XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2147
- Tình trạng: Hoàn thành

Đây là lần đầu tiên Bạch Lộ trông nom một người đàn ông đang nằm viện. Sức khỏe Dương Quang luôn rất tốt, cô chưa bao giờ phải lo lắng cho anh thế này. Không ngờ đêm nay lại phải ở bệnh viện thức đêm để trông nom Chương Minh Viễn, người cô từng hận đến mức chỉ muốn anh chết đi cho xong. Đời người nhiều biến cố, thực sự khó có thể đoán trước.

Có lẽ trong thuốc có chất gây buồn ngủ, không lâu sau, Chương Minh Viễn đã say giấc. Vài bình thuốc to phải truyền đến tận quá nửa đêm mới hết, Bạch Lộ đã buồn ngủ díp cả mắt, cũng không còn sức mà liều thêm lần nữa mà lái xe về. May mà phòng bệnh đơn có một chiếc sofa, cô mặc kệ tất cả, để nguyên quần áo nằm xuống ngủ.

Khi ánh nắng chói chang làm Bạch Lộ bừng tỉnh đã là hơn bảy giờ sáng. Vừa mở mắt, cô liền phát hiện người trên giường bệnh đã biến mất. Lồm cồm bò dậy, một tấm chăn trắng rơi khỏi người. Sau khi tỉnh, anh đã lấy chăn đắp cho cô? Chộp lấy chiếc chăn, cô ngẩn người trong vài phút.

Chạy ra hành lang tìm kiếm một vòng, vẫn không thấy Chương Minh Viễn. Khi quay lại phòng bệnh, cô phát hiện anh đã trở về, đang một mình đứng hút thuốc trước cửa sổ, vẻ mặt thẫn thờ. Khói thuốc nhè nhẹ bay ra từ đôi môi, như vô vàn nỗi phiền muộn vô hình, vô vàn tiếng thở dài câm lặng.

Nghe có tiếng mở cửa, anh quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt ngạc nhiên. “Không phải cô đã đi rồi sao?”

Vừa rồi cô không ở trong phòng nên anh tưởng cô đã đi mất. Cô quả thực cũng có ý định rời đi, hôm qua ở lại cả đêm là vì bất đắc dĩ, hôm nay không có lý gì bắt cô ở lại thêm nữa nhỉ? Cô nghĩ dù anh không thông báo với người nhà thì cũng có thể báo cho bạn bè đến giúp. Đêm hôm khuya khoắt còn gọi bạn đến có lẽ cũng không tiện, ban ngày đến giúp chắc không sao. Cứ coi như bạn bè anh toàn bạn chơi bạn nhậu, nhưng Âu Vũ Trì thì tuyệt đối đáng tin. “Đúng là tôi muốn đi, hôm nay phải đi làm, mà còn

phải về nhà để thay quần áo. Anh nhờ ai đó đến giúp đi, Âu Vũ Trì chẳng hạn.”

Anh ta không lập tức trả lời cô, sau khi hít một hơi thuốc, thản nhiên nói: “Biết rồi, cô đi đi!”

Bụng rất đói, Bạch Lộ định rời khỏi bệnh viện thì kiếm đồ ăn sáng. Nghĩ đến đó liền nhớ ra, hỏi: “Phải rồi, anh ăn sáng chưa? Hay tôi giúp anh mua chút gì ăn nhé?”

Cô nghĩ hẳn anh còn đói hơn mình. Có gì trong bụng thì tối qua nôn hết cả rồi. Dù sao cũng là người bệnh, cô không nỡ bỏ mặc anh.

Anh lại lắc đầu. “Khỏi cần, sáng nay còn phải làm một vài xét nghiệm, bác sĩ đã dặn không được ăn uống gì.”

Lúc này Bạch Lộ mới nhớ ra, tối qua bác sĩ đã dặn sáng nay còn phải làm thêm một loạt xét nghiệm. Đang do dự không biết có nên đi thì một cô y tá bưng khay bước vào. “Giường số mười một, lấy máu xét nghiệm.”

Cô y tá lấy của Chương Minh Viễn ba ống máu nhỏ, nói là xét nghiệm viêm gan B với đường máu, mỡ máu gì đó, tóm lại là thứ nào cũng cần dùng. Chút nữa anh còn phải đi làm điện tim và chụp X - quang.

Cô nghĩ đi nghĩ lại. “Hay tôi gọi điện cho chị Hoắc Mai xin nghỉ, đưa anh đi làm xét nghiệm xong rồi về?”

Đã giúp thì phải giúp đến cùng, cô đã trông cả đêm qua rồi, huống hồ thêm một buổi sáng nay. Cô nghĩ làm vậy coi như để trả ơn anh lần trước giúp chú út cô đi khám bệnh.

Kiểm tra điện tâm đồ của Chương Minh Viễn không phát hiện có gì khác thường, nhưng sau khi có kết quả chụp X - quang, bác sĩ xem một hồi lâu rồi nói với vẻ nghiêm trọng rằng trong ổ bụng có bóng mờ, khuyên đi chụp CT cho chính xác. Thông thường, trong dạ dày có bóng mờ nhiều khả năng là có khối u, nếu có khối u thật thì xác xuất bị ung thư là rất cao.

Bạch Lộ nghe xong mà giật thót, quay đầu nhìn Chương

Minh Viễn, sắc mặt anh cũng rất khó coi.

Phòng chụp CT buổi sáng đã đầy, đành chờ đến chiều mới làm được. Bạch Lộ đưa Chương Minh Viễn về phòng bệnh, thấy anh lại lấy một điếu thuốc ra châm, cô liền nhắc nhở: “Đừng hút nữa, hút thuốc nhiều không có lợi cho sức khỏe.”

Tay kẹp thuốc của anh ngừng lại một lát. “Cô đang quan tâm tôi à?”

Cô muốn phủ nhận nhưng nghĩ bệnh tình của anh còn chưa biết thế nào, có lẽ tâm trạng anh không vui nên nuốt lại những lời định nói.

Không thấy cô trả lời, anh cũng không khỏi nữa, một mình ngồi ở đó, chầm chậm hút thuốc. Bỗng anh nói thêm một câu: “Bạch Lộ, nếu quả thực tôi bị ung thư, cô sẽ nhanh chóng được tự do. Cô vui không?”

Bạch Lộ bỗng chấn động. Nói thực lòng, trong khoảng thời gian cô hận anh nhất, cô đã không chỉ một lần nguyền rủa anh chết, anh chết rồi cô mới hả lòng hả dạ. Nhưng bây giờ, khi anh thực sự có khả năng không sống được bao lâu, giọng thê lương mà hỏi: “Cô vui không”, cô phát hiện mình không thể vỗ tay hoan hỉ như trong tưởng tượng được. Một người sao có thể vì người khác sắp cận kề cái chết mà cảm thấy vui đây? Nếu thế thì quả thực quá vô nhân tính.

“Anh đừng có nghĩ linh tinh, kết quả kiểm tra CT có thể không sao cả. Phải rồi, chắc anh đói rồi nhỉ? Làm xong các xét nghiệm rồi, tôi đi mua cơm cho anh nhé!”

Prev 1 ... 64 65 66 67 68 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000442