XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2115
- Tình trạng: Hoàn thành
Thượng Vân trước đây vẫn duy trì thái độ khách khí, lịch sự với cô, giờ thì đến phép lịch sự tối thiểu cũng chẳng còn. Sau khi kiếm cớ đuổi Dương Quang đi, bà ta chính thức trở mặt với Bạch Lộ.

“Bạch Lộ, cô đã đến rồi, vậy tôi có vài lời muốn nói rõ với cô. Cô không phải là con dâu lý tưởng trong mắt tôi, đặc biệt là sau sự việc này, dù thế nào tôi cũng không đồng ý để Dương Quang cưới cô. Cô có thể nói yêu đương là chuyện của cô và nó, người làm cha mẹ như chúng tôi không có quyền can thiệp, nhưng hôn nhân tuyệt đối không chỉ là việc của hai người. Với tư cách là mẹ của Dương Quang, tôi có quyền không chấp nhận đứa con dâu như cô. Nếu cô thực lòng yêu Dương Quang, thực lòng nghĩ cho nó thì đừng đẩy nó vào tình cảnh khó xử. Nếu kết hôn với cô, nó sẽ vĩnh viễn phải làm nhân bánh kẹp giữa vợ và mẹ, cuộc sống như vậy có thể hạnh phúc được không? Một mối nhân duyên tốt đẹp không chỉ cần tình yêu chân thành từ hai phía, nó còn cần cả sự ủng hộ và chúc phúc của hai bên cha mẹ. Cô có đồng ý với quan điểm của tôi không?”

Bạch Lộ cố nở nụ cười. “Cô nói đúng. Chỉ là trong một cuộc hôn nhân, điều quan trọng nhất vẫn là tình yêu chân thành từ hai phía. Tình cảm của cháu và Dương Quang luôn rất tốt, cô làm mẹ hẳn cũng muốn anh ấy được hạnh phúc. Vậy thì vì sao cô không thử chấp nhận cháu? Hiện tại, chính cô mới là người đang làm khó anh ấy!”

“Chính bởi mong muốn con trai mình được hạnh phúc cho nên tôi mới không hy vọng nó sống với cô, bởi cô không xứng với nó. Tôi thấy Manh Manh hơn cô cả trăm lần, nó thân với Dương Quang từ nhỏ, nếu không phải là cô xuất hiện, Dương Quang và Manh Manh đã là một cặp trời sinh.”

Bạch Lộ phản bác lại, giọng nhỏ nhẹ mà kiên quyết: “Cô, cô cũng biết, đó chỉ là cách nghĩ của cô. Dương Quang thích ai, muốn được ở cạnh ai là lựa chọn của anh ấy.”

Thượng Vân giận dữ: “Cô nói vậy là có ý gì? Cô muốn ám chỉ rằng tôi đang can thiệp vào lựa chọn của con tôi, đúng không? Đúng là tôi đã can thiệp đấy, bởi vì tôi không thể ngồi nhìn nó chọn lầm người, đi lầm lối. Bạch Lộ, giờ tôi chính thức nói cho cô biết, tôi phản đối con trai tôi đi lại với cô. Từ nay về sau, cô đừng bước chân đến nhà tôi nữa, chúng tôi không hoan nghênh. Cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”



Chương 3:



Khi Bạch Lộ rời khỏi phòng bệnh, nước mắt cô đã chực rơi. Dương Quang hẳn cũng đoán được mẹ mình đã nói với cô những gì, vẻ mặt buồn bực, chẳng biết phải làm sao. Ngoài thở dài ra, anh chẳng nói câu nào. Anh có thể nói gì được đây?! Anh không thể vào mắng mẹ mình một trận cho hả giận giúp cô. Bà Thượng Vân vừa phải trải qua cuộc phẫu thuật trong phòng bệnh kia chính là kết quả từ sai lầm của họ, liệu có thể mắc sai lầm nữa được không? Sự việc đã ra nông nỗi này, cả hai đều chẳng biết phải làm sao cho đúng. Có lẽ trước mắt, đối sách duy nhất là nhẫn nhịn.

Khi tiễn Bạch Lộ đi, Dương Quang mới thì thầm vào tai cô: “Dù vừa nãy mẹ anh có nói gì không phải, em cũng đừng để bụng nhé! Giờ chúng mình không thể so đo với bà được, cứ nhẫn nhịn, nhường bà một chút.”

Cô gật đầu mà nước mắt rưng rưng. “Em hiểu!” Dương Quang còn muốn nói điều gì nhưng Ninh Manh đã chạy tới cắt ngang: “Dương Quang, mẹ gọi anh về có việc gì ấy.”

Trong lòng Bạch Lộ hiểu rõ, Thượng Vân thì có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua bà ta không muốn con trai mình có cơ hội gần gũi cô. Dương Quang đưa ánh mắt bất lực nhìn cô. “Vậy em tự về nhé, đi đường cẩn thận!”

Dương Quang trở về phòng bệnh nhưng Ninh Manh không đi theo, cô ta đưa ánh mắt sắc nhọn và ghê gớm của một kẻ phán xét nhìn Bạch Lộ. “Chị còn có mặt mũi đến đây sao?! Nhìn xem, cô Thượng bị chị hại ra nông nỗi nào? Chưa chọc cho cô ấy giận đến chết thì chị không cam tâm phải không?”

Bỏ lại câu nói như dao cứa vào lòng, Ninh Manh quay người trở vào phòng bệnh. Bạch Lộ một mình đứng lặng giữa hành lang phảng phất mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, nước mắt cố kìm nén suốt nãy giờ cuối cùng cũng trào ra như những cánh hoa rơi.

Từ bệnh viện trở về công ty, đã quá thời gian vào làm ca chiều. Cũng may công ty không quản lý chặt vấn đề này, buổi trưa chậm trễ khoảng mười lăm phút không sao cả. Bạch Lộ đã lau sạch những giọt nước mắt, cô không thể để mọi người biết mình vừa khóc, dù sao thì công ty cũng không phải nơi có thể tùy tiện bộc lộ cảm xúc cá nhân.

Cửa thang máy vừa mở, Mai Khôi ở quầy lễ tân vừa thấy cô liền nói: “Bạch Lộ, cuối cùng cô cũng đã về, Tổng giám đốc Vương tìm cô suốt.”

Cô kinh ngạc: “Có chuyện gì sao?”

Từ trước đến giờ, cô là cấp dưới trực tiếp của Hoắc Mai, Vương Hải Đằng rất ít khi tìm cô. Hôm nay Hoắc Mai xin nghỉ ốm, có lẽ ông ta tìm cô vì có chuyện cần hỏi.

Ánh mắt Mai Khôi lóe lên tia sáng như đã biết điều gì, nhưng miệng lại nói: “Không biết, gọi cho cô mãi không được, Tổng giám đốc Vương bảo tôi cách năm phút thử gọi lại một lần.”

Prev 1 ... 21 22 23 24 25 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000400