Tôi bằng lòng làm một cô bé ngốc, bằng lòng giữ lấy hạnh phúc mà mình muốn có một cách ngốc nghếch và không cần biết đến điều gì nữa. Diệp Chính Thần cầm chiếc đồng hồ Hải Âu của tôi từ dưới gối rồi đeo vào cổ tay tôi, cài nút lại. Tôi ngây người nhìn lên chiếc kim đồng hồ đang chạy, một cảm giác rất khó tả dâng lên trong lòng, lồng ngực trống rỗng, dù có nhét bao nhiêu thứ vào vẫn không đầy.
Bàn tay của Diệp Chính Thần từ từ dịch chuyển lên mặt tôi, anh nâng mặt tôi lên, đôi môi kề tới...
Đúng lúc đôi môi của Diệp Chính Thần sắp đặt xuống môi tôi thì trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh của Dụ Nhân, ngực tôi nhói đau, bất giác tôi quay mặt đi, tránh nụ hôn của anh.
“Em vẫn giận anh sao?” Diệp Chính Thần hỏi vẻ thăm dò.
Tôi lắc đầu, lặng lẽ rời khỏi giường của Diệp Chính Thần, cầm bát canh, bón cho anh.
Hai ngày sau, Diệp Chính Thần xuất viện, đúng lúc tôi đang vén rèm cửa sổ phòng anh. Căn phòng được tôi thu dọn sạch sẽ, vỏ bia bỏ vào thùng rác, sàn nhà được lau sạch, quần áo, chăn màn cũng được giặt sạch như mới.
Diệp Chính Thần bế thốc tôi lên từ ghế rồi đặt tôi xuống giường: “Anh đã bảo em ở nhà nghỉ ngơi, đừng có hoạt động, sao em còn làm việc?”
“Vâng, thưa bác sĩ Diệp.” Tôi làm động tác giục giã. “Anh mau đi tắm đi, em để quần áo trong phòng tắm rồi đấy.”
Vừa nghe nói tới đi tắm, mắt Diệp Chính Thần sáng bừng, vội chạy vào phòng tắm. Ít phút sau, Diệp Chính Thần đã quay trở ra, nhìn thấy tấm rèm cửa đã khép lại, bèn lặng lẽ ôm lấy tôi từ phía sau, ép tôi vào tường, rất mạnh.
Này, này...
Sao anh lại hồi phục nhanh đến vậy?! Nếu không phải bác sĩ nói thể chất của anh rất đặc biệt, khả năng hồi phục rất tốt, nếu tôi không học y mấy năm, biết rõ sắc mặt nhợt nhạt và mạch đập yếu ớt hôm ấy thì tôi đã nghi ngờ anh giả ốm để lừa tôi.
“Cô bé...” Đôi môi của Diệp Chính Thần ghé sát bên tai tôi, sau đó anh hỏi bằng giọng trầm trầm đầy sức lôi cuốn: “Em có nhớ anh không?”
Tôi khẽ đẩy anh ra, vẻ lạnh nhạt, cúi xuống nói: “Đừng như thế nữa.”
Diệp Chính Thần nhìn tôi thật kỹ, thấy dấu hiệu không chút “nhớ nhung” anh trên mặt tôi nên không ép nữa, buông bàn tay đang đặt trên eo tôi ra.
Có lẽ ông trời đã định rằng, tôi không thể làm người thứ ba! Tôi sẽ không ăn trộm hạnh phúc của người khác, sẽ không tự dối mình và dối người, sẽ không quên một người con gái bất hạnh khác...
Vì thế, tôi chỉ còn biết giày vò bản thân và giày vò anh.
Những ngày sau đó, chúng tôi vẫn ăn cơm chung, nói chuyện, thảo luận về tiến triển nghiên cứu đề tài của tôi. Diệp Chính Thần càng ngày càng bận, vì chương trình học sắp đến giai đoạn quyết định, những yêu cầu của giáo sư đối với anh rất cao. Tôi cũng rất bận, Giáo sư Fujii cũng giao đề tài chính thức cho tôi, đó là làm thế nào để chế ngự tế bào ung thư phổi. Giáo sư Fujii rất coi trọng đề tài này, tuần nào cũng yêu cầu tôi phải báo cáo kết quả nghiên cứu mới nhất cho ông và phó giáo sư, sau đó thảo luận kế hoạch nghiên cứu.
Không hẹn mà gặp, đêm khuya, chúng tôi đều đứng ở ban công bóp trán. Anh nhìn tôi cười, tôi cũng mỉm cười nhìn anh. Tôi có cảm giác như chúng tôi đã trở về quãng thời gian trước khi yêu nhau, trở lại cái thời tình cảm trong sáng đến vô cùng.
Tất nhiên, cũng có những lúc Diệp Chính Thần có ý gần gũi hơn, nhưng không bao giờ cưỡng ép tôi, thỉnh thoảng lại mân mê bàn tay tôi, cố ý chạm vào người tôi, nếu thấy tôi không có phản ứng gì, anh cũng không dám có bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn. Tôi biết, anh sợ làm tôi giận, sợ tôi lại quát anh “cút đi”, đành kiên nhẫn chờ tôi quen dần và chấp nhận tình cảm khó xử giữa chúng tôi.
Thực ra, có những lúc tôi cũng hy vọng anh kiên quyết hơn, hôn tôi điên cuồng, chiếm hữu tôi mà không để cho tôi có bất cứ phản kháng nào... Tôi rất muốn biết, tình yêu điên cuồng ấy liệu có thể làm tan đi sự giá lạnh trong lòng tôi và đốt cháy sự nhiệt tình của tôi không, có đủ để làm tôi cảm thấy tình yêu của tôi dành cho anh vẫn nồng nhiệt như trước không...
Nhưng Diệp Chính Thần không làm như vậy. Ngay cả khi tôi ngủ trưa, anh cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh giường tôi, vuốt ve mái tóc tôi, những ngón tay chạm lên môi tôi đầy lưu luyến. Khi tôi tỉnh dậy, anh vội lùi ra xa, nói: “Anh sửa xong chiếc đèn chiếu và bản báo cáo cho em rồi đấy, em trình bày cho tốt nhé! Những chỗ anh đánh dấu màu đỏ đều là những chỗ quan trọng. Còn nữa, anh cũng đã chuẩn bị câu hỏi và đáp án cho những vấn đề các giáo sư có thể hỏi em rồi, em có thể tham khảo trước.”
“Sư huynh...” Tôi không biết dùng lời lẽ nào để bày tỏ sự xúc động và tủi thân. “Cảm ơn anh!”
Diệp Chính Thần vuốt tóc tôi rất tự nhiên, rồi véo má tôi: “Em mà cũng phải cảm ơn anh à?”
Tôi không né tránh, chỉ ngước mắt nhìn anh: “Anh thực lòng yêu em?”
“Em có thể không hỏi câu rất tầm thường đó được không?” “Em có xinh không?”
“Còn câu hỏi tầm thường hơn nữa kia à?”
Tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc: “Anh có nhà không? Có xe không? Có tiền không?”
Diệp Chính Thần cười, rất thoải mái.
Tôi nói: “Em sẽ chờ anh.”
Diệp Chính Thần lập tức thôi cười.
“Không phải là em buộc anh nhất định phải bỏ cô ấy, chỉ là em sẽ chờ anh, chờ anh tự mình ra quyết định.”
Diệp Chính Thần khẽ nâng mặt tôi lên, bàn tay anh vẫn ấm như trong ký ức của tôi.
Bàn tay của Diệp Chính Thần từ từ dịch chuyển lên mặt tôi, anh nâng mặt tôi lên, đôi môi kề tới...
Đúng lúc đôi môi của Diệp Chính Thần sắp đặt xuống môi tôi thì trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh của Dụ Nhân, ngực tôi nhói đau, bất giác tôi quay mặt đi, tránh nụ hôn của anh.
“Em vẫn giận anh sao?” Diệp Chính Thần hỏi vẻ thăm dò.
Tôi lắc đầu, lặng lẽ rời khỏi giường của Diệp Chính Thần, cầm bát canh, bón cho anh.
Hai ngày sau, Diệp Chính Thần xuất viện, đúng lúc tôi đang vén rèm cửa sổ phòng anh. Căn phòng được tôi thu dọn sạch sẽ, vỏ bia bỏ vào thùng rác, sàn nhà được lau sạch, quần áo, chăn màn cũng được giặt sạch như mới.
Diệp Chính Thần bế thốc tôi lên từ ghế rồi đặt tôi xuống giường: “Anh đã bảo em ở nhà nghỉ ngơi, đừng có hoạt động, sao em còn làm việc?”
“Vâng, thưa bác sĩ Diệp.” Tôi làm động tác giục giã. “Anh mau đi tắm đi, em để quần áo trong phòng tắm rồi đấy.”
Vừa nghe nói tới đi tắm, mắt Diệp Chính Thần sáng bừng, vội chạy vào phòng tắm. Ít phút sau, Diệp Chính Thần đã quay trở ra, nhìn thấy tấm rèm cửa đã khép lại, bèn lặng lẽ ôm lấy tôi từ phía sau, ép tôi vào tường, rất mạnh.
Này, này...
Sao anh lại hồi phục nhanh đến vậy?! Nếu không phải bác sĩ nói thể chất của anh rất đặc biệt, khả năng hồi phục rất tốt, nếu tôi không học y mấy năm, biết rõ sắc mặt nhợt nhạt và mạch đập yếu ớt hôm ấy thì tôi đã nghi ngờ anh giả ốm để lừa tôi.
“Cô bé...” Đôi môi của Diệp Chính Thần ghé sát bên tai tôi, sau đó anh hỏi bằng giọng trầm trầm đầy sức lôi cuốn: “Em có nhớ anh không?”
Tôi khẽ đẩy anh ra, vẻ lạnh nhạt, cúi xuống nói: “Đừng như thế nữa.”
Diệp Chính Thần nhìn tôi thật kỹ, thấy dấu hiệu không chút “nhớ nhung” anh trên mặt tôi nên không ép nữa, buông bàn tay đang đặt trên eo tôi ra.
Có lẽ ông trời đã định rằng, tôi không thể làm người thứ ba! Tôi sẽ không ăn trộm hạnh phúc của người khác, sẽ không tự dối mình và dối người, sẽ không quên một người con gái bất hạnh khác...
Vì thế, tôi chỉ còn biết giày vò bản thân và giày vò anh.
Những ngày sau đó, chúng tôi vẫn ăn cơm chung, nói chuyện, thảo luận về tiến triển nghiên cứu đề tài của tôi. Diệp Chính Thần càng ngày càng bận, vì chương trình học sắp đến giai đoạn quyết định, những yêu cầu của giáo sư đối với anh rất cao. Tôi cũng rất bận, Giáo sư Fujii cũng giao đề tài chính thức cho tôi, đó là làm thế nào để chế ngự tế bào ung thư phổi. Giáo sư Fujii rất coi trọng đề tài này, tuần nào cũng yêu cầu tôi phải báo cáo kết quả nghiên cứu mới nhất cho ông và phó giáo sư, sau đó thảo luận kế hoạch nghiên cứu.
Không hẹn mà gặp, đêm khuya, chúng tôi đều đứng ở ban công bóp trán. Anh nhìn tôi cười, tôi cũng mỉm cười nhìn anh. Tôi có cảm giác như chúng tôi đã trở về quãng thời gian trước khi yêu nhau, trở lại cái thời tình cảm trong sáng đến vô cùng.
Tất nhiên, cũng có những lúc Diệp Chính Thần có ý gần gũi hơn, nhưng không bao giờ cưỡng ép tôi, thỉnh thoảng lại mân mê bàn tay tôi, cố ý chạm vào người tôi, nếu thấy tôi không có phản ứng gì, anh cũng không dám có bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn. Tôi biết, anh sợ làm tôi giận, sợ tôi lại quát anh “cút đi”, đành kiên nhẫn chờ tôi quen dần và chấp nhận tình cảm khó xử giữa chúng tôi.
Thực ra, có những lúc tôi cũng hy vọng anh kiên quyết hơn, hôn tôi điên cuồng, chiếm hữu tôi mà không để cho tôi có bất cứ phản kháng nào... Tôi rất muốn biết, tình yêu điên cuồng ấy liệu có thể làm tan đi sự giá lạnh trong lòng tôi và đốt cháy sự nhiệt tình của tôi không, có đủ để làm tôi cảm thấy tình yêu của tôi dành cho anh vẫn nồng nhiệt như trước không...
Nhưng Diệp Chính Thần không làm như vậy. Ngay cả khi tôi ngủ trưa, anh cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh giường tôi, vuốt ve mái tóc tôi, những ngón tay chạm lên môi tôi đầy lưu luyến. Khi tôi tỉnh dậy, anh vội lùi ra xa, nói: “Anh sửa xong chiếc đèn chiếu và bản báo cáo cho em rồi đấy, em trình bày cho tốt nhé! Những chỗ anh đánh dấu màu đỏ đều là những chỗ quan trọng. Còn nữa, anh cũng đã chuẩn bị câu hỏi và đáp án cho những vấn đề các giáo sư có thể hỏi em rồi, em có thể tham khảo trước.”
“Sư huynh...” Tôi không biết dùng lời lẽ nào để bày tỏ sự xúc động và tủi thân. “Cảm ơn anh!”
Diệp Chính Thần vuốt tóc tôi rất tự nhiên, rồi véo má tôi: “Em mà cũng phải cảm ơn anh à?”
Tôi không né tránh, chỉ ngước mắt nhìn anh: “Anh thực lòng yêu em?”
“Em có thể không hỏi câu rất tầm thường đó được không?” “Em có xinh không?”
“Còn câu hỏi tầm thường hơn nữa kia à?”
Tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc: “Anh có nhà không? Có xe không? Có tiền không?”
Diệp Chính Thần cười, rất thoải mái.
Tôi nói: “Em sẽ chờ anh.”
Diệp Chính Thần lập tức thôi cười.
“Không phải là em buộc anh nhất định phải bỏ cô ấy, chỉ là em sẽ chờ anh, chờ anh tự mình ra quyết định.”
Diệp Chính Thần khẽ nâng mặt tôi lên, bàn tay anh vẫn ấm như trong ký ức của tôi.


