Nhờ một vạn tệ đó, Bạch Lộ thuận lợi bước chân vào cổng trường đại học. Thời gian học năm nhất, năm hai, ngoài giờ học, cô gần như không biết tới kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, vì món tiền học phí mà không ngừng làm việc. Thời gian là đồng minh của cô, bảo cô xoay tiền trong thời gian ngắn, cô chắc chắn không làm được, nhưng năm nay làm kiếm tiền học phí cho năm sau, cô vẫn có thể cố gắng. Ngoài giờ học, cô làm gia sư, tiếp thị, nhân viên điều tra thị trường, phát tờ rơi… Đến kỳ nghỉ hè, nghỉ đông thì cô làm phục vụ ở nhà hàng, đến trung tâm thương mại bán đồ điện gia dụng, đến các hãng mỹ phẩm làm nhân viên tiếp thị… Cô hầu như đã thử qua tất cả các công việc part time mà sinh viên có thể làm.
Mùa hè khi Bạch Lộ là sinh viên năm hai, cha Thiệu Dung qua đời vì bệnh nặng, cô về quê lo tang sự. Sau khi quay lại Bắc Kinh, cô hẹn gặp Bạch Lộ, chân thành nói: “Lộ Lộ, sau này em đừng làm thêm nữa, giờ chị đã có thể giúp em tiền học phí, hãy để thời gian mà hưởng thụ cuộc sống bình thường như những sinh viên đại học khác.”
Khi ấy, cô có phần lưỡng lự. “Chị Dung, sao em có thể dùng tiền của chị chứ?”
“Em đừng khách sáo với chị. Chị không giúp em thì giúp ai, trước đây là khả năng có hạn, không giúp được, bây giờ có thể giúp được rồi, em đừng nói mấy lời khách sáo như vậy nữa. Em cũng biết, chị luôn coi em như em ruột của mình.”
Bạch Lộ cũng luôn coi Thiệu Dung như chị ruột, không từ chối ý tốt của cô ấy nữa. Thực ra, một mình cô gánh vác cũng mệt rồi, có một người chị chấp nhận giúp cô như vậy, cô vô cùng cảm kích và biết ơn.
Khoảng thời gian mới vào đại học, cô vẫn thường nhớ đến người đàn ông đã gặp ở khách sạn Ariel Bay.
Hôm đó, cô đã lấy của anh ta một vạn tệ nhưng lại không giữ lời hứa, cô quả thực không cố tình nhưng rốt cuộc vẫn lừa tiền của anh ta. Trong lòng cô thấy vô cùng áy náy. Thiệu Dung nói, đối với những kẻ bỏ tiền mua gái, chẳng có gì phải áy náy cả, muốn lừa được cũng phải có bản lĩnh.
Sau này, Bạch Lộ cũng dần quên chuyện đó. Thời gian qua đi, ký ức dần phôi pha theo năm tháng, cô nghĩ mọi chuyện sẽ không bị nhắc lại nữa.
Nhưng… rốt cuộc ngày đó vẫn xảy ra.
Năm năm trôi qua nhanh chóng như giấc mộng hồ điệp, thoáng chốc, hơn một nghìn tám trăm ngày đã qua đi. Bạch Lộ đã thay đổi rất nhiều, không còn là cô gái mười tám tuổi để kiểu đầu búp bê, mặc chiếc váy trắng tinh thuần khiết nữa mà đã trở thành cô thư ký xinh đẹp, tóc dài búi gọn, mặc bộ váy công sở màu xanh sậm trong văn phòng tổng giám đốc công ty Quốc tế Thiên Đô. Khi cung kính tiếp đón vị cố vấn mới của công ty - Chương Minh Viễn, cô không hề cảm nhận được nguy hiểm đang lặng lẽ đến gần. Dù sao thì những hình ảnh của năm năm trước cũng ngày càng mờ nhạt, như mảnh trăng nhạt nhòa khó phát hiện giữa bầu trời buổi chiều hôm.
Đến khi anh ta nhìn cô, vẻ đăm chiêu. “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi đã gặp cô ở đâu rồi thì phải?”
Cô giật mình. “Vậy sao?”
Ánh mắt anh ta như hai mũi tên nhọn hoắt và sắc bén ghim chặt lấy cô, đôi lông mày chợt nhướn lên: “Đúng, tôi nhớ ra rồi! Năm năm trước, khách sạn Ariel Bay.”
Giây phút ấy, Bạch Lộ kinh ngạc đến sững sờ. Trong lúc sửng sốt, cô như nhìn thấy một dòng sông băng vô cùng lạnh giá, tỏa hơi lạnh vào vòng quay cuộc sống vốn yên bình của cô…
Chương 4:
Dưới màn đêm đen như mực, muôn ngàn ánh đèn neon tỏa ra thứ ánh sáng như những chùm pháo hoa bảy sắc.
Trong một quán bar xô bồ và hỗn loạn, mùi tửu sắc và khói thuốc tràn ngập khắp nơi, tiếng cười nói ồn ào, vô cùng huyên náo. Ở một góc nhỏ tĩnh lặng, dưới ánh đèn mờ ảo, Dương Quang ngồi một mình, nốc từng ngụm rượu lớn. Trên bàn, một chai Hennessy VSOP đã vơi một nửa, khuôn mặt anh lại chẳng hề đỏ vì hơi rượu, mà chỉ tái nhợt một màu.
Lần trước, ở nhà họ Dương, phản ứng lo lắng của Bạch Lộ khi bị Thượng Vân liên tục truy hỏi, thúc ép đã chứng minh giữa cô và vị cố vấn Chương kia có mối quan hệ không rõ ràng. Điều này khiến Dương Quang vốn không hề có sự chuẩn bị như đang xuống cầu thang bỗng bị hụt một bước, ngã rất thê thảm và đau đớn. Mà vết thương thầm kín không chảy máu này, chỉ có rượu mới là liều thuốc gây mê và giảm đau hữu hiệu.
Một cô nàng áo tím xinh đẹp và gợi cảm đã chú ý đến Dương Quang đang ngồi một mình trong góc, mượn rượu giải sầu, cô ta chậm rãi, uyển chuyển bước tới, ngồi xuống, mỉm cười nhìn anh, nói: “Anh trai, một mình ngồi đây uống rượu giải sầu à?! Tâm trạng anh có vẻ không tốt?”
Dương Quang chẳng có tâm trạng để ý đến cô ta, cất giọng khó chịu: “Không phải việc của cô!”
Cô nàng áo tím nhìn anh với vẻ thích thú, cất giọng ngọt ngào: “Để em đoán xem vì sao anh không vui nhé? Nhất định là vì phụ nữ rồi, có phải đang cãi nhau với bạn gái không? Việc gì phải phiền muộn như vậy chứ, phụ nữ thường dễ giận mà quên cũng rất nhanh, chỉ cần anh chịu khó dỗ dành, chẳng mấy chốc sẽ trời quang mây tạnh.”
Cô nàng áo tím nói lời ngọt ngào, từng câu từng chữ đều là lời khuyên bảo khiến Dương Quang không nỡ đuổi đi. Nhưng anh cũng không có tâm trạng nói chuyện với cô ta, chỉ uống hết ly này đến ly khác. Rượu mạnh bỏng rát thiêu đốt trong người, làm mất cảm giác đớn đau.
Anh mặc kệ nhưng cô nàng áo tím vẫn ngồi đó không đi. “Xem ra anh rất yêu bạn gái, nếu không tâm trạng đã chẳng tồi tệ đến mức này!”
Câu nói đó khiến Dương Quang không thể kìm nén nỗi bực dọc trong lòng, anh gần như gầm lên: “Đừng có nhắc đến cô ta được không?”
Cô nàng áo tím cười với vẻ cảm thông. “Được, không nhắc thì không nhắc! Tôi cùng anh uống vài ly nhé, rượu giải sầu mà uống một mình, càng uống càng thêm sầu mà thôi!”
Mùa hè khi Bạch Lộ là sinh viên năm hai, cha Thiệu Dung qua đời vì bệnh nặng, cô về quê lo tang sự. Sau khi quay lại Bắc Kinh, cô hẹn gặp Bạch Lộ, chân thành nói: “Lộ Lộ, sau này em đừng làm thêm nữa, giờ chị đã có thể giúp em tiền học phí, hãy để thời gian mà hưởng thụ cuộc sống bình thường như những sinh viên đại học khác.”
Khi ấy, cô có phần lưỡng lự. “Chị Dung, sao em có thể dùng tiền của chị chứ?”
“Em đừng khách sáo với chị. Chị không giúp em thì giúp ai, trước đây là khả năng có hạn, không giúp được, bây giờ có thể giúp được rồi, em đừng nói mấy lời khách sáo như vậy nữa. Em cũng biết, chị luôn coi em như em ruột của mình.”
Bạch Lộ cũng luôn coi Thiệu Dung như chị ruột, không từ chối ý tốt của cô ấy nữa. Thực ra, một mình cô gánh vác cũng mệt rồi, có một người chị chấp nhận giúp cô như vậy, cô vô cùng cảm kích và biết ơn.
Khoảng thời gian mới vào đại học, cô vẫn thường nhớ đến người đàn ông đã gặp ở khách sạn Ariel Bay.
Hôm đó, cô đã lấy của anh ta một vạn tệ nhưng lại không giữ lời hứa, cô quả thực không cố tình nhưng rốt cuộc vẫn lừa tiền của anh ta. Trong lòng cô thấy vô cùng áy náy. Thiệu Dung nói, đối với những kẻ bỏ tiền mua gái, chẳng có gì phải áy náy cả, muốn lừa được cũng phải có bản lĩnh.
Sau này, Bạch Lộ cũng dần quên chuyện đó. Thời gian qua đi, ký ức dần phôi pha theo năm tháng, cô nghĩ mọi chuyện sẽ không bị nhắc lại nữa.
Nhưng… rốt cuộc ngày đó vẫn xảy ra.
Năm năm trôi qua nhanh chóng như giấc mộng hồ điệp, thoáng chốc, hơn một nghìn tám trăm ngày đã qua đi. Bạch Lộ đã thay đổi rất nhiều, không còn là cô gái mười tám tuổi để kiểu đầu búp bê, mặc chiếc váy trắng tinh thuần khiết nữa mà đã trở thành cô thư ký xinh đẹp, tóc dài búi gọn, mặc bộ váy công sở màu xanh sậm trong văn phòng tổng giám đốc công ty Quốc tế Thiên Đô. Khi cung kính tiếp đón vị cố vấn mới của công ty - Chương Minh Viễn, cô không hề cảm nhận được nguy hiểm đang lặng lẽ đến gần. Dù sao thì những hình ảnh của năm năm trước cũng ngày càng mờ nhạt, như mảnh trăng nhạt nhòa khó phát hiện giữa bầu trời buổi chiều hôm.
Đến khi anh ta nhìn cô, vẻ đăm chiêu. “Bạch Lộ, hình như trước đây tôi đã gặp cô ở đâu rồi thì phải?”
Cô giật mình. “Vậy sao?”
Ánh mắt anh ta như hai mũi tên nhọn hoắt và sắc bén ghim chặt lấy cô, đôi lông mày chợt nhướn lên: “Đúng, tôi nhớ ra rồi! Năm năm trước, khách sạn Ariel Bay.”
Giây phút ấy, Bạch Lộ kinh ngạc đến sững sờ. Trong lúc sửng sốt, cô như nhìn thấy một dòng sông băng vô cùng lạnh giá, tỏa hơi lạnh vào vòng quay cuộc sống vốn yên bình của cô…
Chương 4:
Dưới màn đêm đen như mực, muôn ngàn ánh đèn neon tỏa ra thứ ánh sáng như những chùm pháo hoa bảy sắc.
Trong một quán bar xô bồ và hỗn loạn, mùi tửu sắc và khói thuốc tràn ngập khắp nơi, tiếng cười nói ồn ào, vô cùng huyên náo. Ở một góc nhỏ tĩnh lặng, dưới ánh đèn mờ ảo, Dương Quang ngồi một mình, nốc từng ngụm rượu lớn. Trên bàn, một chai Hennessy VSOP đã vơi một nửa, khuôn mặt anh lại chẳng hề đỏ vì hơi rượu, mà chỉ tái nhợt một màu.
Lần trước, ở nhà họ Dương, phản ứng lo lắng của Bạch Lộ khi bị Thượng Vân liên tục truy hỏi, thúc ép đã chứng minh giữa cô và vị cố vấn Chương kia có mối quan hệ không rõ ràng. Điều này khiến Dương Quang vốn không hề có sự chuẩn bị như đang xuống cầu thang bỗng bị hụt một bước, ngã rất thê thảm và đau đớn. Mà vết thương thầm kín không chảy máu này, chỉ có rượu mới là liều thuốc gây mê và giảm đau hữu hiệu.
Một cô nàng áo tím xinh đẹp và gợi cảm đã chú ý đến Dương Quang đang ngồi một mình trong góc, mượn rượu giải sầu, cô ta chậm rãi, uyển chuyển bước tới, ngồi xuống, mỉm cười nhìn anh, nói: “Anh trai, một mình ngồi đây uống rượu giải sầu à?! Tâm trạng anh có vẻ không tốt?”
Dương Quang chẳng có tâm trạng để ý đến cô ta, cất giọng khó chịu: “Không phải việc của cô!”
Cô nàng áo tím nhìn anh với vẻ thích thú, cất giọng ngọt ngào: “Để em đoán xem vì sao anh không vui nhé? Nhất định là vì phụ nữ rồi, có phải đang cãi nhau với bạn gái không? Việc gì phải phiền muộn như vậy chứ, phụ nữ thường dễ giận mà quên cũng rất nhanh, chỉ cần anh chịu khó dỗ dành, chẳng mấy chốc sẽ trời quang mây tạnh.”
Cô nàng áo tím nói lời ngọt ngào, từng câu từng chữ đều là lời khuyên bảo khiến Dương Quang không nỡ đuổi đi. Nhưng anh cũng không có tâm trạng nói chuyện với cô ta, chỉ uống hết ly này đến ly khác. Rượu mạnh bỏng rát thiêu đốt trong người, làm mất cảm giác đớn đau.
Anh mặc kệ nhưng cô nàng áo tím vẫn ngồi đó không đi. “Xem ra anh rất yêu bạn gái, nếu không tâm trạng đã chẳng tồi tệ đến mức này!”
Câu nói đó khiến Dương Quang không thể kìm nén nỗi bực dọc trong lòng, anh gần như gầm lên: “Đừng có nhắc đến cô ta được không?”
Cô nàng áo tím cười với vẻ cảm thông. “Được, không nhắc thì không nhắc! Tôi cùng anh uống vài ly nhé, rượu giải sầu mà uống một mình, càng uống càng thêm sầu mà thôi!”

