“Cảm ơn cô đã nhắc tôi, tôi biết mình nên làm thế nào.” “Vậy thì được rồi, tôi không làm phiền cô nữa.” Dụ Nhân đứng lên, ra về, dáng người quý phái rất riêng biệt.
Tiễn Dụ Nhân chưa được bao lâu, tôi nhận được điện thoại của mẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng sụt sịt trong máy.
“Mẹ…”
“Nhịp tim của cha con không ổn định, hiện đang ở trong phòng cấp cứu...”
Tôi cảm thấy sợi dây thần kinh cuối cùng của mình dường như cũng bị đứt, trước mặt tối sầm lại.
“Một người bạn của cha con ở Viện Kiểm sát nói, Chung Thiên có thể sẽ phải ngồi tù, ít nhất cũng sáu, bảy năm... thế là cha con...” Trong điện thoại chỉ có tiếng nức nở của mẹ.
Tôi không thể quỵ ngã, không thể. Cố gắng dùng chút sức lực còn lại, tôi an ủi mẹ: “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Không sao đâu, Chung Thiên không sao, cha con cũng không sao, con sẽ về ngay đây.”
Tôi đi máy bay, sau đó lên ô tô, đến hơn mười một giờ hôm ấy mới về tới bệnh viện. Cha tôi vừa mới ngủ, mẹ tôi đang túc trực bên cạnh, nhìn thấy tôi, mắt bà lại đỏ hoe. Có lẽ cha tôi nghe thấy tiếng động nên mở mắt, môi mấp máy, chìa tay về phía tôi.
Tôi hiểu cha tôi muốn nói gì, bèn bước tới, nắm tay ông: “Cha, cha đừng nghe người khác nói linh tinh, bạn con ở Bắc Kinh nói rằng... Chung Thiên không có tội, anh ấy sẽ được thả ra nhanh thôi.”
“Có thật như thế không?” Mẹ tôi vội hỏi.
“Thật ạ!” Tôi ngồi xuống, khẽ nói: “Bạn của con là tham mưu trưởng quân khu, anh ấy đã hỏi giúp con, vụ án này không liên quan gì tới Ấn Chung Thiên...”
“Quân khu Bắc Kinh? Chức vụ cao thế ư?”
“Đúng ạ, rất cao. Anh ấy nói không sao, chắc chắn là không sao.”
Cha tôi nghe vậy yên tâm nằm ngủ, mẹ tôi cũng nằm nghỉ trên chiếc giường trực, còn tôi thì ngồi trên chiếc ghế dài ở cổng bệnh viện chờ tới khi trời sáng.
Tôi đã ngồi như vậy suốt đêm, cứ lật đi lật lại chiếc điện thoại nhưng mãi vẫn không tìm ra người nào có thể giúp được tôi. Hai giờ đêm, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại bấm số máy của Diệp Chính Thần, điện thoại vừa kêu một tiếng thì trong đầu tôi vang lên câu nói của Dụ Nhân: “Tôi nói tất cả những điều này với cô, chỉ hy vọng cô biết rằng Diệp Chính Thần yêu cô như thế nào... Cô lo lắng muốn cứu vị hôn phu của mình, điều đó tôi hoàn toàn hiểu được. Nhưng... tôi mong cô hãy suy nghĩ một chút đến cảm nhận của Diệp Chính Thần.”
Tôi vội vàng tắt máy, tưởng rằng Diệp Chính Thần sẽ không nghe thấy, nhưng chỉ mấy giây sau, anh lập tức gọi lại.
Khi điện thoại được kết nối, tôi có thể nghe thấy cả tiếng thở của anh, rất nặng nề. Tôi chẳng muốn nói bất cứ điều gì, cứ nghe tiếng thở của anh.
“Anh có thể làm gì cho em?” Diệp Chính Thần khẽ hỏi.
Câu nói đâm vào trái tim tôi như một mũi kim. Cuối cùng, tôi bật khóc, mọi dồn nén bấy lâu trào ra cùng nước mắt.
“Em chờ anh nhé, anh sẽ tới chỗ em!”
“Không cần đâu... không cần đâu!”
Trong điện thoại im lặng một lúc, rồi câu nói ấy được nhắc lại một lần nữa: “Em chờ anh, anh sẽ tới chỗ em.”
“Không cần đâu!” Tôi cố giữ giọng mình bình tĩnh, mặc dù bàn tay tôi run lên như chiếc lá phong trước gió. “Tôi chỉ muốn nói nói với anh rằng, chuyện của Chung Thiên anh không cần phải giúp nữa, tôi có thể giải quyết được. Còn nữa, tôi không muốn gặp lại anh, mong anh đừng làm phiền tôi!”
Nói xong, tôi không cho mình bất cứ cơ hội hối hận nào, nhanh chóng tắt máy.
Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, điều đó cho thấy tôi và Diệp Chính Thần không có duyên với nhau, vì thế, đó có thể là một kết cục tốt nhất...
Suốt đêm hôm ấy, trên chiếc ghế dài ở cổng bệnh viện, tôi đã nghĩ ra rất nhiều cách, nhưng chẳng tìm được cách nào cứu Ấn Chung Thiên. Khi tôi quyết định chấp nhận số phận cũng là lúc ánh bình minh le lói. Tôi ngước lên nhìn rồi không thể tin ở mắt mình. Người đàn ông mặc bộ quân phục màu xanh thẫm đang đứng trước mặt tôi, ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên khuôn mặt anh và hàng khuy áo lấp lánh. Tôi ngồi im trên ghế, ngước mắt nhìn khuôn mặt vẫn còn trong bóng tối, trái tim run rẩy. Những ngón tay dài đặt lên mặt tôi, gạt những giọt nước mắt lạnh giá trên má tôi, mang đến cho tôi hơi ấm mà tôi không bao giờ quên được.
“Anh?” Tôi sửng sốt đứng dậy, mắt mở to nhưng vẫn không sao tin vào những gì đang nhìn thấy. “Anh... sao anh lại ở đây?”
“GPS…” Diệp Chính Thần nhẹ nhàng trả lời. “Hệ thống định vị toàn cầu.”
Bầu trời cuối thu trong xanh. Tôi nhìn anh, không biết nói gì, thực sự không biết nói gì.
Trong giờ phút tôi tuyệt vọng nhất, người mà tôi khao khát được nhìn thấy đã xuất hiện trước mắt tôi như từ trên trời rơi xuống, giống như trong đêm mưa nhiều năm trước, tôi nhìn thấy anh bị thương trong màn mưa.
Tôi cố kìm giữ mười ngón tay sau lưng vì sợ rằng, chỉ cần một phút thiếu kiên định, tôi sẽ ôm chầm lấy anh, nói với anh rằng tôi nhớ anh biết bao. Cho dù ngay cả lúc nghĩ rằng anh và Dụ Nhân là vợ chồng ân ái, tôi cũng không thôi nhớ anh, chờ đợi anh. Nếu anh về sớm hơn một tháng thì chúng tôi sẽ không có chuyện ly biệt mãi mãi.
“Anh có thể làm gì được cho em đây?” Giọng nói đầy vẻ lo lắng của anh cất lên, xuyên thủng phòng tuyến trong đáy lòng tôi.
Tôi lắc đầu, không dám nhìn vào mặt anh: “Tôi đã nói rồi, không cần đâu, tôi sẽ tự giải quyết.”
Tiễn Dụ Nhân chưa được bao lâu, tôi nhận được điện thoại của mẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng sụt sịt trong máy.
“Mẹ…”
“Nhịp tim của cha con không ổn định, hiện đang ở trong phòng cấp cứu...”
Tôi cảm thấy sợi dây thần kinh cuối cùng của mình dường như cũng bị đứt, trước mặt tối sầm lại.
“Một người bạn của cha con ở Viện Kiểm sát nói, Chung Thiên có thể sẽ phải ngồi tù, ít nhất cũng sáu, bảy năm... thế là cha con...” Trong điện thoại chỉ có tiếng nức nở của mẹ.
Tôi không thể quỵ ngã, không thể. Cố gắng dùng chút sức lực còn lại, tôi an ủi mẹ: “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Không sao đâu, Chung Thiên không sao, cha con cũng không sao, con sẽ về ngay đây.”
Tôi đi máy bay, sau đó lên ô tô, đến hơn mười một giờ hôm ấy mới về tới bệnh viện. Cha tôi vừa mới ngủ, mẹ tôi đang túc trực bên cạnh, nhìn thấy tôi, mắt bà lại đỏ hoe. Có lẽ cha tôi nghe thấy tiếng động nên mở mắt, môi mấp máy, chìa tay về phía tôi.
Tôi hiểu cha tôi muốn nói gì, bèn bước tới, nắm tay ông: “Cha, cha đừng nghe người khác nói linh tinh, bạn con ở Bắc Kinh nói rằng... Chung Thiên không có tội, anh ấy sẽ được thả ra nhanh thôi.”
“Có thật như thế không?” Mẹ tôi vội hỏi.
“Thật ạ!” Tôi ngồi xuống, khẽ nói: “Bạn của con là tham mưu trưởng quân khu, anh ấy đã hỏi giúp con, vụ án này không liên quan gì tới Ấn Chung Thiên...”
“Quân khu Bắc Kinh? Chức vụ cao thế ư?”
“Đúng ạ, rất cao. Anh ấy nói không sao, chắc chắn là không sao.”
Cha tôi nghe vậy yên tâm nằm ngủ, mẹ tôi cũng nằm nghỉ trên chiếc giường trực, còn tôi thì ngồi trên chiếc ghế dài ở cổng bệnh viện chờ tới khi trời sáng.
Tôi đã ngồi như vậy suốt đêm, cứ lật đi lật lại chiếc điện thoại nhưng mãi vẫn không tìm ra người nào có thể giúp được tôi. Hai giờ đêm, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại bấm số máy của Diệp Chính Thần, điện thoại vừa kêu một tiếng thì trong đầu tôi vang lên câu nói của Dụ Nhân: “Tôi nói tất cả những điều này với cô, chỉ hy vọng cô biết rằng Diệp Chính Thần yêu cô như thế nào... Cô lo lắng muốn cứu vị hôn phu của mình, điều đó tôi hoàn toàn hiểu được. Nhưng... tôi mong cô hãy suy nghĩ một chút đến cảm nhận của Diệp Chính Thần.”
Tôi vội vàng tắt máy, tưởng rằng Diệp Chính Thần sẽ không nghe thấy, nhưng chỉ mấy giây sau, anh lập tức gọi lại.
Khi điện thoại được kết nối, tôi có thể nghe thấy cả tiếng thở của anh, rất nặng nề. Tôi chẳng muốn nói bất cứ điều gì, cứ nghe tiếng thở của anh.
“Anh có thể làm gì cho em?” Diệp Chính Thần khẽ hỏi.
Câu nói đâm vào trái tim tôi như một mũi kim. Cuối cùng, tôi bật khóc, mọi dồn nén bấy lâu trào ra cùng nước mắt.
“Em chờ anh nhé, anh sẽ tới chỗ em!”
“Không cần đâu... không cần đâu!”
Trong điện thoại im lặng một lúc, rồi câu nói ấy được nhắc lại một lần nữa: “Em chờ anh, anh sẽ tới chỗ em.”
“Không cần đâu!” Tôi cố giữ giọng mình bình tĩnh, mặc dù bàn tay tôi run lên như chiếc lá phong trước gió. “Tôi chỉ muốn nói nói với anh rằng, chuyện của Chung Thiên anh không cần phải giúp nữa, tôi có thể giải quyết được. Còn nữa, tôi không muốn gặp lại anh, mong anh đừng làm phiền tôi!”
Nói xong, tôi không cho mình bất cứ cơ hội hối hận nào, nhanh chóng tắt máy.
Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, điều đó cho thấy tôi và Diệp Chính Thần không có duyên với nhau, vì thế, đó có thể là một kết cục tốt nhất...
Suốt đêm hôm ấy, trên chiếc ghế dài ở cổng bệnh viện, tôi đã nghĩ ra rất nhiều cách, nhưng chẳng tìm được cách nào cứu Ấn Chung Thiên. Khi tôi quyết định chấp nhận số phận cũng là lúc ánh bình minh le lói. Tôi ngước lên nhìn rồi không thể tin ở mắt mình. Người đàn ông mặc bộ quân phục màu xanh thẫm đang đứng trước mặt tôi, ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên khuôn mặt anh và hàng khuy áo lấp lánh. Tôi ngồi im trên ghế, ngước mắt nhìn khuôn mặt vẫn còn trong bóng tối, trái tim run rẩy. Những ngón tay dài đặt lên mặt tôi, gạt những giọt nước mắt lạnh giá trên má tôi, mang đến cho tôi hơi ấm mà tôi không bao giờ quên được.
“Anh?” Tôi sửng sốt đứng dậy, mắt mở to nhưng vẫn không sao tin vào những gì đang nhìn thấy. “Anh... sao anh lại ở đây?”
“GPS…” Diệp Chính Thần nhẹ nhàng trả lời. “Hệ thống định vị toàn cầu.”
Bầu trời cuối thu trong xanh. Tôi nhìn anh, không biết nói gì, thực sự không biết nói gì.
Trong giờ phút tôi tuyệt vọng nhất, người mà tôi khao khát được nhìn thấy đã xuất hiện trước mắt tôi như từ trên trời rơi xuống, giống như trong đêm mưa nhiều năm trước, tôi nhìn thấy anh bị thương trong màn mưa.
Tôi cố kìm giữ mười ngón tay sau lưng vì sợ rằng, chỉ cần một phút thiếu kiên định, tôi sẽ ôm chầm lấy anh, nói với anh rằng tôi nhớ anh biết bao. Cho dù ngay cả lúc nghĩ rằng anh và Dụ Nhân là vợ chồng ân ái, tôi cũng không thôi nhớ anh, chờ đợi anh. Nếu anh về sớm hơn một tháng thì chúng tôi sẽ không có chuyện ly biệt mãi mãi.
“Anh có thể làm gì được cho em đây?” Giọng nói đầy vẻ lo lắng của anh cất lên, xuyên thủng phòng tuyến trong đáy lòng tôi.
Tôi lắc đầu, không dám nhìn vào mặt anh: “Tôi đã nói rồi, không cần đâu, tôi sẽ tự giải quyết.”


