Sau khi cảnh sát tới, chỉ xem xét qua loa rồi ghi chép lại cho có lệ, cuối cùng bảo Bạch Lộ liệt kê những thứ đồ bị mất. Thoạt đầu cô vẫn còn bình tĩnh khi kiểm kê những tổn thất, bởi cô cũng chẳng có nhiều đồ đạc giá trị gì. Trong căn phòng trọ khép kín này, chiếc laptop là tài sản giá trị nhất mà cô có thì đã bị bọn trộm cuỗm đi rồi. Ngoài ra còn một ít tiền lẻ và một chiếc di động cũ của cô cũng không thấy. Nhưng đang viết, cô sực nhớ ra một chuyện, hoảng hốt vứt giấy bút sang một bên, vội vàng chạy đến lục lại ngăn kéo của chiếc tủ đầu giường. Thực ra thì chẳng cần lục tìm thêm nữa, chiếc ngăn kéo đã bị kéo ra một nửa ngay từ khi cô mới bước vào. Mọi thứ trong ngăn kéo đều đã được phơi bày, ngoài mấy thứ đồ chơi vặt vãnh, không còn thấy chiếc hộp gấm đựng nhẫn kim cương đâu nữa.
Dương Quang thấy thần sắc cô hoảng loạn, lại gần hỏi han: “Sao vậy? Bị mất thứ gì giá trị sao?”
Bạch Lộ định nói nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Không… không có gì.”
Những cảnh sát đến hiện trường đã rời đi, nói có tin tức gì sẽ lập tức liên lạc với người bị mất cắp, nhưng Bạch Lộ biết khả năng này là quá xa vời, những vụ trộm nhỏ thế này, khả năng không phá được án còn nhiều hơn phá được. Đồ đạc thì cũng bị trộm rồi, chiếc máy tính và những tài sản linh tinh kia cô có thể mặc kệ, nhưng chiếc nhẫn cũng bị trộm mất, cô lấy gì trả cho Chương Minh Viễn?
Thở dài một hơi, Bạch Lộ mệt mỏi đưa tay ôm mặt, không biết phải làm sao, trong lòng rối như tơ vò.
Dương Quang không rõ nội tình, ôm lấy bờ vai cô an ủi: “Không sao, đồ mất thì cũng đã mất rồi. May mà em không ở nhà, nếu không, nửa đêm mà bị trộm mò vào, chắc em sẽ sợ chết mất. Nói cho cùng, một cô gái ở một mình cũng không an toàn lắm, ngày mai chúng mình lấy giấy chứng nhận kết hôn xong sẽ đi thuê một căn hộ nhỏ, chuyển đến cùng chung sống.”
Trong một ngày mà xảy ra biết bao nhiêu sự kiện, có buồn, có vui, có kinh hoàng, sợ hãi… Bạch Lộ mệt mỏi rã rời, dựa vào vai Dương Quang, chẳng buồn nói cũng chẳng buồn nghĩ nữa. Cũng may, bên cạnh vẫn còn một người đàn ông cho cô dựa dẫm.
Đã hẹn hôm sau sẽ cùng đi đăng ký nhưng sự việc lại tiến triển không hề thuận lợi. Dương Quang không tìm thấy sổ hộ khẩu, cũng chẳng thể trực tiếp hỏi mẹ, lục lọi hồi lâu mà không thấy, anh chỉ còn cách gọi cho Bạch Lộ: “Hôm nay e là không được rồi, anh chẳng thấy sổ hộ khẩu đâu cả.”
Bạch Lộ hơi thất vọng nhưng miệng vẫn phải nói không sao. “Anh đừng vội, cũng không thể làm ngay được mà.”
Nhưng Dương Quang vẫn rất sốt sắng, anh thuộc típ người muốn làm gì là phải làm ngay. Anh tìm kiếm khắp nơi trong nhà, tìm hai ngày mà vẫn không thấy liền đi thăm dò chỗ cha mình, khi ấy mới biết, lần trước mẹ anh đem sổ hộ khẩu tới trường photo xong đã cất luôn ở văn phòng không mang về. Anh không thể đến văn phòng của mẹ phá khóa lấy sổ hộ khẩu, phải kiếm cớ nói công ty yêu cầu nhân viên nộp bổ sung bản photo sổ hộ khẩu cho phòng Nhân sự mới lừa lấy được sổ hộ khẩu từ tay mẹ.
Mang theo cuốn sổ hộ khẩu và chứng minh thư, Dương Quang vui vẻ gọi điện cho Bạch Lộ: “Mai em xin nghỉ một buổi nhé, chúng mình đi đăng ký kết hôn.”
Nghe xong cuộc điện thoại này, Bạch Lộ cả ngày đều không kìm được mà cứ tủm tỉm cười. Hoắc Mai tò mò hỏi: “Bạch Lộ, hôm nay tâm trạng em có vẻ rất tốt, có chuyện gì vui sao?”
Một là Bạch Lộ đang vô cùng hạnh phúc, muốn được chia sẻ với mọi người, hai cũng là muốn tới xin Hoắc Mai cho nghỉ, nên tiết lộ với vẻ hạnh phúc pha lẫn thẹn thùng: “Chị Hoắc, em chuẩn bị cùng bạn trai kết hôn. Ngày mai em muốn xin nghỉ một ngày, cùng anh ấy đi đăng ký.”
Hoắc Mai ngẩn người một lúc rồi lập tức lấy lại vẻ bình thường, hồ hởi chúc mừng: “Thật sao? Chúc mừng em! Định khi nào mời mọi người uống rượu mừng đấy?”
Nhắc đến rượu mừng, Bạch Lộ lại hơi ấp úng: “Cái này… Bọn em không có ý định sẽ mở tiệc mừng, chỉ đơn giản là đi đăng ký.”
“Sao? Chuyện trọng đại như vậy, cả đời chỉ có một lần mà làm đơn giản vậy sao? Chị nhớ em từng nói nhà bạn trai em cũng khá lắm mà, cha mẹ đều là giáo sư, lại chỉ có mình anh ta nữa. Sao không tổ chức lễ thành hôn chứ?”
Suy cho cùng Bạch Lộ vẫn còn trẻ, trong ánh mắt thoáng vẻ u buồn, giọng nói cũng nhỏ hơn một chút: “Bạn trai em nói là đi đăng ký trước, những thứ khác sau này rồi tính.”
Hoắc Mai nhìn sắc mặt cô, không nói thêm gì nữa, gật đầu cho phép Bạch Lộ nghỉ ngày mai. Sau khi kiếm cớ rời khỏi văn phòng, chị ta lập tức gọi cho Vương Hải Đằng: “A lô, Tổng giám đốc Vương…”
Sự vui sướng và phấn khích vì sắp kết hôn khiến Bạch Lộ dường như thức trắng đêm. Khi trời sáng, cô thức dậy cùng những tia nắng ban mai, ngồi trước gương chải đầu, trang điểm. Thay đi thay lại mấy bộ quần áo ít ỏi trong tủ để làm sao cho thật đẹp và mới mẻ. Hôm nay cô sẽ làm cô dâu, cô muốn mình thật đẹp khi đứng trước mặt Dương Quang.
Dương Quang hẹn mười giờ tới đón, trước mười phút cô đã xuống lầu. Đợi dưới bóng một cây ngô đồng, những cánh hoa trắng nõn pha đỏ tía rơi đầy mặt đất vì mưa gió đêm qua cũng đợi cùng cô trong yên lặng. Đúng chín giờ… hơn chín giờ… thời gian cứ thế trôi qua từng phút. Đã quá giờ hẹn mười lăm phút mà vẫn chưa thấy Dương Quang xuất hiện. Trong lòng cô bỗng có chút hoang mang, bối rối, hoảng loạn vô cớ.
Lấy di động ấn phím số 2, đó là phím gọi tắt cho Dương Quang mà cô mặc định. Chuông điện thoại kêu hồi lâu mới có người nghe máy, vẫn chưa nghe thấy giọng Dương Quang mà chỉ có những âm thanh ồn ào và khẩn thiết, chói tai nhất là tiếng hú còi của xe cứu thương. Cô đột nhiên hoảng loạn: “A lô, Dương Quang, có chuyện gì đã xảy ra sao anh? Sao lại có tiếng còi xe cứu thương vậy?”
Dương Quang thấy thần sắc cô hoảng loạn, lại gần hỏi han: “Sao vậy? Bị mất thứ gì giá trị sao?”
Bạch Lộ định nói nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Không… không có gì.”
Những cảnh sát đến hiện trường đã rời đi, nói có tin tức gì sẽ lập tức liên lạc với người bị mất cắp, nhưng Bạch Lộ biết khả năng này là quá xa vời, những vụ trộm nhỏ thế này, khả năng không phá được án còn nhiều hơn phá được. Đồ đạc thì cũng bị trộm rồi, chiếc máy tính và những tài sản linh tinh kia cô có thể mặc kệ, nhưng chiếc nhẫn cũng bị trộm mất, cô lấy gì trả cho Chương Minh Viễn?
Thở dài một hơi, Bạch Lộ mệt mỏi đưa tay ôm mặt, không biết phải làm sao, trong lòng rối như tơ vò.
Dương Quang không rõ nội tình, ôm lấy bờ vai cô an ủi: “Không sao, đồ mất thì cũng đã mất rồi. May mà em không ở nhà, nếu không, nửa đêm mà bị trộm mò vào, chắc em sẽ sợ chết mất. Nói cho cùng, một cô gái ở một mình cũng không an toàn lắm, ngày mai chúng mình lấy giấy chứng nhận kết hôn xong sẽ đi thuê một căn hộ nhỏ, chuyển đến cùng chung sống.”
Trong một ngày mà xảy ra biết bao nhiêu sự kiện, có buồn, có vui, có kinh hoàng, sợ hãi… Bạch Lộ mệt mỏi rã rời, dựa vào vai Dương Quang, chẳng buồn nói cũng chẳng buồn nghĩ nữa. Cũng may, bên cạnh vẫn còn một người đàn ông cho cô dựa dẫm.
Đã hẹn hôm sau sẽ cùng đi đăng ký nhưng sự việc lại tiến triển không hề thuận lợi. Dương Quang không tìm thấy sổ hộ khẩu, cũng chẳng thể trực tiếp hỏi mẹ, lục lọi hồi lâu mà không thấy, anh chỉ còn cách gọi cho Bạch Lộ: “Hôm nay e là không được rồi, anh chẳng thấy sổ hộ khẩu đâu cả.”
Bạch Lộ hơi thất vọng nhưng miệng vẫn phải nói không sao. “Anh đừng vội, cũng không thể làm ngay được mà.”
Nhưng Dương Quang vẫn rất sốt sắng, anh thuộc típ người muốn làm gì là phải làm ngay. Anh tìm kiếm khắp nơi trong nhà, tìm hai ngày mà vẫn không thấy liền đi thăm dò chỗ cha mình, khi ấy mới biết, lần trước mẹ anh đem sổ hộ khẩu tới trường photo xong đã cất luôn ở văn phòng không mang về. Anh không thể đến văn phòng của mẹ phá khóa lấy sổ hộ khẩu, phải kiếm cớ nói công ty yêu cầu nhân viên nộp bổ sung bản photo sổ hộ khẩu cho phòng Nhân sự mới lừa lấy được sổ hộ khẩu từ tay mẹ.
Mang theo cuốn sổ hộ khẩu và chứng minh thư, Dương Quang vui vẻ gọi điện cho Bạch Lộ: “Mai em xin nghỉ một buổi nhé, chúng mình đi đăng ký kết hôn.”
Nghe xong cuộc điện thoại này, Bạch Lộ cả ngày đều không kìm được mà cứ tủm tỉm cười. Hoắc Mai tò mò hỏi: “Bạch Lộ, hôm nay tâm trạng em có vẻ rất tốt, có chuyện gì vui sao?”
Một là Bạch Lộ đang vô cùng hạnh phúc, muốn được chia sẻ với mọi người, hai cũng là muốn tới xin Hoắc Mai cho nghỉ, nên tiết lộ với vẻ hạnh phúc pha lẫn thẹn thùng: “Chị Hoắc, em chuẩn bị cùng bạn trai kết hôn. Ngày mai em muốn xin nghỉ một ngày, cùng anh ấy đi đăng ký.”
Hoắc Mai ngẩn người một lúc rồi lập tức lấy lại vẻ bình thường, hồ hởi chúc mừng: “Thật sao? Chúc mừng em! Định khi nào mời mọi người uống rượu mừng đấy?”
Nhắc đến rượu mừng, Bạch Lộ lại hơi ấp úng: “Cái này… Bọn em không có ý định sẽ mở tiệc mừng, chỉ đơn giản là đi đăng ký.”
“Sao? Chuyện trọng đại như vậy, cả đời chỉ có một lần mà làm đơn giản vậy sao? Chị nhớ em từng nói nhà bạn trai em cũng khá lắm mà, cha mẹ đều là giáo sư, lại chỉ có mình anh ta nữa. Sao không tổ chức lễ thành hôn chứ?”
Suy cho cùng Bạch Lộ vẫn còn trẻ, trong ánh mắt thoáng vẻ u buồn, giọng nói cũng nhỏ hơn một chút: “Bạn trai em nói là đi đăng ký trước, những thứ khác sau này rồi tính.”
Hoắc Mai nhìn sắc mặt cô, không nói thêm gì nữa, gật đầu cho phép Bạch Lộ nghỉ ngày mai. Sau khi kiếm cớ rời khỏi văn phòng, chị ta lập tức gọi cho Vương Hải Đằng: “A lô, Tổng giám đốc Vương…”
Sự vui sướng và phấn khích vì sắp kết hôn khiến Bạch Lộ dường như thức trắng đêm. Khi trời sáng, cô thức dậy cùng những tia nắng ban mai, ngồi trước gương chải đầu, trang điểm. Thay đi thay lại mấy bộ quần áo ít ỏi trong tủ để làm sao cho thật đẹp và mới mẻ. Hôm nay cô sẽ làm cô dâu, cô muốn mình thật đẹp khi đứng trước mặt Dương Quang.
Dương Quang hẹn mười giờ tới đón, trước mười phút cô đã xuống lầu. Đợi dưới bóng một cây ngô đồng, những cánh hoa trắng nõn pha đỏ tía rơi đầy mặt đất vì mưa gió đêm qua cũng đợi cùng cô trong yên lặng. Đúng chín giờ… hơn chín giờ… thời gian cứ thế trôi qua từng phút. Đã quá giờ hẹn mười lăm phút mà vẫn chưa thấy Dương Quang xuất hiện. Trong lòng cô bỗng có chút hoang mang, bối rối, hoảng loạn vô cớ.
Lấy di động ấn phím số 2, đó là phím gọi tắt cho Dương Quang mà cô mặc định. Chuông điện thoại kêu hồi lâu mới có người nghe máy, vẫn chưa nghe thấy giọng Dương Quang mà chỉ có những âm thanh ồn ào và khẩn thiết, chói tai nhất là tiếng hú còi của xe cứu thương. Cô đột nhiên hoảng loạn: “A lô, Dương Quang, có chuyện gì đã xảy ra sao anh? Sao lại có tiếng còi xe cứu thương vậy?”

