Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1531
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi gác máy, tra số điện thoại của hãng hàng không rồi đặt vé chuyến bay sớm nhất, đó là chuyến bay lúc mười giờ sáng hôm sau. Lúc đó, thật sự tôi không kịp nghĩ đến chuyện gì nữa, vội vàng thu dọn hành lý, nhìn thấy thứ gì thì nhét thứ đó vào va li.

Bốn giờ sáng, tôi thu dọn xong mọi thứ, kéo va li ra khỏi cửa, khi đi ngang qua cửa phòng Diệp Chính Thần, nhìn thấy dòng tên anh trên cửa, đặt hành lý xuống, tôi nhấn chuông.

Cánh cửa bật mở, Dụ Nhân mặc bộ đồ ngủ đứng ngay ở cửa. Bộ đồ ngủ trên người cô ấy đỏ tới nhức mắt.

“Có việc gì à?” Vẫn là nụ cười thoảng nhẹ.

“Diệp Chính Thần có trong nhà không?”

“Anh ấy vẫn đang ngủ, có cần tôi gọi anh ấy không?” Trời tờ mờ sáng, sương sớm bay khắp nơi khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, cây cối cũng mờ ảo, hồ nước cũng mờ ảo.

“Không cần đâu. Cảm ơn!” Tôi đón chuyến xe buýt đầu tiên ra sân bay quốc tế. Tôi không muốn quay trở lại đất nước này, thành phố này, khu nhà này nữa...

Khi đổi thẻ lên máy bay, nhân viên phục vụ nhắc nhở: “Cô vẫn chưa làm thủ tục tái nhập cảnh, sau khi rời khỏi phải làm lại visa mới được nhập cảnh.”

“Tôi hiểu rồi, không sao.”

Còn hai tiếng nữa mới lên máy bay, tôi ngồi xuống ghế, gọi điện thoại. Tôi thông báo tin mình về nước cho Lăng Lăng, Tần Tuyết, anh Phùng và cả Lý Khải...

Cuộc gọi cuối cùng tôi dành cho Diệp Chính Thần. Chuông điện thoại vừa đổ, tôi lập tức thấy hối hận, đang định tắt máy thì bên kia đã có người nghe.

“Em đi đây...”

“Cô bé?” Tôi nghe rõ trong điện thoại tiếng thở nặng nề của Diệp Chính Thần, anh hỏi: “Em sắp đi đâu?”

“Sayonara!” Câu này trong tiếng Nhật có nghĩa là “tạm biệt”, người Nhật chỉ nói trong trường hợp chắc chắn hai người sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.

Tiếng loa thông báo hành khách lên máy bay, tôi nghe thấy Diệp Chính Thần nói hai từ: “Chờ anh...”

Tôi bèn gác máy rồi tắt máy.

Tôi trải qua hai tiếng đồng hồ dài nhất trong cuộc đời, tôi sợ lại nhìn thấy Diệp Chính Thần, nhưng cứ quay ra, nhìn về phía cổng ra vào của phòng chờ, mỗi khi có bóng người vội vã, tôi lại giật thót mình.

Đã đến giờ, tôi bước tới cửa lên máy bay, nhân viên đang kiểm tra hộ chiếu thì anh tới. Tôi nhìn anh lần cuối cùng, sau này, rất nhiều lần tỉnh dậy trong giấc mơ lúc nửa đêm, tôi đều nhớ đến dáng hình anh lúc đó, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, áo cũng đẫm mồ hôi, anh lao qua đám đông, liên tục gọi tên tôi.

“Bạc Băng, Bạc Băng...” Lần đầu tiên tôi nghe thấy Diệp Chính Thần gọi tên mình, lúc đó mới phát hiện ra rằng, cái tên của mình nghe thật lạnh giá.

Tôi đón lấy tấm hộ chiếu từ tay nhân viên sân bay, bước tới cửa. Diệp Chính Thần chạy tới nơi, bị nhân viên sân bay ngăn lại.

“Bạc Băng!” Bất chấp ánh nhìn của người khác, anh vẫn cuống quýt gọi. “Em hãy chờ anh, anh có lời này muốn nói với em! Rất quan trọng, thực sự rất quan trọng!”

Túi hành lý trong tay tôi bỗng nặng như tảng đá ngàn cân, tôi xách nó, lê từng bước nặng nề.

“Em hãy cho anh ba phút, anh sẽ nói thật với em... Ba phút, chỉ ba phút thôi.”

Đó là yêu cầu cuối cùng của anh, nhưng tôi đã không cho anh cơ hội.

Sau này, tôi thường nghĩ, nếu tôi cho anh ba phút thì anh sẽ nói gì nhỉ, nhưng tôi không sao nghĩ được.

Máy bay lướt trên đường băng và cất cánh, Osaka - thành phố đã cho tôi nếm mùi ngọt ngào cũng như cay đắng dần thu nhỏ lại trước mắt, sau đó chìm lẫn vào dải xanh mênh mông.

Sau đó, dải xanh mênh mông ấy cũng mờ dần rồi mất hút trước mắt tôi. Không phải tôi không muốn cho anh ba phút, mà vì tôi sợ, nếu cho anh ba phút, tôi không còn đủ dũng cảm để rời xa thành phố ấy và rời xa anh.



Chương 11:



Tôi đẩy hành lý ra cửa, nhìn thấy Ấn Chung Thiên đang đứng chờ. Anh vẫn ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy, com lê, giày da bóng lộn. Vừa nhìn thấy anh, tôi lập tức vứt đồ đạc, chạy tới: “Cha em sao rồi?”

Nhìn đôi mắt đỏ mọng của tôi, Ấn Chung Thiên bước tới, không nói gì, đón lấy hành lý của tôi trên chiếc xe đẩy. Hơn một năm không gặp, anh tỏ ra trầm tĩnh và sâu sắc hơn.

“Rốt cuộc thì cha em bị bệnh gì?” Giọng tôi khản đặc. “Để anh đưa em tới bệnh viện, trên đường sẽ nói chuyện.” Trên đường từ sân bay tới bệnh viện, Ấn Chung Thiên nói: “Chú Bạc bị u bạch huyết, mới có kết quả xét nghiệm, đang ở giai đoạn hai.”

“Không thể như thế được, đó không phải sự thật.” Tôi lắc đầu, toàn thân rã rời như đang ở trong một giấc mộng, cấu mạnh vào cánh tay mình, hy vọng có thể nhanh chóng ra khỏi giấc mộng, nhưng tôi cấu véo thế nào thì vẫn nhìn thấy Ấn Chung Thiên.

Anh lấy tờ kết quả xét nghiệm đưa cho tôi: “Em đừng sợ, bác sĩ nói, tế bào ung thư sẽ không di căn tới các bộ phận khác, tỷ lệ chữa khỏi căn bệnh này khá cao, cơ hội biến chuyển cũng rất cao...”

Chiếc xe vừa dừng lại trước cổng bệnh viện thành phố Nam Châu, tôi chạy ngay vào bệnh viện, loạng choạng không kịp xác định phương hướng, cuối cùng Ấn Chung Thiên phải bước tới, cầm tay, dắt tôi đi vào buồng bệnh.

Cha tôi đang nằm thở oxy trên giường bệnh. Người cha trong ký ức của tôi cao gầy, khi cười rất đỗi dịu dàng. Tôi còn nhớ hôm tiễn tôi ra sân bay, một tay cha xách túi hành lý to tướng của tôi, một tay đặt trên vai tôi dặn dò: “Sang bên ấy con phải nhớ chăm sóc mình cẩn thận, không có tiền thì gọi điện cho cha, cha sẽ gửi cho con.”

Prev 1 ... 72 73 74 75 76 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000412
The Soda Pop