Anh Phùng không nói gì, xốc Diệp Chính Thần lên lưng, chạy về phía bệnh viện Toyonaka. Lúc đó, đầu óc tôi rất bấn loạn, chẳng nghĩ được gì, cũng quên cả gọi xe cấp cứu mà cứ chạy theo phía sau.
Các bác sĩ ở phòng cấp cứu của bệnh viện gấp rút truyền dịch cho Diệp Chính Thần, vừa truyền dịch vừa kiểm tra. Tôi cứ theo sau bác sĩ, hỏi: “Bác sĩ, anh ấy bị làm sao vậy? Có nguy hiểm tới tính mạng không?”
“Không sao đâu, vẫn cứu được. Cô chờ ở ngoài đi...” Tôi thở phào, ngồi xuống chiếc ghế ở bên ngoài, bóp bàn chân sưng tấy. Anh Phùng cũng ra theo, gạt mồ hôi trên trán, thở dốc: “Hai người ở bên nhau, giận hờn, cãi cọ là chuyện bình thường, nhưng sao lại đến nông nỗi này?”
Tôi không nói gì, tôi không có lời nào để bày tỏ tâm trạng của mình lúc này. Anh Phùng tức giận cứ đi đi lại lại: “Em… Anh thực sự chưa thấy cô gái nào lòng dạ sắt đá như em, cậu ấy đã như thế rồi mà em vẫn không chịu tha thứ cho cậu ấy...”
“...”
Anh Phùng thấy tôi không nói gì, nguôi giận rồi ngồi xuống cạnh tôi: “Em nghĩ xem, nếu hôm nay anh không tới tìm cậu ấy, chẳng may cậu ấy chết thật... thì liệu em có không hối hận được không...”
Tôi đâu chỉ có hối hận, nếu Diệp Chính Thần chết trong tay tôi, tôi sẽ ôm anh nhảy từ trên tầng xuống: “Em thực sự không nghĩ rằng anh ấy lại như vậy, bình thường anh ấy đâu có yếu đuối như thế.”
“Chà!” Anh Phùng thở dài, đưa khăn giấy cho tôi. “Anh không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết rõ cậu ấy một lòng một dạ với em...”
Khi Diệp Chính Thần tỉnh dậy, nhìn thấy tôi, khóe môi khẽ mỉm cười rồi từ từ chìa tay về phía tôi. Tôi để bàn tay xuống giường, nhẹ nhàng nói: “Lần sau đừng làm những chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.”
“Anh đâu có làm chuyện ngốc nghếch, chỉ là anh không muốn ra khỏi cửa... không muốn gặp ai, không muốn làm bất cứ việc gì.”
“Vậy em về đây, anh hãy nghỉ ngơi cho khỏe.”
Tôi đứng dậy, đột nhiên Diệp Chính Thần giơ bàn tay đang truyền dịch nắm lấy vạt áo tôi, không mạnh lắm, có lẽ vì không còn nhiều sức lực. Nhưng tôi đã bị ngăn lại, sự lạnh lùng bỗng tan biến.
“Để em gọi cho Dụ Nhân, nói cô ấy tới chăm sóc anh.” Diệp Chính Thần buông tay, cười khan một tiếng: “Thôi vậy, nếu em muốn đi thì cứ đi đi.”
Tôi thực sự muốn đi nhưng đôi chân lại như mọc rễ, không sao nhúc nhích được.
Diệp Chính Thần hỏi tôi: “Em có biết cảm giác mất tự do như thế nào không?”
Tôi lắc đầu.
“Đó là mọi hành vi và lời nói đều bị người khác khống chế, mọi quyết định đều phải có sự cho phép của người khác...”
“Anh là một người đàn ông, sao anh lại chịu sự sắp đặt của người khác?”
Diệp Chính Thần cười, nụ cười đầy vẻ chế nhạo: “Em tưởng rằng anh muốn như vậy sao? Trên đời này, Diệp Chính Thần ghét nhất là việc chịu sự sắp đặt của người khác.”
“Rốt cuộc là anh có nỗi khổ gì vậy?” “Để sau này anh sẽ nói với em.”
Tôi cắn răng, cố nén cơn đau nơi bàn chân, đứng dậy đi ra cửa.
Tôi nghe thấy anh nói: “Cô bé, anh rất nhớ em...”
Tôi cắn răng, thật chặt, trong lòng kêu lên hàng ngàn, hàng vạn lần: Không thể được! Không thể được! Anh ấy đã có vị hôn thê! Anh ấy đã có vị hôn thê!
Nhưng tôi lại nói: “Nhớ cái gì mà nhớ, để em đi hầm canh cho anh.”
Câu nói ấy buột ra khỏi miệng rồi, tôi chỉ muốn vả cho mình một cái. Đúng là đồ vô dụng! Đúng là hết thuốc chữa!
“Anh muốn ăn canh xương sườn với bí đao, cho nhiều xương sườn vào.” Giọng nói của Diệp Chính Thần bỗng trở nên rất trong và rõ.
“Em biết rồi.”
Trời ạ, có lẽ kiếp trước tôi đã mắc nợ anh!
Trời đã sang hè, ánh nắng gay gắt. Tôi đạp xe tới siêu thị, gạt mồ hôi đang vã ra như tắm, mua đầy một làn xương sườn, thịt bò và nhiều loại rau quả khác rồi quay về nhà, tất bật trong căn bếp nóng như chiếc lò hấp.
Nồi canh hầm đặt trên bếp, tôi ngồi thẫn thờ nhìn làn hơi nước từ từ bốc lên, những bọt nước nổi lăn tăn trong nồi.
Tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai. Tôi cũng không biết trong suy nghĩ của Diệp Chính Thần, tôi và Dụ Nhân có vị trí như thế nào.
Tôi là con người, không phải là thần Phật, tận mắt nhìn thấy người đàn ông mình yêu giày vò bản thân tới mức hôn mê vì mình, sau khi tỉnh dậy lại nói ra những lời thật lòng như vậy, làm sao tôi không cảm động cho được, làm sao tôi có thể tiếp tục giả vờ và nói với anh ấy rằng: “Em không muốn ở bên anh!”?
Nhưng tình cảm có thể chấp nhận, không có nghĩa là lý trí có thể chấp nhận, hơn nữa còn có vị hôn thê danh chính ngôn thuận tồn tại giữa hai chúng tôi.
Trước đây, vì tôi không biết, nhưng bây giờ, khi tất cả đã bày ra trước mắt, tôi mới là người con gái không đàng hoàng, làm sao tôi có thể đối diện với Dụ Nhân - vị hôn thê thực sự của Diệp Chính Thần?
Con người khi sợ phải đối diện với chuyện gì thì chuyện ấy thường xảy ra. Buổi trưa, tôi bê bát canh hầm nóng hổi bước vào phòng bệnh thì nhìn thấy Dụ Nhân đang ở trong đó.
Chưa bao giờ tôi ở trong tình huống khó xử như vậy.
Ba người đứng dưới ánh mặt trời chói sáng, hai người họ là vị hôn phu và vị hôn thê của nhau, họ đã quen nhau hơn mười năm... Còn tôi, chỉ tiếc rằng không thể giấu mặt đi đâu để mọi người không bao giờ nhìn thấy.
Các bác sĩ ở phòng cấp cứu của bệnh viện gấp rút truyền dịch cho Diệp Chính Thần, vừa truyền dịch vừa kiểm tra. Tôi cứ theo sau bác sĩ, hỏi: “Bác sĩ, anh ấy bị làm sao vậy? Có nguy hiểm tới tính mạng không?”
“Không sao đâu, vẫn cứu được. Cô chờ ở ngoài đi...” Tôi thở phào, ngồi xuống chiếc ghế ở bên ngoài, bóp bàn chân sưng tấy. Anh Phùng cũng ra theo, gạt mồ hôi trên trán, thở dốc: “Hai người ở bên nhau, giận hờn, cãi cọ là chuyện bình thường, nhưng sao lại đến nông nỗi này?”
Tôi không nói gì, tôi không có lời nào để bày tỏ tâm trạng của mình lúc này. Anh Phùng tức giận cứ đi đi lại lại: “Em… Anh thực sự chưa thấy cô gái nào lòng dạ sắt đá như em, cậu ấy đã như thế rồi mà em vẫn không chịu tha thứ cho cậu ấy...”
“...”
Anh Phùng thấy tôi không nói gì, nguôi giận rồi ngồi xuống cạnh tôi: “Em nghĩ xem, nếu hôm nay anh không tới tìm cậu ấy, chẳng may cậu ấy chết thật... thì liệu em có không hối hận được không...”
Tôi đâu chỉ có hối hận, nếu Diệp Chính Thần chết trong tay tôi, tôi sẽ ôm anh nhảy từ trên tầng xuống: “Em thực sự không nghĩ rằng anh ấy lại như vậy, bình thường anh ấy đâu có yếu đuối như thế.”
“Chà!” Anh Phùng thở dài, đưa khăn giấy cho tôi. “Anh không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết rõ cậu ấy một lòng một dạ với em...”
Khi Diệp Chính Thần tỉnh dậy, nhìn thấy tôi, khóe môi khẽ mỉm cười rồi từ từ chìa tay về phía tôi. Tôi để bàn tay xuống giường, nhẹ nhàng nói: “Lần sau đừng làm những chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.”
“Anh đâu có làm chuyện ngốc nghếch, chỉ là anh không muốn ra khỏi cửa... không muốn gặp ai, không muốn làm bất cứ việc gì.”
“Vậy em về đây, anh hãy nghỉ ngơi cho khỏe.”
Tôi đứng dậy, đột nhiên Diệp Chính Thần giơ bàn tay đang truyền dịch nắm lấy vạt áo tôi, không mạnh lắm, có lẽ vì không còn nhiều sức lực. Nhưng tôi đã bị ngăn lại, sự lạnh lùng bỗng tan biến.
“Để em gọi cho Dụ Nhân, nói cô ấy tới chăm sóc anh.” Diệp Chính Thần buông tay, cười khan một tiếng: “Thôi vậy, nếu em muốn đi thì cứ đi đi.”
Tôi thực sự muốn đi nhưng đôi chân lại như mọc rễ, không sao nhúc nhích được.
Diệp Chính Thần hỏi tôi: “Em có biết cảm giác mất tự do như thế nào không?”
Tôi lắc đầu.
“Đó là mọi hành vi và lời nói đều bị người khác khống chế, mọi quyết định đều phải có sự cho phép của người khác...”
“Anh là một người đàn ông, sao anh lại chịu sự sắp đặt của người khác?”
Diệp Chính Thần cười, nụ cười đầy vẻ chế nhạo: “Em tưởng rằng anh muốn như vậy sao? Trên đời này, Diệp Chính Thần ghét nhất là việc chịu sự sắp đặt của người khác.”
“Rốt cuộc là anh có nỗi khổ gì vậy?” “Để sau này anh sẽ nói với em.”
Tôi cắn răng, cố nén cơn đau nơi bàn chân, đứng dậy đi ra cửa.
Tôi nghe thấy anh nói: “Cô bé, anh rất nhớ em...”
Tôi cắn răng, thật chặt, trong lòng kêu lên hàng ngàn, hàng vạn lần: Không thể được! Không thể được! Anh ấy đã có vị hôn thê! Anh ấy đã có vị hôn thê!
Nhưng tôi lại nói: “Nhớ cái gì mà nhớ, để em đi hầm canh cho anh.”
Câu nói ấy buột ra khỏi miệng rồi, tôi chỉ muốn vả cho mình một cái. Đúng là đồ vô dụng! Đúng là hết thuốc chữa!
“Anh muốn ăn canh xương sườn với bí đao, cho nhiều xương sườn vào.” Giọng nói của Diệp Chính Thần bỗng trở nên rất trong và rõ.
“Em biết rồi.”
Trời ạ, có lẽ kiếp trước tôi đã mắc nợ anh!
Trời đã sang hè, ánh nắng gay gắt. Tôi đạp xe tới siêu thị, gạt mồ hôi đang vã ra như tắm, mua đầy một làn xương sườn, thịt bò và nhiều loại rau quả khác rồi quay về nhà, tất bật trong căn bếp nóng như chiếc lò hấp.
Nồi canh hầm đặt trên bếp, tôi ngồi thẫn thờ nhìn làn hơi nước từ từ bốc lên, những bọt nước nổi lăn tăn trong nồi.
Tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai. Tôi cũng không biết trong suy nghĩ của Diệp Chính Thần, tôi và Dụ Nhân có vị trí như thế nào.
Tôi là con người, không phải là thần Phật, tận mắt nhìn thấy người đàn ông mình yêu giày vò bản thân tới mức hôn mê vì mình, sau khi tỉnh dậy lại nói ra những lời thật lòng như vậy, làm sao tôi không cảm động cho được, làm sao tôi có thể tiếp tục giả vờ và nói với anh ấy rằng: “Em không muốn ở bên anh!”?
Nhưng tình cảm có thể chấp nhận, không có nghĩa là lý trí có thể chấp nhận, hơn nữa còn có vị hôn thê danh chính ngôn thuận tồn tại giữa hai chúng tôi.
Trước đây, vì tôi không biết, nhưng bây giờ, khi tất cả đã bày ra trước mắt, tôi mới là người con gái không đàng hoàng, làm sao tôi có thể đối diện với Dụ Nhân - vị hôn thê thực sự của Diệp Chính Thần?
Con người khi sợ phải đối diện với chuyện gì thì chuyện ấy thường xảy ra. Buổi trưa, tôi bê bát canh hầm nóng hổi bước vào phòng bệnh thì nhìn thấy Dụ Nhân đang ở trong đó.
Chưa bao giờ tôi ở trong tình huống khó xử như vậy.
Ba người đứng dưới ánh mặt trời chói sáng, hai người họ là vị hôn phu và vị hôn thê của nhau, họ đã quen nhau hơn mười năm... Còn tôi, chỉ tiếc rằng không thể giấu mặt đi đâu để mọi người không bao giờ nhìn thấy.

