Diệp Chính Thần nhìn thẳng vào tôi, dường như muốn tìm kiếm thứ gì đó trên mặt tôi. Ngoài việc im lặng, tôi chẳng còn phản ứng gì khác. Lại một lời nói dối chân thực được hé mở, lại một hiện thực đáng sợ bày ra trước mắt. Tôi rất muốn hỏi Diệp Chính Thần, cuộc hôn nhân giữa anh và Dụ Nhân có phải cũng có mục đích khác hay không? Nhưng tôi không dám hỏi, tôi sợ nghe câu trả lời của anh.
Sợ rằng anh sẽ nói: “Không phải thế.”
Và càng sợ hơn khi anh trả lời: “Đúng thế.”
Họ đã sống chung với nhau ba năm, tôi cũng đã có Ấn Chung Thiên. Chúng tôi không thể quay lại được, không thể nào cứu vãn được, đó là sự thực. Là thật hay giả thì nuối tiếc một chút trước tình yêu đầy những vết thương, còn ích gì nữa?
“Cô bé...” Lại là tiếng gọi ấy, tôi có cảm giác như sắp bị cuốn vào một vòng nước xoáy.
Tôi hốt hoảng cắt ngang lời Diệp Chính Thần, không để anh kịp nói những lời muốn nói: “Dụ Nhân... có khỏe không?”
Có lẽ câu hỏi của tôi quá đường đột, Diệp Chính Thần im lặng hồi lâu, vẫn quan sát vẻ mặt của tôi.
“Nghe nói tình cảm vợ chồng giữa hai người rất tốt, xin chúc mừng!”
Diệp Chính Thần ngây người: “Ai nói với em như vậy?
Dụ Nhân à?”
“Điều đó có quan trọng không?”
Diệp Chính Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, anh quay mặt lại nhìn tôi: “Giữa anh và Dụ Nhân là quan hệ công việc, ngoài công việc ra, bọn anh chẳng có gì cả.”
Chẳng có gì cả... Bên tai tôi như có tiếng nổ, nếu ba năm trước tôi được nghe những lời này thì tốt biết bao. Nhưng đáng tiếc, lúc ấy Diệp Chính Thần không thể nói, chỉ giương mắt nhìn tôi đau lòng đến muốn chết, rồi dùng lời nói dối này để biện minh cho một lời nói dối khác. Bây giờ nói ra sự thật, tôi biết trả lời như thế nào? Chúng tôi đã đi đến bước này, liệu có thể quay trở về quá khứ không? Tôi không biết nữa, không biết gì nữa…
Diệp Chính Thần nhìn theo ánh mắt tôi rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi. Ánh đèn màu xanh lạnh chiếu xuống khiến chiếc nhẫn trở nên lóng lánh đủ màu sắc. Một miếng đá nằm sâu dưới lòng đất hàng nghìn năm có được vẻ đẹp như vậy là vì nó đã phải trải qua hàng nghìn lần cắt xẻ và hàng nghìn lần mài giũa, vì thế mà nó tượng trưng cho sự vĩnh hằng, cho lời thề suốt đời suốt kiếp, là lời thề của Ấn Chúng Thiên dành cho tôi, và cũng là lời thề của tôi với Ấn Chung Thiên.
Sau khi ăn một bữa cơm vô vị, Diệp Chính Thần đưa tôi về chỗ nghỉ. Dọc đường đi, anh không nói gì, đến khi sắp rời đi, anh bỗng nắm tay tôi, khiến chiếc nhẫn làm đau ngón tay tôi và có lẽ cũng làm đau cả ngón tay anh.
Cuối cùng, anh cũng buông tay tôi ra: “Em đừng lo, vị hôn phu của em sẽ không sao đâu, anh sẽ nghĩ cách.”
“Cảm ơn!” Ngoài từ đó ra, tôi không tìm được từ nào nữa.
Trở về căn phòng ở nhà nghỉ, tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Tôi cố gắng nhớ lại từng chuyện nhỏ nhất trong ba năm qua giữa tôi và Ấn Chung Thiên, nhưng hình bóng của Diệp Chính Thần luôn xen vào khiến những dòng ký ức ấy bị vỡ vụn, tôi càng cố tìm cách gạt bỏ hình bóng của anh thì nó lại càng trở nên rõ nét, thậm chí mỗi ánh mắt, biểu hiện nhỏ nhất cũng rõ tới mức khiến trái tim tôi run lên.
Tôi biết với mình thế là hết, trận tuyến phòng ngự trong lòng tôi đã bắt đầu lung lay. Nơi nào có Diệp Chính Thần thì nơi ấy sẽ chẳng có bức tường không thể xô đổ, mặc dù bức tường đó tôi đã mất công xây suốt ba năm.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Tôi cứ tưởng rằng đó là nhân viên thu dọn nên vội ra mở cửa. Không ngờ, người đó lại là Dụ Nhân. Ba năm không gặp, Dụ Nhân trông càng đẹp hơn, làn da trắng hồng dưới lớp phấn mỏng, đôi môi căng mọng có phủ một chút son.
“Hi!” Tôi cười, bỗng thấy rất khâm phục bản thân, bởi lúc này mà còn mỉm cười được.
“Tôi có thể vào trong được không?”
Tôi né người, chờ Dụ Nhân vào hẳn bên trong rồi mới đóng cửa lại, chờ để nghe cô ta hỏi tội.
Dụ Nhân vẫn cứ là Dụ Nhân, chưa bao giờ làm cho tôi thất vọng, nói câu nào cũng đi thẳng vào vấn đề.
“Nghe nói cô vì vị hôn phu nên đã phải cầu cứu tới Diệp Chính Thần...”
Dụ Nhân không nói tiếp nhưng ánh mắt đã thể hiện rất rõ ý không tán thành.
Trước mặt cô ta, tôi cũng chẳng cần phải tỏ ra thanh cao, hơn nữa cũng chẳng có thanh cao để mà thể hiện: “Đúng vậy.”
“Làm như vậy có công bằng với anh ấy không?”
“Cô Dụ, lúc đầu cô đã gây ra cho tôi rất nhiều hiểu lầm, khiến cho anh ấy dù có cả trăm cái miệng cũng không thể biện hộ, như thế cũng có công bằng với anh ấy không?” Tôi không hề biết rằng, mình cũng có thể nói bằng miệng lưỡi sắc bén như vậy, có lẽ đứng trước mặt người là vợ của Diệp Chính Thần nên ý chí đấu tranh của tôi mới trở nên rõ rệt như vậy.
Sắc mặt của Dụ Nhân không thay đổi, trả lời vẻ đương nhiên: “Đó là điều mà tôi nên làm, là chức trách của tôi.”
Tôi tức đến nghẹt thở. Cô ta diễn trò trước mặt tôi, khiến tôi và Diệp Chính Thần quay như chong chóng, thế mà bây giờ cô ta lại lớn tiếng và không hề xấu hổ nói với tôi rằng, đó là chức trách của cô ta.
Tôi cố nén cơn giận, mỉm cười lạnh lùng giống cô ta: “Hôm nay cô tới đây là muốn thực hiện chức trách gì nữa đây?”
Sợ rằng anh sẽ nói: “Không phải thế.”
Và càng sợ hơn khi anh trả lời: “Đúng thế.”
Họ đã sống chung với nhau ba năm, tôi cũng đã có Ấn Chung Thiên. Chúng tôi không thể quay lại được, không thể nào cứu vãn được, đó là sự thực. Là thật hay giả thì nuối tiếc một chút trước tình yêu đầy những vết thương, còn ích gì nữa?
“Cô bé...” Lại là tiếng gọi ấy, tôi có cảm giác như sắp bị cuốn vào một vòng nước xoáy.
Tôi hốt hoảng cắt ngang lời Diệp Chính Thần, không để anh kịp nói những lời muốn nói: “Dụ Nhân... có khỏe không?”
Có lẽ câu hỏi của tôi quá đường đột, Diệp Chính Thần im lặng hồi lâu, vẫn quan sát vẻ mặt của tôi.
“Nghe nói tình cảm vợ chồng giữa hai người rất tốt, xin chúc mừng!”
Diệp Chính Thần ngây người: “Ai nói với em như vậy?
Dụ Nhân à?”
“Điều đó có quan trọng không?”
Diệp Chính Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, anh quay mặt lại nhìn tôi: “Giữa anh và Dụ Nhân là quan hệ công việc, ngoài công việc ra, bọn anh chẳng có gì cả.”
Chẳng có gì cả... Bên tai tôi như có tiếng nổ, nếu ba năm trước tôi được nghe những lời này thì tốt biết bao. Nhưng đáng tiếc, lúc ấy Diệp Chính Thần không thể nói, chỉ giương mắt nhìn tôi đau lòng đến muốn chết, rồi dùng lời nói dối này để biện minh cho một lời nói dối khác. Bây giờ nói ra sự thật, tôi biết trả lời như thế nào? Chúng tôi đã đi đến bước này, liệu có thể quay trở về quá khứ không? Tôi không biết nữa, không biết gì nữa…
Diệp Chính Thần nhìn theo ánh mắt tôi rồi nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi. Ánh đèn màu xanh lạnh chiếu xuống khiến chiếc nhẫn trở nên lóng lánh đủ màu sắc. Một miếng đá nằm sâu dưới lòng đất hàng nghìn năm có được vẻ đẹp như vậy là vì nó đã phải trải qua hàng nghìn lần cắt xẻ và hàng nghìn lần mài giũa, vì thế mà nó tượng trưng cho sự vĩnh hằng, cho lời thề suốt đời suốt kiếp, là lời thề của Ấn Chúng Thiên dành cho tôi, và cũng là lời thề của tôi với Ấn Chung Thiên.
Sau khi ăn một bữa cơm vô vị, Diệp Chính Thần đưa tôi về chỗ nghỉ. Dọc đường đi, anh không nói gì, đến khi sắp rời đi, anh bỗng nắm tay tôi, khiến chiếc nhẫn làm đau ngón tay tôi và có lẽ cũng làm đau cả ngón tay anh.
Cuối cùng, anh cũng buông tay tôi ra: “Em đừng lo, vị hôn phu của em sẽ không sao đâu, anh sẽ nghĩ cách.”
“Cảm ơn!” Ngoài từ đó ra, tôi không tìm được từ nào nữa.
Trở về căn phòng ở nhà nghỉ, tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Tôi cố gắng nhớ lại từng chuyện nhỏ nhất trong ba năm qua giữa tôi và Ấn Chung Thiên, nhưng hình bóng của Diệp Chính Thần luôn xen vào khiến những dòng ký ức ấy bị vỡ vụn, tôi càng cố tìm cách gạt bỏ hình bóng của anh thì nó lại càng trở nên rõ nét, thậm chí mỗi ánh mắt, biểu hiện nhỏ nhất cũng rõ tới mức khiến trái tim tôi run lên.
Tôi biết với mình thế là hết, trận tuyến phòng ngự trong lòng tôi đã bắt đầu lung lay. Nơi nào có Diệp Chính Thần thì nơi ấy sẽ chẳng có bức tường không thể xô đổ, mặc dù bức tường đó tôi đã mất công xây suốt ba năm.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Tôi cứ tưởng rằng đó là nhân viên thu dọn nên vội ra mở cửa. Không ngờ, người đó lại là Dụ Nhân. Ba năm không gặp, Dụ Nhân trông càng đẹp hơn, làn da trắng hồng dưới lớp phấn mỏng, đôi môi căng mọng có phủ một chút son.
“Hi!” Tôi cười, bỗng thấy rất khâm phục bản thân, bởi lúc này mà còn mỉm cười được.
“Tôi có thể vào trong được không?”
Tôi né người, chờ Dụ Nhân vào hẳn bên trong rồi mới đóng cửa lại, chờ để nghe cô ta hỏi tội.
Dụ Nhân vẫn cứ là Dụ Nhân, chưa bao giờ làm cho tôi thất vọng, nói câu nào cũng đi thẳng vào vấn đề.
“Nghe nói cô vì vị hôn phu nên đã phải cầu cứu tới Diệp Chính Thần...”
Dụ Nhân không nói tiếp nhưng ánh mắt đã thể hiện rất rõ ý không tán thành.
Trước mặt cô ta, tôi cũng chẳng cần phải tỏ ra thanh cao, hơn nữa cũng chẳng có thanh cao để mà thể hiện: “Đúng vậy.”
“Làm như vậy có công bằng với anh ấy không?”
“Cô Dụ, lúc đầu cô đã gây ra cho tôi rất nhiều hiểu lầm, khiến cho anh ấy dù có cả trăm cái miệng cũng không thể biện hộ, như thế cũng có công bằng với anh ấy không?” Tôi không hề biết rằng, mình cũng có thể nói bằng miệng lưỡi sắc bén như vậy, có lẽ đứng trước mặt người là vợ của Diệp Chính Thần nên ý chí đấu tranh của tôi mới trở nên rõ rệt như vậy.
Sắc mặt của Dụ Nhân không thay đổi, trả lời vẻ đương nhiên: “Đó là điều mà tôi nên làm, là chức trách của tôi.”
Tôi tức đến nghẹt thở. Cô ta diễn trò trước mặt tôi, khiến tôi và Diệp Chính Thần quay như chong chóng, thế mà bây giờ cô ta lại lớn tiếng và không hề xấu hổ nói với tôi rằng, đó là chức trách của cô ta.
Tôi cố nén cơn giận, mỉm cười lạnh lùng giống cô ta: “Hôm nay cô tới đây là muốn thực hiện chức trách gì nữa đây?”

