Tôi khẽ cười: “Ba năm… cũng không phải là quá lâu.”
Diệp Chính Thần buông tôi ra, đứng dậy.
“Anh tới gặp Dụ Nhân”, Diệp Chính Thần nói vẻ kiên quyết. “Cho dù phải dùng tới cách gì, anh cũng phải làm cho cô ấy quay về nước... Anh sẽ không để cho em phải chịu ấm ức.”
“Sư huynh!”
Tôi định ngăn anh lại nhưng thái độ của Diệp Chính Thần rất kiên quyết: “Chuyện của anh, nhất định anh phải giải quyết.”
Tôi biết rõ Diệp Chính Thần không thể giải quyết nổi, nếu giải quyết được thì anh đã không phải chờ đến ngày hôm nay. Cả buổi chiều, tôi cứ thấp tha thấp thỏm, cho tới khi Dụ Nhân gọi cho tôi và nói muốn nói chuyện với tôi vẻ rất thực lòng, rồi hẹn gặp tại quán cà phê Starbucks ở trường. Tôi cũng đã lờ mờ đoán được đôi chút. Quả nhiên, mười mấy phút sau, Diệp Chính Thần trở về, nói rằng đã mua vé máy bay cho Dụ Nhân, sáng sớm ngày kia cô ấy sẽ về nước.
Tôi biết, thế là hết, Dụ Nhân nhất định sẽ không bỏ qua cho tôi, chưa biết chừng còn tạt axit vào mặt tôi nữa, trong các tiểu thuyết tình yêu đều có tình tiết như vậy.
So với các quán cà phê Starbucks ở các trung tâm mua sắm, quán cà phê Starbucks ở trường tôi yên tĩnh hơn, khách không đông lắm, một vài sinh viên đọc sách, lên mạng, viết báo cáo, nhưng ai cũng yên lặng làm việc của mình. Tôi và Dụ Nhân gọi hai cốc latte, chọn một chỗ gần cửa sổ.
Dụ Nhân vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, nhìn chiếc đồng hồ trên tay tôi nhưng không tỏ ra giận dữ hay chán ghét. Tôi cúi đầu uống cà phê, không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Có lúc tôi đã rất khâm phục anh ta...” Giọng của Dụ Nhân có vẻ khâm phục thật sự. “Cô gái nào anh ta cũng có thể nắm được trong tay.”
Vì nghĩ rằng, dù gì thì hiện tại mình cũng là người thứ ba, không thể lớn tiếng, tôi cúi mặt, nói: “Rất xin lỗi, có lẽ tôi là cô gái ngốc nghếch nhất trong số đó, ngốc tới mức anh ấy có vị hôn thê rồi mà cũng không biết.”
“Vị hôn thê?” Dụ Nhân nghe tới ba từ đó thì bật cười.
“Vị hôn thê? Anh ta nói với cô thế à?”
Tôi ngẩng đầu vẻ rất ngạc nhiên: “Không phải như thế sao?”
Dụ Nhân không trả lời, nhưng nụ cười đầy vẻ chế nhạo ấy rõ ràng nói với tôi rằng: tất nhiên là không phải.
Tôi lại hồ đồ mất rồi. Không lẽ Diệp Chính Thần đã lừa dối tôi? Không, anh không làm thế, lần này nhất định không phải thế.
Dụ Nhân hỏi tôi: “Có phải anh ta nói với cô rằng, từ trước tới nay anh ta chưa bao giờ yêu tôi, chuyện hôn ước của chúng tôi là do hai gia đình ép buộc, anh ta không thể không chấp nhận? Có phải anh ta nói rằng tôi thích anh ta, cứ bám lấy anh ta?”
Tôi gật đầu. Không lẽ đó không phải là sự thật?
“Cô có tin không?” Dụ Nhân nhìn tôi vẻ ngạc nhiên như thể đang nhìn một kẻ ngốc. “Cô tin rằng anh ta không yêu tôi mà vẫn phải đính hôn với tôi? Cô cũng tin rằng tôi biết rõ là anh ta không yêu tôi, biết rõ người mà anh ta yêu là cô mà vẫn bám lấy anh ta, không biết xấu hổ?... Cô không cảm thấy những lời nói dối đó rất hoang đường sao?”
“Tôi tin anh ấy, anh ấy không lừa dối tôi!”
Dụ Nhân cười lớn hơn khiến tôi thấy hoang mang.
“Cô có biết, hồi đại học, anh ta không chỉ học lâm sàng mà còn học cả tâm lý học. Anh ta có thể đoán biết được thế giới nội tâm của người khác qua ngôn ngữ và cử chỉ, cũng có thể chế ngự được vẻ thể hiện và cử chỉ của mình bất cứ lúc nào, người khác không có cách nào biết được tâm trạng thực sự của anh ta, anh ta còn có thể lừa được cả máy kiểm tra nói dối...”
Tôi ngây người, cô ta đang nói về Diệp Chính Thần mà cứ như đang nói tới một vị thần.
Mùi cà phê sữa thơm xộc lên mũi.
Lăng Lăng nói, latte không đắng, tôi cúi đầu nhấp một ngụm, rất đắng, nhưng tôi thích vị đắng này, vì nó làm cho đầu óc trở nên tỉnh táo.
Tôi cũng đã từng học qua tâm lý, làm sao tôi không biết “ám thị tâm lý” là gì, làm sao không biết được rằng Dụ Nhân đáng sợ tới mức nào.
Tôi đặt cốc cà phê xuống, hít ngửi mùi cà phê: “Lời nói dối của anh ấy còn vượt qua được cả máy kiểm tra nói dối thì có thể nói lên điều gì?”
Tạm thời chưa xét đến những lời nói của Dụ Nhân có bao nhiêu phần là sự thật, cứ cho là cô ấy nói thật đi nữa thì dụng cụ kiểm tra nói dối cũng chỉ là máy móc mà thôi, nó không cảm nhận được tình yêu, không cảm nhận được nỗi đau, càng không cảm nhận được cái ôm ấm áp của Diệp Chính Thần. Tôi không phải là máy móc, tôi là con người, tôi có cảm giác.
Dụ Nhân khẽ nhếch môi, không cười nữa: “Nếu cô đã tin anh ta thì tôi chẳng còn lời nào để nói...”
Tôi cũng không muốn tiếp tục diễn trò với Dụ Nhân nữa: “Vậy tôi có thể hỏi cô một câu được không?”
“Cô hỏi đi.”
“Diệp Chính Thần nói dối tôi, tôi có thể hiểu được... Còn cô, vì sao cô lại giúp anh ấy che giấu sự thật? Cô hoàn toàn có thể hỏi tội tôi trong lần đầu tiên cô tới cửa hàng tiện lợi, nói với tôi rằng, Diệp Chính Thần là vị hôn phu của cô, bảo tôi hãy tránh xa anh ấy... Vì sao cô lại không nói?”
Dụ Nhân ngây người một lát, sau đó khẽ mỉm cười.
Diệp Chính Thần buông tôi ra, đứng dậy.
“Anh tới gặp Dụ Nhân”, Diệp Chính Thần nói vẻ kiên quyết. “Cho dù phải dùng tới cách gì, anh cũng phải làm cho cô ấy quay về nước... Anh sẽ không để cho em phải chịu ấm ức.”
“Sư huynh!”
Tôi định ngăn anh lại nhưng thái độ của Diệp Chính Thần rất kiên quyết: “Chuyện của anh, nhất định anh phải giải quyết.”
Tôi biết rõ Diệp Chính Thần không thể giải quyết nổi, nếu giải quyết được thì anh đã không phải chờ đến ngày hôm nay. Cả buổi chiều, tôi cứ thấp tha thấp thỏm, cho tới khi Dụ Nhân gọi cho tôi và nói muốn nói chuyện với tôi vẻ rất thực lòng, rồi hẹn gặp tại quán cà phê Starbucks ở trường. Tôi cũng đã lờ mờ đoán được đôi chút. Quả nhiên, mười mấy phút sau, Diệp Chính Thần trở về, nói rằng đã mua vé máy bay cho Dụ Nhân, sáng sớm ngày kia cô ấy sẽ về nước.
Tôi biết, thế là hết, Dụ Nhân nhất định sẽ không bỏ qua cho tôi, chưa biết chừng còn tạt axit vào mặt tôi nữa, trong các tiểu thuyết tình yêu đều có tình tiết như vậy.
So với các quán cà phê Starbucks ở các trung tâm mua sắm, quán cà phê Starbucks ở trường tôi yên tĩnh hơn, khách không đông lắm, một vài sinh viên đọc sách, lên mạng, viết báo cáo, nhưng ai cũng yên lặng làm việc của mình. Tôi và Dụ Nhân gọi hai cốc latte, chọn một chỗ gần cửa sổ.
Dụ Nhân vẫn giữ nụ cười nhẹ trên môi, nhìn chiếc đồng hồ trên tay tôi nhưng không tỏ ra giận dữ hay chán ghét. Tôi cúi đầu uống cà phê, không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Có lúc tôi đã rất khâm phục anh ta...” Giọng của Dụ Nhân có vẻ khâm phục thật sự. “Cô gái nào anh ta cũng có thể nắm được trong tay.”
Vì nghĩ rằng, dù gì thì hiện tại mình cũng là người thứ ba, không thể lớn tiếng, tôi cúi mặt, nói: “Rất xin lỗi, có lẽ tôi là cô gái ngốc nghếch nhất trong số đó, ngốc tới mức anh ấy có vị hôn thê rồi mà cũng không biết.”
“Vị hôn thê?” Dụ Nhân nghe tới ba từ đó thì bật cười.
“Vị hôn thê? Anh ta nói với cô thế à?”
Tôi ngẩng đầu vẻ rất ngạc nhiên: “Không phải như thế sao?”
Dụ Nhân không trả lời, nhưng nụ cười đầy vẻ chế nhạo ấy rõ ràng nói với tôi rằng: tất nhiên là không phải.
Tôi lại hồ đồ mất rồi. Không lẽ Diệp Chính Thần đã lừa dối tôi? Không, anh không làm thế, lần này nhất định không phải thế.
Dụ Nhân hỏi tôi: “Có phải anh ta nói với cô rằng, từ trước tới nay anh ta chưa bao giờ yêu tôi, chuyện hôn ước của chúng tôi là do hai gia đình ép buộc, anh ta không thể không chấp nhận? Có phải anh ta nói rằng tôi thích anh ta, cứ bám lấy anh ta?”
Tôi gật đầu. Không lẽ đó không phải là sự thật?
“Cô có tin không?” Dụ Nhân nhìn tôi vẻ ngạc nhiên như thể đang nhìn một kẻ ngốc. “Cô tin rằng anh ta không yêu tôi mà vẫn phải đính hôn với tôi? Cô cũng tin rằng tôi biết rõ là anh ta không yêu tôi, biết rõ người mà anh ta yêu là cô mà vẫn bám lấy anh ta, không biết xấu hổ?... Cô không cảm thấy những lời nói dối đó rất hoang đường sao?”
“Tôi tin anh ấy, anh ấy không lừa dối tôi!”
Dụ Nhân cười lớn hơn khiến tôi thấy hoang mang.
“Cô có biết, hồi đại học, anh ta không chỉ học lâm sàng mà còn học cả tâm lý học. Anh ta có thể đoán biết được thế giới nội tâm của người khác qua ngôn ngữ và cử chỉ, cũng có thể chế ngự được vẻ thể hiện và cử chỉ của mình bất cứ lúc nào, người khác không có cách nào biết được tâm trạng thực sự của anh ta, anh ta còn có thể lừa được cả máy kiểm tra nói dối...”
Tôi ngây người, cô ta đang nói về Diệp Chính Thần mà cứ như đang nói tới một vị thần.
Mùi cà phê sữa thơm xộc lên mũi.
Lăng Lăng nói, latte không đắng, tôi cúi đầu nhấp một ngụm, rất đắng, nhưng tôi thích vị đắng này, vì nó làm cho đầu óc trở nên tỉnh táo.
Tôi cũng đã từng học qua tâm lý, làm sao tôi không biết “ám thị tâm lý” là gì, làm sao không biết được rằng Dụ Nhân đáng sợ tới mức nào.
Tôi đặt cốc cà phê xuống, hít ngửi mùi cà phê: “Lời nói dối của anh ấy còn vượt qua được cả máy kiểm tra nói dối thì có thể nói lên điều gì?”
Tạm thời chưa xét đến những lời nói của Dụ Nhân có bao nhiêu phần là sự thật, cứ cho là cô ấy nói thật đi nữa thì dụng cụ kiểm tra nói dối cũng chỉ là máy móc mà thôi, nó không cảm nhận được tình yêu, không cảm nhận được nỗi đau, càng không cảm nhận được cái ôm ấm áp của Diệp Chính Thần. Tôi không phải là máy móc, tôi là con người, tôi có cảm giác.
Dụ Nhân khẽ nhếch môi, không cười nữa: “Nếu cô đã tin anh ta thì tôi chẳng còn lời nào để nói...”
Tôi cũng không muốn tiếp tục diễn trò với Dụ Nhân nữa: “Vậy tôi có thể hỏi cô một câu được không?”
“Cô hỏi đi.”
“Diệp Chính Thần nói dối tôi, tôi có thể hiểu được... Còn cô, vì sao cô lại giúp anh ấy che giấu sự thật? Cô hoàn toàn có thể hỏi tội tôi trong lần đầu tiên cô tới cửa hàng tiện lợi, nói với tôi rằng, Diệp Chính Thần là vị hôn phu của cô, bảo tôi hãy tránh xa anh ấy... Vì sao cô lại không nói?”
Dụ Nhân ngây người một lát, sau đó khẽ mỉm cười.

