy nghĩ gì vậy?”
“Xì, sao cô ta lại không nghĩ, một công tử chơi bời như Diệp Chính Thần thì đời nào thật lòng với cô ta được, chỉ là chơi bời mà thôi.”
Tôi cảm thấy mình như bị người khác giáng một cái tát, ngồi bất động, vừa tức giận vừa tủi thân nhưng có lẽ nhiều hơn là xấu hổ.
Tần Tuyết huých tôi, cất giọng khuyên: “Tiểu Băng, những lời đồn về cậu và Diệp Chính Thần không phải mới ngày một, ngày hai, còn có những lời khó nghe hơn nữa kia. Cậu cũng biết đấy, Diệp Chính Thần nổi tiếng là phong lưu, cậu lại gần gũi với anh ta như vậy, khó tránh được chuyện người khác bàn tán. Theo mình, cậu nên tránh xa anh ta một chút, kiểu đàn ông như vậy chẳng khác gì một liều thuốc độc...”
“Ai thích nói gì thì nói, mình không quan tâm.”
Mặc dù miệng nói không quan tâm nhưng có cô gái nào lại không quan tâm đến danh dự. Suốt buổi chiều hôm đó, tôi giam mình trong phòng quan sát vi khuẩn, tôi sợ người khác nhìn thấy tôi, dù đó chỉ là một ánh mắt bình thường, tôi cũng nghĩ là họ đang cười nhạo mình. Hết giờ làm thêm, tôi kéo lê đôi chân mệt mỏi trở về phòng, vừa mệt vừa đói, cũng chẳng còn hơi sức mà khóc nữa.
Về đến cửa, đang cúi đầu tìm chìa khóa thì Diệp Chính

