Cùng ngồi xuống dùng bữa, cô thực sự chẳng muốn ăn chút nào. Mặc dù cũng lóng ngóng dùng dao dĩa cắt miếng thịt bò cho vào miệng, nhưng vị giác dường như không cảm nhận được, cô không thưởng thức nổi bất cứ vị gì. Cô kiên quyết không chịu uống rượu. “Tôi… không biết uống rượu.”
Trong tiềm thức, cô đang phòng bị, sợ anh ta có ý chuốc say mình. Nhưng nghĩ kĩ lại, cô cũng biết mình thật nực cười, đã bán mình rồi, anh ta cần chuốc say cô để đạt mục đích sao?
Cô không uống, anh ta cũng không ép, tự rót tự uống hết một ly, rồi bỗng hỏi: “Sương Sương, sao cô phải làm như vậy?”
Không ngờ anh ta lại hỏi chuyện này, cô giật thót, dao dĩa trong tay trượt một cái, miếng thịt bò ngon lành bay vèo ra khỏi đĩa, nước xốt cũng bắn lên ngực áo sơ mi trắng của anh ta, làm bẩn một mảng. Trong lúc hoảng loạn, cô không suy nghĩ mà với tay lau áo cho anh ta. Nhưng sau khi khẽ chạm vào ngực áo mỏng, cảm nhận được hơi ấm, cô như bừng tỉnh, rút tay về, mặt đỏ lựng. “Xin lỗi! Xin lỗi!”
May mà anh ta không để ý. “Không sao, tôi đi gột qua là được.”
Ạnh ta rời khỏi phòng khách đi vào phòng vệ sinh, cánh cửa bị đóng lại. Nhìn buồng vệ sinh đang đóng chặt, lại nhìn về phía cửa ra vào, trong lòng Bạch Lộ bỗng nảy ra một ý. Trong khi đại não còn đang suy nghĩ, đôi chân cô đã đứng dậy theo bản năng. Không suy nghĩ gì thêm, cô chạy tới mở cửa rồi chạy vụt ra ngoài. Như chú nai rừng gặp thú dữ, cắm đầu chạy thục mạng về phía trước.
Trong lúc chạy, đầu óc cô dường như trống rỗng, chỉ có hai chữ lặp đi lặp lại: “Chạy mau! Chạy mau! Chạy mau…” Cô đã chạy đi như vậy. Có lẽ ông trời đang thầm giúp đỡ cô, khi cô chạy ra khỏi căn phòng, đúng lúc cửa thang máy còn mở. Cô lập tức lao vào thang máy, vội vàng đến mức những người đứng trong thang máy đều cảm thấy ngạc nhiên. Cô cũng không còn đầu óc nào mà để ý đến họ, vội vã ấn nút đóng cửa, sợ chỉ chậm một bước thôi sẽ bị người đàn ông kia bắt lại. Thang máy đáp xuống tầng một, vừa ra khỏi thang máy, cô lập tức lao vụt đi. Sau khi rời khách sạn, cô thấy Thiệu Dung đang chờ ở bên ngoài.
Bạch Lộ kiên quyết đòi thuê phòng ở khách sạn này chính là vì Thiệu Dung đã nói, nhất định sẽ đứng đợi cô ở bên ngoài. Cứ nghĩ đến việc cô ấy đang đợi, trong lòng cô cũng phần nào bình tĩnh lại. Lúc bỏ chạy như thế này, trông thấy Thiệu Dung, cô ào tới như gặp vị cứu tinh.
Thiệu Dung hiển nhiên không nghĩ cô ra ngoài nhanh đến vậy, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. “Sao em đã ra rồi?”
Cô chạy nhanh đến không kịp thở, cộng thêm tâm trạng còn căng thẳng, nói không ra hơi: “Em… em nhân lúc anh ta… vào phòng vệ sinh… rồi… rồi bỏ chạy.”
Mặc dù Bạch Lộ nói năng lộn xộn nhưng Thiệu Dung cũng có thể phần nào đoán được qua lời nói và biểu hiện của cô. Không hỏi thêm gì nữa, cô lập tức vẫy tay gọi một chiếc taxi rồi đẩy Bạch Lộ vào. “Mau lên xe, chúng ta rời khỏi chỗ này ngay lập tức!”
Sau khi về, Thiệu Dung mới hỏi Bạch Lộ ngọn ngành câu chuyện, nghe xong, cô tỏ vẻ thật khó mà tin nổi. “Người đàn ông đó sơ ý vậy sao? Một vạn tệ đã trả trước rồi, lẽ ra anh ta phải kiểm hàng ngay khi vào phòng mới đúng. Cho dù anh ta không phải kẻ háo sắc, kiên nhẫn muốn tìm cách để em thả lỏng bản thân thì cũng phải trông coi em cho chặt. Đằng này lại sơ sểnh đến mức đi vào nhà vệ sinh, để em một mình trong phòng khách, kết quả bị em thừa cơ bỏ chạy, cả người cả của đều đi tong. Thật không phải là ngốc bình thường!”
Nghĩ một hồi, cô lại nói: “Chị đoán có lẽ người đàn ông đó cũng không thuộc hàng sành sỏi. Hoặc là cũng như em, anh ta cũng là lần đầu tiên dùng tiền mua đàn bà, cho nên không có kinh nghiệm, nên mới chịu trả tiền trước cho em, còn sơ ý cho em cơ hội bỏ chạy.”
Tim Bạch Lộ còn đang đập thình thịch, hơi thở cũng chưa đều hẳn. Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, cô vẫn còn sợ: “Chị Dung, nếu vừa rồi bị anh ta bắt lại, không biết sự việc sẽ thế nào?”
“Đã không sao rồi, em còn nghĩ chuyện ấy làm gì nữa!” “Nhưng, dù sao em cũng đã lấy một vạn tệ, chị bảo anh ta có báo cảnh sát bắt em không?”
“Cái này em có thể yên tâm, anh ta tuyệt đối không báo cảnh sát đâu. Loại người có tên tuổi, thân phận như anh ta có mặt mũi nào mà báo cảnh sát không? Nói anh ta chơi gái không thành mà còn bị lừa mất một vạn tệ. Sau này em chú ý một chút, đừng ra vào những khách sạn cao cấp như vậy nữa. Chỉ cần không bị anh ta bắt gặp thì mọi chuyện sẽ không sao đâu.”
Cô lắc đầu nguầy nguậy. “Em sẽ không đi nữa. Có một vạn này rồi, học phí kỳ đầu của em ổn cả rồi, số tiền còn lại cũng nhiều. Trong vòng nửa năm em có thể chăm chỉ làm thêm kiếm tiền học cho kỳ học tới, không cần đi con đường ấy nữa.”
Thiệu Dung gật đầu, vẻ mặt có phần cảm khái. “Lộ Lộ, có lẽ em may mắn, ông trời đã giúp em, để em không phải đi con đường như chị.”
Trong tiềm thức, cô đang phòng bị, sợ anh ta có ý chuốc say mình. Nhưng nghĩ kĩ lại, cô cũng biết mình thật nực cười, đã bán mình rồi, anh ta cần chuốc say cô để đạt mục đích sao?
Cô không uống, anh ta cũng không ép, tự rót tự uống hết một ly, rồi bỗng hỏi: “Sương Sương, sao cô phải làm như vậy?”
Không ngờ anh ta lại hỏi chuyện này, cô giật thót, dao dĩa trong tay trượt một cái, miếng thịt bò ngon lành bay vèo ra khỏi đĩa, nước xốt cũng bắn lên ngực áo sơ mi trắng của anh ta, làm bẩn một mảng. Trong lúc hoảng loạn, cô không suy nghĩ mà với tay lau áo cho anh ta. Nhưng sau khi khẽ chạm vào ngực áo mỏng, cảm nhận được hơi ấm, cô như bừng tỉnh, rút tay về, mặt đỏ lựng. “Xin lỗi! Xin lỗi!”
May mà anh ta không để ý. “Không sao, tôi đi gột qua là được.”
Ạnh ta rời khỏi phòng khách đi vào phòng vệ sinh, cánh cửa bị đóng lại. Nhìn buồng vệ sinh đang đóng chặt, lại nhìn về phía cửa ra vào, trong lòng Bạch Lộ bỗng nảy ra một ý. Trong khi đại não còn đang suy nghĩ, đôi chân cô đã đứng dậy theo bản năng. Không suy nghĩ gì thêm, cô chạy tới mở cửa rồi chạy vụt ra ngoài. Như chú nai rừng gặp thú dữ, cắm đầu chạy thục mạng về phía trước.
Trong lúc chạy, đầu óc cô dường như trống rỗng, chỉ có hai chữ lặp đi lặp lại: “Chạy mau! Chạy mau! Chạy mau…” Cô đã chạy đi như vậy. Có lẽ ông trời đang thầm giúp đỡ cô, khi cô chạy ra khỏi căn phòng, đúng lúc cửa thang máy còn mở. Cô lập tức lao vào thang máy, vội vàng đến mức những người đứng trong thang máy đều cảm thấy ngạc nhiên. Cô cũng không còn đầu óc nào mà để ý đến họ, vội vã ấn nút đóng cửa, sợ chỉ chậm một bước thôi sẽ bị người đàn ông kia bắt lại. Thang máy đáp xuống tầng một, vừa ra khỏi thang máy, cô lập tức lao vụt đi. Sau khi rời khách sạn, cô thấy Thiệu Dung đang chờ ở bên ngoài.
Bạch Lộ kiên quyết đòi thuê phòng ở khách sạn này chính là vì Thiệu Dung đã nói, nhất định sẽ đứng đợi cô ở bên ngoài. Cứ nghĩ đến việc cô ấy đang đợi, trong lòng cô cũng phần nào bình tĩnh lại. Lúc bỏ chạy như thế này, trông thấy Thiệu Dung, cô ào tới như gặp vị cứu tinh.
Thiệu Dung hiển nhiên không nghĩ cô ra ngoài nhanh đến vậy, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. “Sao em đã ra rồi?”
Cô chạy nhanh đến không kịp thở, cộng thêm tâm trạng còn căng thẳng, nói không ra hơi: “Em… em nhân lúc anh ta… vào phòng vệ sinh… rồi… rồi bỏ chạy.”
Mặc dù Bạch Lộ nói năng lộn xộn nhưng Thiệu Dung cũng có thể phần nào đoán được qua lời nói và biểu hiện của cô. Không hỏi thêm gì nữa, cô lập tức vẫy tay gọi một chiếc taxi rồi đẩy Bạch Lộ vào. “Mau lên xe, chúng ta rời khỏi chỗ này ngay lập tức!”
Sau khi về, Thiệu Dung mới hỏi Bạch Lộ ngọn ngành câu chuyện, nghe xong, cô tỏ vẻ thật khó mà tin nổi. “Người đàn ông đó sơ ý vậy sao? Một vạn tệ đã trả trước rồi, lẽ ra anh ta phải kiểm hàng ngay khi vào phòng mới đúng. Cho dù anh ta không phải kẻ háo sắc, kiên nhẫn muốn tìm cách để em thả lỏng bản thân thì cũng phải trông coi em cho chặt. Đằng này lại sơ sểnh đến mức đi vào nhà vệ sinh, để em một mình trong phòng khách, kết quả bị em thừa cơ bỏ chạy, cả người cả của đều đi tong. Thật không phải là ngốc bình thường!”
Nghĩ một hồi, cô lại nói: “Chị đoán có lẽ người đàn ông đó cũng không thuộc hàng sành sỏi. Hoặc là cũng như em, anh ta cũng là lần đầu tiên dùng tiền mua đàn bà, cho nên không có kinh nghiệm, nên mới chịu trả tiền trước cho em, còn sơ ý cho em cơ hội bỏ chạy.”
Tim Bạch Lộ còn đang đập thình thịch, hơi thở cũng chưa đều hẳn. Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, cô vẫn còn sợ: “Chị Dung, nếu vừa rồi bị anh ta bắt lại, không biết sự việc sẽ thế nào?”
“Đã không sao rồi, em còn nghĩ chuyện ấy làm gì nữa!” “Nhưng, dù sao em cũng đã lấy một vạn tệ, chị bảo anh ta có báo cảnh sát bắt em không?”
“Cái này em có thể yên tâm, anh ta tuyệt đối không báo cảnh sát đâu. Loại người có tên tuổi, thân phận như anh ta có mặt mũi nào mà báo cảnh sát không? Nói anh ta chơi gái không thành mà còn bị lừa mất một vạn tệ. Sau này em chú ý một chút, đừng ra vào những khách sạn cao cấp như vậy nữa. Chỉ cần không bị anh ta bắt gặp thì mọi chuyện sẽ không sao đâu.”
Cô lắc đầu nguầy nguậy. “Em sẽ không đi nữa. Có một vạn này rồi, học phí kỳ đầu của em ổn cả rồi, số tiền còn lại cũng nhiều. Trong vòng nửa năm em có thể chăm chỉ làm thêm kiếm tiền học cho kỳ học tới, không cần đi con đường ấy nữa.”
Thiệu Dung gật đầu, vẻ mặt có phần cảm khái. “Lộ Lộ, có lẽ em may mắn, ông trời đã giúp em, để em không phải đi con đường như chị.”

