Old school Easter eggs.
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1550
- Tình trạng: Hoàn thành
Có lần, tôi nấu một nồi mỳ rất to, định mang cho anh một ít... nhưng rồi nghiến răng nén lại. Tôi gọi cho Tần Tuyết, cô ấy nói ăn cơm rồi, tôi gọi cho Lăng Lăng thì cô ấy nói đang làm thí nghiệm ở phòng nghiên cứu.

Thế là tôi quyết định ăn một mình hết nồi mỳ. Lăng Lăng đến đúng lúc tôi vừa ăn xong, tôi nhìn và mỉm cười với cô ấy qua đôi mắt đỏ hoe.

Lăng Lăng thở dài, nhưng tôi vẫn nói bằng vẻ giả dối: “Tớ không sao.”

“Cậu cãi nhau với Diệp Chính Thần à?”

Tôi lắc đầu: “Không phải cãi nhau mà là chia tay.”

Lăng Lăng không tỏ ra ngạc nhiên mà mỉm cười, tìm cách làm cho tôi vui: “Lại chia tay à?”

“Lăng Lăng...” Tôi nhìn cô ấy, nói với vẻ nghiêm túc: “Giả sử cậu yêu một người, thế rồi tự nhiên xuất hiện vị hôn thê của người ấy, cậu sẽ làm thế nào?” Lăng Lăng thôi cười, bước ra phía ban công, nhìn những cây anh đào, hoa đã tàn, chỉ có những chồi non mới nảy.

“Thế thì phải xem xem người con trai ấy muốn như thế nào.”

“Nếu người ấy bảo cậu hãy chờ đợi thì sao?”

“Anh ấy...” Nhắc tới người ấy, nét mặt của Lăng Lăng không giấu được nỗi buồn. Tôi nghĩ chắc hẳn Lăng Lăng yêu người ấy lắm. “Nếu người ấy bảo tớ chờ đợi thì tớ sẽ chờ đợi, bao lâu cũng được...”

Tôi không biết “người ấy” mà Lăng Lăng nói tới là ai, nhưng tôi tin người ấy chính là người mà cô ấy luôn chờ đợi.

Lăng Lăng khẽ thở dài: “Vì có những người, nếu cậu đã yêu rồi thì không thể nào yêu người khác được nữa.”

Sau khi Lăng Lăng ra về, một mình tôi đứng ở ban công, suốt đêm không ngủ.

Tôi tự nói với mình, có những người nếu mình đã yêu rồi thì không thể nào yêu người khác được nữa! Nếu so sánh với sự đáng tiếc trong cuộc đời thì thời gian chờ đợi ba năm không thể coi là dài...

Nhưng nghĩ tới vẻ mặt của Dụ Nhân thì tôi lại không sao thuyết phục được mình, thực sự là không có cách nào.

Sau một đêm không ngủ, tôi đánh răng rửa mặt, cố gắng lấy lại tinh thần để lên lớp thì anh Phùng chạy tới gõ cửa, hỏi tôi có nhìn thấy Diệp Chính Thần không.

“Hơn hai mươi ngày nay em không gặp anh ấy”, tôi trả lời anh Phùng.

Anh Phùng nói, hôm qua lúc ở nhà ăn, khi mọi người nhắc tới Diệp Chính Thần, ai cũng bảo đã lâu rồi không nhìn thấy, đến cả Tiểu Lâm của trường Y khoa cũng không nhìn thấy. Tối hôm qua, anh Phùng gọi điện cho Diệp Chính Thần thì thấy tắt máy. Tôi chợt nhớ tới tiếng hát vọng sang từ phòng bên cạnh, tiếng hát thoảng nhẹ như tiếng sáo trời.

Trời đất bỗng tối sầm, mây đen dày đặc, hành lang dưới chân tôi như lún xuống, tôi vội bám vào lan can, cố đứng vững.

Ngay sau đó, tôi không kịp xỏ dép, lao tới trước cửa phòng Diệp Chính Thần, ra sức nhấn chuông, vừa nhấn chuông vừa đập cửa.

“Sư huynh, sư huynh! Anh có ở trong đó không? Mau mở cửa ra!”

Bên trong không có tiếng trả lời, cũng không có tiếng động nào. Tôi bắt đầu tìm cách điên cuồng phá cửa: “Diệp Chính Thần, em biết là anh đang ở trong đó, anh mau mở cửa ra!”

Vẫn không có tiếng trả lời. Máu trong người tôi như đóng băng lại, bàn tay lạnh giá ra sức kéo cánh cửa, giọng lạc hẳn đi: “Diệp Chính Thần, đừng làm em sợ, mau mở cửa đi, mau mở cửa đi...”

Anh Phùng kéo tôi sang một bên, rồi dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa, gầm lên: “Diệp Chính Thần, cậu mau mở cửa ra...”

Bên trong vẫn lặng im như tờ. Tôi lùi về phía sau, run sợ, lần này tôi cảm thấy mình như sắp rơi xuống vực thẳm, tan xương nát thịt.

“Em chờ một chút, để anh xuống phòng trực ở tầng dưới mượn chìa khóa”, anh Phùng nói.

Tôi thẫn thờ gật đầu, nhưng không hiểu anh ấy nói gì.

Anh Phùng chạy xuống tầng dưới, nhưng tôi không thể chờ thêm một giây nào nữa. Tôi loạng choạng trở về phòng, cầm một chiếc ghế, chạy ra ban công, đứng lên ghế rồi trèo lên hàng rào cao hai mét. Tôi không biết mình đã trèo lên như thế nào, chỉ cảm thấy như có một sức mạnh đẩy từ phía sau, chỉ một loáng tôi đã trèo lên.

Đến khi cả người đã nằm trên đỉnh của hàng rào ngăn cách, nhìn xuống khoảng cách hai mét phía dưới, tôi bỗng thấy chóng mặt.

Vì chiếc rèm cửa màu xanh nhạt trong phòng của Diệp Chính Thần khép kín nên tôi không nhìn thấy mọi thứ bên trong. Tôi nghiến răng, nhắm mắt buông mình nhảy xuống rồi ngã xoài xuống đất. Tôi chẳng còn tâm trí nào để ý tới cơn đau nhói, vội vàng mở cửa sổ rồi xông vào trong phòng với tốc độ nhanh nhất.

Diệp Chính Thần mà tôi biết là người luôn quần áo chỉnh tề với khuôn mặt tươi cười rạng rỡ. Tôi không bao giờ nghĩ rằng có ngày anh lại nằm trên đất, khuôn mặt nhợt nhạt như người đã chết. Căn phòng luôn sạch sẽ, gọn gàng giờ đầy những vỏ lon bia lăn lóc khắp nơi, mùi rượu bia nồng nặc.

Đây không phải là Diệp Chính Thần mà tôi biết, tuyệt đối không phải! Bởi Diệp Chính Thần không yếu đuối như vậy!

Tôi nhào tới ôm lấy Diệp Chính Thần, người anh vẫn mềm và ấm. Lúc đó tôi mới lấy lại được chút sức lực, ra sức lay anh: “Rốt cuộc anh đang làm gì vậy, rốt cuộc là anh định làm gì?”

Sau đó, tôi gục lên người Diệp Chính Thần và òa khóc, tôi không muốn làm bất cứ việc gì, chỉ muốn khóc mà thôi.

Anh Phùng và nhân viên phòng trực mở cửa, chạy vào.

Anh Phùng nhìn thấy tôi thì tỏ ra rất ngạc nhiên, nhìn ra cửa sổ mới vỡ lẽ.

Prev 1 ... 62 63 64 65 66 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000431