Anh đưa tay đón cô vào lòng. “Đừng khóc, sau này anh sẽ không để em phải khóc nữa!”
Ở trong vòng tay ấm áp quen thuộc, cô nín khóc rồi cười. “Anh làm thế nào mà tìm được được em?”
“Em không biết anh đã tìm em vất vả thế nào đâu. Khi đó em không nên rời Bắc Kinh sớm vậy. Nếu em chịu nghe lời, ở lại đợi anh trở về thì tin tức này sẽ không đến nỗi hai tháng sau mới nói được cho em.”
Sau khi hủy bỏ hôn ước với Tinh Tử trong hòa bình, Chương Minh Viễn lập tức gọi điện cho Âu Vũ Trì, bảo anh ta giúp đi tìm Bạch Lộ. Nhưng cô đã rời Bắc Kinh. Biển người tấp nập, cô chẳng khác nào hạt sương bé nhỏ không biết đã hòa vào chốn nào? Mà Thiệu Dung cũng đã chuyển nhượng lại quán bar rồi rời đi, không còn ai quen biết cô ở Bắc Kinh rộng lớn. Nóng ruột, anh thậm chí còn bảo Âu Vũ Trì đến tìm Dương Quang, hỏi anh ta có biết số điện thoại hay địa chỉ liên lạc của Bạch Lộ, nhưng lại được biết họ đã cắt đứt liên lạc từ lâu.
Cuối cùng, Chương Minh Viễn chỉ còn cách nhờ người tìm nhà chú thím rồi dò hỏi tin tức của cô. Vô Tích không lớn nhưng cũng không hề nhỏ, những người cùng họ, cùng tên không phải một nghìn thì cũng đến tám trăm. Tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng liên lạc được với chút út của cô, nhưng hỏi ra cũng chẳng ai hay biết. “Cái gì? Bạch Lộ không ở Bắc Kinh sao? Chúng tôi chẳng hay biết gì cả!”
Giây phút đó, Chương Minh Viễn tưởng chừng đã tuyệt vọng thì chú út lại bảo thử đi hỏi chú hai xem sao. Chú hai của cô mặc dù cũng không có tin tức của cháu gái nhưng lại nhắc đến Thiệu Dung nhà hàng xóm, từ nhỏ thường chơi với Bạch Lộ vừa từ Bắc Kinh trở về.
Vừa nghe đến cái tên Thiệu Dung, mắt Chương Minh Viễn lại sáng lên. Anh biết tìm được Thiệu Dung thì nhất định sẽ có hy vọng tìm thấy Bạch Lộ. Quả nhiên Thiệu Dung đã không làm anh thất vọng. Sau khi biết anh đã hủy bỏ hôn ước với vị hôn thê, cô lập tức mỉm cười, đưa hết thông tin liên lạc của Bạch Lộ cho anh. Anh lập tức đến Tam Á ngay đêm đó, quyết tâm mang đến cho cô một bất ngờ.
“May mà tìm được Thiệu Dung, nếu không trời rộng đất dài, cũng chẳng biết đi đâu tìm em nữa!”
Trong lòng như có dòng mật ngọt ngào nhưng Bạch Lộ vẫn cố ý nói ngược lại: “Không tìm thấy thì đừng tìm nữa, đằng nào những cô gái xinh đẹp hơn em cũng còn đầy.”
Anh cúi đầu hôn lên trán cô. “Không được, không tìm được thì phải tiếp tục tìm, kiểu gì cũng có ngày anh tìm được em. Mặc dù có nhiều cô gái đẹp hơn em nhưng anh lại chỉ thích em thôi. Thiếu nước ba ngày mà cũng chỉ muốn xin một gáo1, vậy thì hết cách, chỉ có thể trong cả hồ nước từ từ tìm kiếm gáo nước mình muốn thôi. Em xem, ông trời không phụ người có tâm, cuối cùng anh tìm thấy em.”
Nghe những lời tình tứ mà cảm động, Bạch Lộ chỉ cảm thấy mình như đã say, say dưới cái nắng rực rỡ của tháng Ba, say trong làn gió nhẹ nhàng của ngày xuân ấm áp… Kinh trập đúng là một tiết khí tốt, một ngày tốt. Những chú côn trùng ngủ đông đã tỉnh, vui vẻ trồi lên mặt đất hò reo, cuối cùng cũng gọi về trong đời cô một mùa xuân đến muộn.
HẾT
Hậu ký
Tôi muốn nói trước về kết cục của câu chuyện.
Khi cuốn tiểu thuyết được đăng tải trên mạng, một độc giả đã bình luận rằng: “Ngôn từ ngắn gọn, ngay từ chương đầu đã nói rất cụ thể. Thực lòng hy vọng kết cục đừng dập khuôn theo các mô típ cũ.”
Nhưng kết cục thế nào gọi là dập khuôn theo các mô típ cũ? Nói thực, các tiểu thuyết tình yêu lúc nào cũng chỉ có một trong hai kết cục, hoặc nam chính và nữ chính cuối cùng được ở bên nhau, hoặc không đến được với nhau. Chẳng thể tìm được một cái kết thứ ba nữa.
Ban đầu, tôi đã muốn để mối tình của Bạch Lộ và Chương Minh Viễn không có kết quả, sau khi chia tay ở sân bay, “có lẽ đây là lời từ biệt chấm hết cho duyên phận này”. Đây là cái kết phù hợp với thực tế nhất. Rốt cuộc chuyện của cô bé Lọ Lem cũng chỉ là một trường hợp may mắn trong cổ tích, mà cuộc sống thực tế thì khác xa với cổ tích hão huyền.
Cái kết ban đầu này đậm phong cách hiện thực thường thấy trong tiểu thuyết của tôi. Theo cách nói của một số độc giả thì tôi luôn phá tan sự tưởng tượng của họ một cách vô tình, không cho họ được thấy một kết thúc viên mãn. Họ mong được thấy một kết cục tốt đẹp, được thấy nam chính, nữ chính chung sống hạnh phúc bên nhau, bởi cuộc sống này đã có quá nhiều câu chuyện tình không hạnh phúc. Khi hiện thực không như người ta mong muốn, họ hy vọng tìm được sự an ủi từ tiểu thuyết. Cho nên rất nhiều độc giả đã nói với tôi rằng: “Tuyết Ảnh, lần này hãy viết một kết thúc tốt đẹp đi! Đừng để một kết cục đau thương như Trăm núi ngàn sông giữa biển người hay Anh đã từng bước vào thế giới của em khiến chúng tôi đau buồn nữa!”
Ở trong vòng tay ấm áp quen thuộc, cô nín khóc rồi cười. “Anh làm thế nào mà tìm được được em?”
“Em không biết anh đã tìm em vất vả thế nào đâu. Khi đó em không nên rời Bắc Kinh sớm vậy. Nếu em chịu nghe lời, ở lại đợi anh trở về thì tin tức này sẽ không đến nỗi hai tháng sau mới nói được cho em.”
Sau khi hủy bỏ hôn ước với Tinh Tử trong hòa bình, Chương Minh Viễn lập tức gọi điện cho Âu Vũ Trì, bảo anh ta giúp đi tìm Bạch Lộ. Nhưng cô đã rời Bắc Kinh. Biển người tấp nập, cô chẳng khác nào hạt sương bé nhỏ không biết đã hòa vào chốn nào? Mà Thiệu Dung cũng đã chuyển nhượng lại quán bar rồi rời đi, không còn ai quen biết cô ở Bắc Kinh rộng lớn. Nóng ruột, anh thậm chí còn bảo Âu Vũ Trì đến tìm Dương Quang, hỏi anh ta có biết số điện thoại hay địa chỉ liên lạc của Bạch Lộ, nhưng lại được biết họ đã cắt đứt liên lạc từ lâu.
Cuối cùng, Chương Minh Viễn chỉ còn cách nhờ người tìm nhà chú thím rồi dò hỏi tin tức của cô. Vô Tích không lớn nhưng cũng không hề nhỏ, những người cùng họ, cùng tên không phải một nghìn thì cũng đến tám trăm. Tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng cũng liên lạc được với chút út của cô, nhưng hỏi ra cũng chẳng ai hay biết. “Cái gì? Bạch Lộ không ở Bắc Kinh sao? Chúng tôi chẳng hay biết gì cả!”
Giây phút đó, Chương Minh Viễn tưởng chừng đã tuyệt vọng thì chú út lại bảo thử đi hỏi chú hai xem sao. Chú hai của cô mặc dù cũng không có tin tức của cháu gái nhưng lại nhắc đến Thiệu Dung nhà hàng xóm, từ nhỏ thường chơi với Bạch Lộ vừa từ Bắc Kinh trở về.
Vừa nghe đến cái tên Thiệu Dung, mắt Chương Minh Viễn lại sáng lên. Anh biết tìm được Thiệu Dung thì nhất định sẽ có hy vọng tìm thấy Bạch Lộ. Quả nhiên Thiệu Dung đã không làm anh thất vọng. Sau khi biết anh đã hủy bỏ hôn ước với vị hôn thê, cô lập tức mỉm cười, đưa hết thông tin liên lạc của Bạch Lộ cho anh. Anh lập tức đến Tam Á ngay đêm đó, quyết tâm mang đến cho cô một bất ngờ.
“May mà tìm được Thiệu Dung, nếu không trời rộng đất dài, cũng chẳng biết đi đâu tìm em nữa!”
Trong lòng như có dòng mật ngọt ngào nhưng Bạch Lộ vẫn cố ý nói ngược lại: “Không tìm thấy thì đừng tìm nữa, đằng nào những cô gái xinh đẹp hơn em cũng còn đầy.”
Anh cúi đầu hôn lên trán cô. “Không được, không tìm được thì phải tiếp tục tìm, kiểu gì cũng có ngày anh tìm được em. Mặc dù có nhiều cô gái đẹp hơn em nhưng anh lại chỉ thích em thôi. Thiếu nước ba ngày mà cũng chỉ muốn xin một gáo1, vậy thì hết cách, chỉ có thể trong cả hồ nước từ từ tìm kiếm gáo nước mình muốn thôi. Em xem, ông trời không phụ người có tâm, cuối cùng anh tìm thấy em.”
Nghe những lời tình tứ mà cảm động, Bạch Lộ chỉ cảm thấy mình như đã say, say dưới cái nắng rực rỡ của tháng Ba, say trong làn gió nhẹ nhàng của ngày xuân ấm áp… Kinh trập đúng là một tiết khí tốt, một ngày tốt. Những chú côn trùng ngủ đông đã tỉnh, vui vẻ trồi lên mặt đất hò reo, cuối cùng cũng gọi về trong đời cô một mùa xuân đến muộn.
HẾT
Hậu ký
Tôi muốn nói trước về kết cục của câu chuyện.
Khi cuốn tiểu thuyết được đăng tải trên mạng, một độc giả đã bình luận rằng: “Ngôn từ ngắn gọn, ngay từ chương đầu đã nói rất cụ thể. Thực lòng hy vọng kết cục đừng dập khuôn theo các mô típ cũ.”
Nhưng kết cục thế nào gọi là dập khuôn theo các mô típ cũ? Nói thực, các tiểu thuyết tình yêu lúc nào cũng chỉ có một trong hai kết cục, hoặc nam chính và nữ chính cuối cùng được ở bên nhau, hoặc không đến được với nhau. Chẳng thể tìm được một cái kết thứ ba nữa.
Ban đầu, tôi đã muốn để mối tình của Bạch Lộ và Chương Minh Viễn không có kết quả, sau khi chia tay ở sân bay, “có lẽ đây là lời từ biệt chấm hết cho duyên phận này”. Đây là cái kết phù hợp với thực tế nhất. Rốt cuộc chuyện của cô bé Lọ Lem cũng chỉ là một trường hợp may mắn trong cổ tích, mà cuộc sống thực tế thì khác xa với cổ tích hão huyền.
Cái kết ban đầu này đậm phong cách hiện thực thường thấy trong tiểu thuyết của tôi. Theo cách nói của một số độc giả thì tôi luôn phá tan sự tưởng tượng của họ một cách vô tình, không cho họ được thấy một kết thúc viên mãn. Họ mong được thấy một kết cục tốt đẹp, được thấy nam chính, nữ chính chung sống hạnh phúc bên nhau, bởi cuộc sống này đã có quá nhiều câu chuyện tình không hạnh phúc. Khi hiện thực không như người ta mong muốn, họ hy vọng tìm được sự an ủi từ tiểu thuyết. Cho nên rất nhiều độc giả đã nói với tôi rằng: “Tuyết Ảnh, lần này hãy viết một kết thúc tốt đẹp đi! Đừng để một kết cục đau thương như Trăm núi ngàn sông giữa biển người hay Anh đã từng bước vào thế giới của em khiến chúng tôi đau buồn nữa!”

