XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2151
- Tình trạng: Hoàn thành
Tàu khởi hành lúc hơn bảy giờ tối, Bạch Lộ cùng chú thím ăn bữa tối ở một quán ngay gần nhà ga. Họ còn muốn cô gọi “anh bạn trai” Chương Minh Viễn tới, đương nhiên cô sẽ không nghe. “Anh ấy rất bận, không cần gọi đến đâu!” Cho đến khi tiễn chú thím lên tàu, họ vẫn không ngớt dặn dò những câu đại khái như phải ăn ở với bạn trai cho tốt, một đối tượng tử tế lại có điều kiện thế này, có đốt đèn lồng cũng khó mà tìm được. Cô gật đầu cho qua nhưng trong lòng chỉ có một tràng cười chua chát.

Sau khi chú thím đi, Bạch Lộ đi trả lại nhà mới thuê, mặc dù chỉ ở một thời gian ngắn nhưng vì cô đơn phương hủy hợp đồng nên chủ nhà chỉ chịu hoàn trả tiền đặt cọc, không trả lại tiền thuê nhà tháng đó, nói coi như tiền phạt vi phạm hợp đồng. Cô cũng không mặc cả, trả lại bao nhiêu biết bấy nhiêu. Chỉ là sớm biết thế này, chẳng thà mời chú thím ở khách sạn cho xong, cũng chừng ấy tiền nhưng thoải mái hơn nhiều.

Mấy ngày nay chẳng thấy bóng dáng Chương Minh Viễn nhưng tài xế Đại Cường ngày nào cũng đưa đón cô. Nói là Chương tiên sinh đã dặn, khi anh ấy không ở Bắc Kinh thì cứ phục vụ cô Bạch. Cô có chút kinh ngạc, anh lại không ở Bắc Kinh? Con người này đúng là hành tung bất định.

Chú thím rời Bắc Kinh được bốn, năm ngày thì Chương Minh Viễn về. Có lẽ trên đường đón anh về nhà, Đại Cường đã kể chuyện đưa cô đến nhà ga tiễn chú thím nên vừa gặp, anh đã hỏi với vẻ khó hiểu: “Sao chú thím cô về sớm vậy? Hiếm hoi lắm đến Bắc Kinh một chuyến, cũng không ở lại chơi thêm vài ngày. Có xe của Đại Cường ở đây, mọi người đi chơi cũng tiện mà!”

Bạch Lộ thuật lại đại khái lời của thím út: “Nhà có trẻ con, nghỉ việc ở cơ quan lại bị trừ lương nên họ muốn về sớm một chút!” Ngập ngừng một lúc, cô lại thêm: “Anh nghĩ mọi người đều tự do như anh, muốn đi đâu thì đi, đi bao lâu cũng được, còn chẳng thèm nói với ai một câu.”

Anh chậm rãi nói: “Cô nói vậy là có ý gì? Hình như cô đang trách tôi mỗi lần đi đâu không nói với cô?”

Cô sững người, lập tức lắc đầu phủ nhận. “Tôi không có ý đó, anh đi đâu cần gì phải báo cáo với tôi, anh chẳng là gì của tôi, tôi cũng chẳng là gì của anh, chẳng ai có nghĩa vụ phải báo cáo với ai cả. Anh thích đi đâu thì đi, không liên quan đến tôi!”



Chương 2:



Thời tiết hôm nay vô cùng nóng bức, ánh mặt trời chói chang đến nhức mắt, đường nhựa bị biến thành một sa mạc trắng. Dưới trời nắng gắt, cây cối, hoa cỏ đều ủ rũ.

Tan ca, Bạch Lộ vừa bước ra khỏi cổng lớn của tòa nhà liền bị luồng hơi nóng cuồn cuộn ập tới khiến cô mướt mồ hôi. Về đến căn hộ, cô lau những giọt mồ hôi vương vãi rồi lập tức đi tắm. Tắm xong thì bắt tay làm bữa tối. Một mình cô ngại nấu ăn nên lấy trong tủ lạnh ra một gói mì Udon kiểu Nhật đem đi nấu. Bỏ vào chút nấm hương, rau, xúc xích và chiên thêm quả trứng, bữa tối coi như được giải quyết.

Vừa bưng bát mì mới nấu đặt lên bàn, còn chưa kịp ăn thì bỗng có tiếng mở cửa, Chương Minh Viễn đã về.

Bạch Lộ hơi ngạc nhiên. “Sao giờ này anh đã về rồi?” Từ sau lần chú thím ghé qua, nể tình Chương Minh Viễn dù sao cũng đã từng ra tay giúp đỡ, Bạch Lộ không còn lạnh lùng với anh như trước, cũng không vừa nhìn thấy anh đã lập tức chạy vào phòng, trốn trong đó không ra. Thi thoảng còn chủ động hỏi han anh vài câu, như câu hỏi ngạc nhiên một cách dư thừa vừa nãy. Bình thường chẳng bao giờ anh về vào giờ cơm, lúc nào cũng ăn cơm ở ngoài.

“Cô nấu gì ăn vậy? Thơm quá. Mì Udon à, đúng lúc đang đói. Tôi ăn đây!”

Chương Minh Viễn không trả lời câu hỏi của Bạch Lộ mà đi đến bên bàn ăn, mặc kệ có ngon hay không, lập tức cầm đũa gắp một miếng bỏ vào miệng. Cô chẳng kịp nói gì, chỉ biết trân trân nhìn anh ăn bát mì của mình, bực không chịu được. “Đây là mì tôi nấu cho tôi ăn, anh muốn ăn không biết tự nấu sao?”

Anh trả lời ngắn gọn: “Không biết!”

Cô có bực bội thế nào cũng hết cách. Mì đã bị anh ăn rồi, sao có thể ăn được nữa, chỉ còn nước hậm hực nấu thêm một bát nữa cho mình.

Anh thật không biết khách sáo, ăn hết một bát nói chưa no, còn muốn cô nấu thêm cho bát nữa. Cô giận dỗi nói: “Hết rồi, đây là gói mì cuối cùng rồi, tôi còn phải ăn. Anh chưa no thì tự đi ra ngoài mà ăn!”

Bát mì mới ăn xong lúc hơn sáu giờ chiều, khoảng bảy giờ, đang ngồi trong phòng khách xem thời sự, Chương Minh Viễn đột nhiên cảm thấy khó chịu, chạy vào nhà vệ sinh nôn sạch chỗ mì mới ăn.

Bạch Lộ đang trong nhà vệ sinh giặt quần áo, thấy anh xông vào, ôm bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo, cô sợ hết hồn. Mặc dù không muốn thể hiện sự quan tâm đến con người này nhưng cô vẫn buột miệng hỏi: “Anh sao vậy?”

“Tôi làm sao? Tôi còn muốn hỏi cô đấy! Cô nói thật đi, có phải vừa rồi cô đã bỏ độc vào bát mì đó không? Cô muốn đầu độc tôi đúng không?”

Vẫn còn có tâm trạng mà đùa được, xem ra anh chẳng làm sao. Bạch Lộ vừa giận vừa buồn cười. “Đúng, tôi đã cho ngũ độc xuyên tràng tán1 vào đó đấy. Chương Minh Viễn, anh không sống qua nổi đêm nay đâu, mau lo viết di chúc đi!”

Những tưởng Chương Minh Viễn nôn xong sẽ không còn đáng ngại nữa, ai ngờ sau đó anh vẫn liên tục nôn.

Sau khi bị nôn lần đầu, anh uống một nửa cốc nước ấm, nhưng rất nhanh sau đó, nước cũng bị nôn ra. Sau vài lần, anh vào phòng ngủ không ra nữa. Phòng ngủ chính có nhà vệ sinh riêng, tiếng anh nôn ọe trong đó vẫn phảng phất truyền ra bên ngoài.

Mặc dù Bạch Lộ không muốn để ý tới anh nhưng càng nghe lại càng thấy bất an. Đang bình thường sao lại thành ra như vậy? Không lẽ đúng là bát mì kia có vấn đề? Nhưng bát mì thứ hai cũng được nấu với nguyên liệu như thế, sao cô ăn mà chẳng bị làm sao?

Prev 1 ... 62 63 64 65 66 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000424