Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Động phòng hoa trúc cách vách


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1526
- Tình trạng: Hoàn thành
Chưa đầy nửa năm, thế mà giờ đây cha tôi đã gầy trơ xương, đôi mắt nhíu chặt cho thấy nỗi giày vò của bệnh tật.

Nghe thấy tiếng động, cha tôi mở mắt, nhìn thấy tôi bèn cố ngồi dậy: “Tiểu Băng? Sao con lại về?”

Ngực tôi đau thắt, tôi vịn vào giường bệnh, thở hổn hển, trời đất quay cuồng, xung quanh tối sầm lại. Tôi nghe thấy có người gọi: “Tiểu Băng!” Đó là tiếng mẹ tôi.

Tôi cố gắng đưa tay ra, định nắm lấy một thứ gì đó, nhưng chỉ túm được bóng đen.

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường, truyền dịch. Dòng nước lạnh theo ống truyền chảy vào huyết quản, tôi nhìn, từng giọt, từng giọt một, giống như những giọt nước mắt từ từ chảy vào trong máu tôi.

Ấn Chung Thiên ngồi bên cạnh, cất tiếng hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Mỳ Ramen.” Rồi tôi vội vàng bổ sung: “Em muốn một bát thật to.”

Hôm ấy, tôi ăn một bát mỳ lớn, đến nước cũng húp sạch. Ấn Chung Thiên hỏi: “Sao em lại gầy như thế này?” Tôi cố cười, nói: “Nhật Bản thật sự không phải là nơi để ở lại, muốn ăn chẳng có, muốn uống cũng không, phó giáo sư còn ép em nữa chứ, làm sao em không gầy được! Đất nước chúng ta vẫn hơn.”

Sau đó, tôi không quay lại Nhật Bản nữa, anh Phùng làm thủ tục thôi học rồi thu dọn đồ đạc còn lại giúp tôi. Tôi cũng không hỏi anh về Diệp Chính Thần, anh ấy cũng không nói gì, chỉ nói nếu có thời gian thì liên lạc với anh. Sau đó, cha tôi nhờ người sắp xếp cho tôi ở lại trong khoa Ung bướu của bệnh viện - một nơi liên tục có người vào mà gần như chẳng có người ra. Tôi đã đưa tiễn không ít người lên thiên đàng, tôi cũng đã cứu rất nhiều người, nhìn dáng vẻ vui mừng của họ khi ra viện, tôi mới cảm thấy cuộc sống quan trọng hơn hết thảy mọi thứ.

Sáng sớm mùa đông, sương mù vừa tan, mẹ tôi nắm tay cha tôi đi trên con đường rải sỏi, ánh nắng buổi sớm chiếu xuống hai người.

Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại cười... Mặc dù đã được trị liệu hóa chất nhưng sức khỏe của cha tôi vẫn giảm sút, may mà tinh thần ông rất tốt, thêm vào đó là sự chăm sóc tận tình của mẹ tôi, vì thế sức khỏe của ông đã dần dần hồi phục.

“Có gặp được người đàn ông như ý không con?” Mẹ đã hỏi tôi rất nhiều lần câu hỏi đó.

“Tuổi con cũng không còn ít, đừng quá kén chọn... chỉ cần tìm một người đàn ông đối xử tốt với con là được.”

Tôi cúi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, rồi dùng khăn giấy lau chữ khắc trên đó. Đó là chữ “Thần”, vẫn chưa nhạt màu.

Tôi thừa nhận mình đã quá kén chọn, trên thế gian này chỉ có một Diệp Chính Thần. Tôi mỉm cười, nói: “Người mình sẽ phải chung sống suốt đời mà không kén chọn một chút được sao?”

Mỗi lần tôi nói như vậy, mẹ lại không nói gì nữa.

Đêm mùa đông rất lạnh, tôi vừa làm ấm các ngón tay vừa lướt các trang web nói về thành tựu nghiên cứu mới nhất đối với căn bệnh ung thư của nước ngoài.

Rồi vô tình tôi thấy có tin từ QQ, nhắc tôi rằng blog của Tần Tuyết đã có thêm những bức ảnh mới, trong phút chốc tình cảm dâng trào, tôi kích vào đó, đều là ảnh tụ họp của những người bạn trong khu nhà bên Nhật Bản của tôi.

Anh chị Phùng vẫn rất tình cảm, cả hai đều có vẻ béo ra. Bên cạnh Lăng Lăng đã có thêm một người đàn ông, cô ấy đang cười và ngắm những chiếc lá vẻ rất lãng mạn, còn người đàn ông kia thì cúi đầu, gỡ một chiếc lá vương trên tóc cô ấy...

Tần Tuyết cũng đã có bạn trai, trông rất đẹp trai, xét ở một góc độ nào đó cũng có nét giống Diệp Chính Thần, tôi ngồi ngây ra một lúc. Kích vào tấm ảnh phía sau thì nhìn thấy Diệp Chính Thần... Trái tim tôi quặn thắt nhưng ngay sau đó, khi nhìn thấy Dụ Nhân đứng bên anh, tôi không còn cảm thấy gì nữa...

Rồi sau đó tôi cứ kích vào các tấm ảnh phía sau như một cái máy, bàn tay cũng cứng đơ.

Trên màn hình hiện ra một bức ảnh rất đẹp, bối cảnh là chỗ ở của Dụ Nhân, một ngôi nhà vô cùng ấm cúng, chỗ nào cũng có hoa tươi. Những ngọn nến nhiều màu sắc đang cháy trên chiếc bánh ga tô dâu tây, mọi người ngồi xung quanh bàn, hát bài Chúc mừng sinh nhật, duy chỉ có Diệp Chính Thần cúi người, môi kề bên tai của Dụ Nhân, bàn tay đặt trên bàn, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ hiệu hiếm có...

Dụ Nhân ôm một bó hồng rực rỡ, miệng Diệp Chính Thần nhếch lên nụ cười châm biếm...

Tôi nhìn chăm chăm lên màn hình hồi lâu, quên cả chớp định nắm lấy một thứ gì đó, nhưng chỉ túm được bóng đen.

Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trên giường, truyền dịch. Dòng nước lạnh theo ống truyền chảy vào huyết quản, tôi nhìn, từng giọt, từng giọt một, giống như những giọt nước mắt từ từ chảy vào trong máu tôi.

Ấn Chung Thiên ngồi bên cạnh, cất tiếng hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Mỳ Ramen.” Rồi tôi vội vàng bổ sung: “Em muốn một bát thật to.”

Hôm ấy, tôi ăn một bát mỳ lớn, đến nước cũng húp sạch. Ấn Chung Thiên hỏi: “Sao em lại gầy như thế này?” Tôi cố cười, nói: “Nhật Bản thật sự không phải là nơi để ở lại, muốn ăn chẳng có, muốn uống cũng không, phó giáo sư còn ép em nữa chứ, làm sao em không gầy được! Đất nước chúng ta vẫn hơn.”

Prev 1 ... 73 74 75 76 77 ... 116 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000414