Sáng sớm mùa đông, tôi chỉ mặc một chiếc áo dệt kim mỏng, ngồi dưới gốc cây du già nhưng không hề thấy lạnh. Những người đi ngang qua đều nhìn tôi vẻ tò mò như nhìn một kẻ điên. Tôi cũng cảm thấy mình như kẻ điên, nếu không thì vì sao tôi vẫn cứ nuôi ảo tưởng với Diệp Chính Thần? Đã từng bị lừa dối rất nhiều lần mà tôi vẫn cứ tin vào những lời hứa của anh...
Một chiếc áo khoác ấm áp trùm lên người tôi, Ấn Chung Thiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Chú nói sáng ra em đã đi, còn bệnh viện lại nói em không đi làm. Anh đoán là em sẽ tới đây.”
Tôi không muốn nói gì cả, đôi môi như đã biến thành gỗ đá.
“Từ nhỏ em đã như vậy, hễ có chuyện không vui là lại chạy tới đây...” Bàn tay to lớn của Ấn Chung Thiên nắm lấy tay tôi. “Là vì người đàn ông ấy, đúng không?”
Tôi lắc đầu, giọng nói run rẩy: “Anh ta không xứng.”
Ấn Chung Thiên tiếp tục xoa bàn tay tôi: “Bây giờ hiểu ra rồi cũng chưa muộn.”
Thì ra, tình yêu là lừa gạt người khác, nói rằng khắc cốt ghi tâm cũng chỉ là lừa dối người...
Màu đỏ rực của những chiếc lá phong rồi cũng sẽ nhạt phai theo thời gian, nước mắt rồi cũng dần khô cạn, những rung động, xốn xang cũng sẽ dần phai theo năm tháng và bị vùi chôn cùng số phận.
Có lẽ, nhiều năm sau, tôi sẽ không còn nhớ hình dáng của anh, thậm chí là cái tên.
Cho dù có tình cờ gặp trên đường thì cũng chỉ coi như một người xa lạ...
Chương 12:
Trong bệnh viện yên tĩnh, chỗ nào cũng ngửi thấy mùi thuốc khử trùng. Tôi mệt mỏi bước ra khỏi buồng bệnh chăm sóc đặc biệt, bám vào tường, từ từ ngồi xuống.
Ba năm, bị người khác nhắc, tôi thường cho rằng như thế là quá lâu. Chiếc kim đồng hồ lại quay một vòng, nhìn lên ngày tháng trên đồng hồ, thì ra cũng không phải là quá dài, loáng một cái, tôi đã về nước được ba năm một tháng. Trong ba năm ấy, vì bệnh tình của cha, tôi đã ra nước ngoài mời các chuyên gia, đã tới núi Trường Bạch tìm phương thuốc, thậm chí còn tới cầu xin thần Phật ban cho điều kỳ diệu... nhưng tế bào ung thư vẫn gặm nhấm dần dần sinh mệnh của cha tôi.
“Tiểu Băng, em không sao chứ?” Ấn Chung Thiên đã tới, đứng sau lưng tôi từ khi nào, giơ tay ra đỡ tôi.
“Không sao, em hơi mệt chút thôi...” Tôi thử hai lần mới gắng đứng dậy được, sau đó phải bám vào tường mới đứng vững.
“Em đừng lo, chú Bạc sẽ không sao đâu.”
Tôi lắc đầu mệt mỏi, chẳng ai hiểu bệnh tình của cha tôi hơn tôi. Sau nhiều lần hóa trị liệu, không những không khống chế được tế bào ung thư, ngược lại càng làm cho sức khỏe của cha tôi suy kiệt. Tim của ông đã nhiều lần gặp vấn đề, tinh thần cũng bắt đầu không ổn định, suốt ngày dặn dò tôi rằng phải chăm sóc mẹ và chăm sóc bản thân, nhanh chóng tìm một chỗ nương tựa sau này. Tôi lo lắng, nếu cứ thế này thì cha tôi sẽ quỵ mất.
“Có phải chú Bạc lại thúc em lấy chồng không?”
Tôi cúi xuống nhìn nền đá hoa bóng loáng, khuôn mặt nhợt nhạt của tôi in trên đó. Chỉ trong ba năm ngắn ngủi, thế mà tôi đã già đi, trên mặt chẳng còn đâu sức sống mà lẽ ra người trẻ tuổi phải có.
Tôi cười đau khổ: “Chả trách mà cha em lo lắng, với bộ dạng này có lẽ em ế thật rồi.”
“Chúng ta kết hôn đi.”
Ở ngoài cửa buồng bệnh chẳng có chút gì là lãng mạn, Ấn Chung Thiên đột nhiên cầm tay tôi lên, không hề có vẻ gì là đang xao xuyến, chỉ nói một câu đơn giản như vậy.
Tôi ngây người trước lời cầu hôn bất ngờ ấy. Tôi luôn coi người đàn ông trước mặt như người thân, tình cảm của tôi đối với anh rất trong sáng, không một chút vẩn đục.
“Chung Thiên...”
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn: “Anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi... Mặc dù bây giờ có vẻ như anh thừa dịp em đang gặp khó khăn, nhưng anh rất thật lòng. Nếu em không còn sự lựa chọn nào tốt hơn thì hãy cho anh một cơ hội.”
Chiếc nhẫn lạnh ngắt được lồng vào ngón tay tôi, rất vừa vặn. Sự lựa chọn tốt hơn ư? Tôi cười chua chát, tôi còn có lựa chọn tốt hơn nữa ư?
Hồi trẻ, khao khát tình yêu, mong có được một người khiến mình yêu tới quặn lòng, muốn xua đi không được. Cho tới khi được nhìn thấy nhiều lần sinh ly tử biệt, sự nóng lạnh của tình người, tôi mới nhìn rõ cái thế giới phù du này.
Tôi không còn trẻ, không còn quặn lòng vì tình yêu, nhưng tôi không hề hối hận vì tuổi trẻ của mình.
Sau khi yêu và đau khổ, tôi đã quên người ấy.
Sau đó thì sống một cách bình lặng.
Sự qua lại giữa tôi và Ấn Chung Thiên dường như đã được lập trình sẵn, kể cả việc đính hôn của chúng tôi và việc mua nhà, trang trí.
Cuối tuần, Ấn Chung Thiên hẹn tôi đi xem các đồ trang trí. Đến giờ, tôi thay quần áo, đi xuống dưới tầng. Không có gì khác thường, xe của Ấn Chung Thiên đỗ dưới sân, anh ngồi trong xe chăm chú nghiên cứu bản đồ, xác định đường đi hôm nay.
Ấn Chung Thiên là thư ký của phó thị trưởng thành phố nên có lẽ do thói quen, mỗi lần hẹn tôi cũng đều sắp xếp lịch trình như cho lãnh đạo, tuyệt đối tôn trọng thời gian và ý nguyện của tôi, sắp xếp mọi việc hết sức chu đáo.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ thấy lo vì những biến cố bất ngờ.
Nhìn thấy tôi mỉm cười ngồi vào xe, anh gập tấm bản đồ bị khoanh kín lại: “Đang nghĩ gì vậy? Hình như em rất vui thì phải.”
“Em đang nghĩ, anh là một người đàn ông rất giỏi lên kế hoạch, chắc không thể đột nhiên xuất hiện một người bạn gái sống chung, vị hôn thê hoặc vợ đâu nhỉ?”
Một chiếc áo khoác ấm áp trùm lên người tôi, Ấn Chung Thiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Chú nói sáng ra em đã đi, còn bệnh viện lại nói em không đi làm. Anh đoán là em sẽ tới đây.”
Tôi không muốn nói gì cả, đôi môi như đã biến thành gỗ đá.
“Từ nhỏ em đã như vậy, hễ có chuyện không vui là lại chạy tới đây...” Bàn tay to lớn của Ấn Chung Thiên nắm lấy tay tôi. “Là vì người đàn ông ấy, đúng không?”
Tôi lắc đầu, giọng nói run rẩy: “Anh ta không xứng.”
Ấn Chung Thiên tiếp tục xoa bàn tay tôi: “Bây giờ hiểu ra rồi cũng chưa muộn.”
Thì ra, tình yêu là lừa gạt người khác, nói rằng khắc cốt ghi tâm cũng chỉ là lừa dối người...
Màu đỏ rực của những chiếc lá phong rồi cũng sẽ nhạt phai theo thời gian, nước mắt rồi cũng dần khô cạn, những rung động, xốn xang cũng sẽ dần phai theo năm tháng và bị vùi chôn cùng số phận.
Có lẽ, nhiều năm sau, tôi sẽ không còn nhớ hình dáng của anh, thậm chí là cái tên.
Cho dù có tình cờ gặp trên đường thì cũng chỉ coi như một người xa lạ...
Chương 12:
Trong bệnh viện yên tĩnh, chỗ nào cũng ngửi thấy mùi thuốc khử trùng. Tôi mệt mỏi bước ra khỏi buồng bệnh chăm sóc đặc biệt, bám vào tường, từ từ ngồi xuống.
Ba năm, bị người khác nhắc, tôi thường cho rằng như thế là quá lâu. Chiếc kim đồng hồ lại quay một vòng, nhìn lên ngày tháng trên đồng hồ, thì ra cũng không phải là quá dài, loáng một cái, tôi đã về nước được ba năm một tháng. Trong ba năm ấy, vì bệnh tình của cha, tôi đã ra nước ngoài mời các chuyên gia, đã tới núi Trường Bạch tìm phương thuốc, thậm chí còn tới cầu xin thần Phật ban cho điều kỳ diệu... nhưng tế bào ung thư vẫn gặm nhấm dần dần sinh mệnh của cha tôi.
“Tiểu Băng, em không sao chứ?” Ấn Chung Thiên đã tới, đứng sau lưng tôi từ khi nào, giơ tay ra đỡ tôi.
“Không sao, em hơi mệt chút thôi...” Tôi thử hai lần mới gắng đứng dậy được, sau đó phải bám vào tường mới đứng vững.
“Em đừng lo, chú Bạc sẽ không sao đâu.”
Tôi lắc đầu mệt mỏi, chẳng ai hiểu bệnh tình của cha tôi hơn tôi. Sau nhiều lần hóa trị liệu, không những không khống chế được tế bào ung thư, ngược lại càng làm cho sức khỏe của cha tôi suy kiệt. Tim của ông đã nhiều lần gặp vấn đề, tinh thần cũng bắt đầu không ổn định, suốt ngày dặn dò tôi rằng phải chăm sóc mẹ và chăm sóc bản thân, nhanh chóng tìm một chỗ nương tựa sau này. Tôi lo lắng, nếu cứ thế này thì cha tôi sẽ quỵ mất.
“Có phải chú Bạc lại thúc em lấy chồng không?”
Tôi cúi xuống nhìn nền đá hoa bóng loáng, khuôn mặt nhợt nhạt của tôi in trên đó. Chỉ trong ba năm ngắn ngủi, thế mà tôi đã già đi, trên mặt chẳng còn đâu sức sống mà lẽ ra người trẻ tuổi phải có.
Tôi cười đau khổ: “Chả trách mà cha em lo lắng, với bộ dạng này có lẽ em ế thật rồi.”
“Chúng ta kết hôn đi.”
Ở ngoài cửa buồng bệnh chẳng có chút gì là lãng mạn, Ấn Chung Thiên đột nhiên cầm tay tôi lên, không hề có vẻ gì là đang xao xuyến, chỉ nói một câu đơn giản như vậy.
Tôi ngây người trước lời cầu hôn bất ngờ ấy. Tôi luôn coi người đàn ông trước mặt như người thân, tình cảm của tôi đối với anh rất trong sáng, không một chút vẩn đục.
“Chung Thiên...”
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn: “Anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi... Mặc dù bây giờ có vẻ như anh thừa dịp em đang gặp khó khăn, nhưng anh rất thật lòng. Nếu em không còn sự lựa chọn nào tốt hơn thì hãy cho anh một cơ hội.”
Chiếc nhẫn lạnh ngắt được lồng vào ngón tay tôi, rất vừa vặn. Sự lựa chọn tốt hơn ư? Tôi cười chua chát, tôi còn có lựa chọn tốt hơn nữa ư?
Hồi trẻ, khao khát tình yêu, mong có được một người khiến mình yêu tới quặn lòng, muốn xua đi không được. Cho tới khi được nhìn thấy nhiều lần sinh ly tử biệt, sự nóng lạnh của tình người, tôi mới nhìn rõ cái thế giới phù du này.
Tôi không còn trẻ, không còn quặn lòng vì tình yêu, nhưng tôi không hề hối hận vì tuổi trẻ của mình.
Sau khi yêu và đau khổ, tôi đã quên người ấy.
Sau đó thì sống một cách bình lặng.
Sự qua lại giữa tôi và Ấn Chung Thiên dường như đã được lập trình sẵn, kể cả việc đính hôn của chúng tôi và việc mua nhà, trang trí.
Cuối tuần, Ấn Chung Thiên hẹn tôi đi xem các đồ trang trí. Đến giờ, tôi thay quần áo, đi xuống dưới tầng. Không có gì khác thường, xe của Ấn Chung Thiên đỗ dưới sân, anh ngồi trong xe chăm chú nghiên cứu bản đồ, xác định đường đi hôm nay.
Ấn Chung Thiên là thư ký của phó thị trưởng thành phố nên có lẽ do thói quen, mỗi lần hẹn tôi cũng đều sắp xếp lịch trình như cho lãnh đạo, tuyệt đối tôn trọng thời gian và ý nguyện của tôi, sắp xếp mọi việc hết sức chu đáo.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ thấy lo vì những biến cố bất ngờ.
Nhìn thấy tôi mỉm cười ngồi vào xe, anh gập tấm bản đồ bị khoanh kín lại: “Đang nghĩ gì vậy? Hình như em rất vui thì phải.”
“Em đang nghĩ, anh là một người đàn ông rất giỏi lên kế hoạch, chắc không thể đột nhiên xuất hiện một người bạn gái sống chung, vị hôn thê hoặc vợ đâu nhỉ?”


