“Đúng, hôm đó chẳng phải Minh Viễn không mang nhiều tiền mặt nên phải ra ngoài rút tiền sao? Đúng lúc gặp tôi ở cửa, cậu ấy mượn tạm của tôi một vạn tệ, còn không nói dùng để làm gì. Tôi hiếu kỳ theo dõi, phát hiện hai người đang ngồi cùng nhau, khi đó còn gọi điện trêu cậu ấy vài câu nữa.”
Bạch Lộ nhớ lại hôm đó, sau khi Chương Minh Viễn đưa cô một vạn, anh có nghe một cuộc điện thoại. Xem ra lời của Âu Vũ Trì rất đáng tin, không thể là bịa đặt ra được. Thì ra anh ta đã sớm biết vụ này.
“Sau lần đó, tôi thường trêu cậu ấy, nói cậu ấy đã ăn một quả lừa, nhưng cậu ấy kiên quyết nói cô không thể là kẻ lừa đảo, trông bộ dạng cô đáng thương như vậy, nhất định không phải đang diễn kịch. Còn nói nếu có kẻ lừa đảo diễn đạt như vậy thì những diễn viên đạt giải Oscar đều có thể về vườn rồi.”
“Thực ra…” Âu Vũ Trì định nói nhưng lại do dự. “Tôi không biết giờ cô có tin những lời này hay không nhưng tôi vẫn muốn nói, còn tin hay không là tùy cô. Thực ra Chương Minh Viễn không thích thú gì chuyện nữ sắc, cậu ấy chưa bao giờ để ý đến những cô gái làm tiền ở khách sạn cao cấp, cô là ngoại lệ đầu tiên. Cậu ấy cảm thấy cô không giống loại người đó, phải đi đến nước này hẳn là có nỗi khổ riêng. Cậu ấy đưa cô đi thuê phòng cũng không phải vì muốn cùng cô làm chuyện đó, mà muốn biết vì sao cô phải làm như vậy, cho nên mới đưa tiền cho cô trước. Đương nhiên giờ tôi nói chuyện này có thể cô sẽ không tin, dù sao đêm đó cô cũng đã bỏ chạy, cậu ấy sẽ làm gì hay không cũng chẳng có gì để chứng minh cả.”
Bạch Lộ im lặng hồi lâu, mặc dù không muốn tin lời của Âu Vũ Trì nhưng những lời nói ấy giống như ngọn đèn tỏ treo cao, chiếu rõ bản chất của sự việc khiến cô không thể lừa mình dối người được. Thực ra hôm đó Thiệu Dung cũng nói: “Chị đoán người đàn ông đó có thể không như những kẻ có tính trăng hoa. Hoặc giống như em, anh ta cũng là lần đầu tiên bỏ tiền mua phụ nữ nên không nhiều kinh nghiệm, mới đồng ý đưa tiền trước, còn sơ suất cho em cơ hội bỏ chạy.”
Giờ nghĩ lại, hôm đó Chương Minh Viễn quả thực không có kinh nghiệm. Thuê phòng xong cũng không vội vàng làm gì mà lại gọi hai suất đồ Tây để cùng cô thưởng thức, còn hỏi đông hỏi tây, chẳng giống khách làng chơi và kỹ nữ chút nào, chỉ chuyện trò như hai người bạn mới quen. Nếu không phải như vậy thì cô chẳng có cơ hội mà bỏ trốn. Chương Minh Viễn không đắm chìm vào tửu sắc, tất nhiên cô cũng thừa nhận điểm này, cô sớm đã ăn mừng vì anh không phải loại háo sắc. Một người đàn ông vốn không mê chuyện phong hoa tuyết nguyệt mà bỏ tiền mua cô, lý do không phải vì anh có hứng thú với cô, mà vì hôm đó cô khiến anh hiếu kỳ ư?
“Được rồi, tôi nói hết rồi, có tin hay không cô tự xem xét nhé! Bạch Lộ, tôi nghĩ cô không phải một kẻ ngốc.”
Bạch Lộ cúi đầu không nói. Sau phút trầm lặng, bước chân cô chuyển hướng, quay trở lại phòng bệnh. Âu Vũ Trì theo sau cô, vẻ mặt như vừa được thở phào nhẹ nhõm.
Một rưỡi chiều, bác sĩ chủ nhiệm khoa Phóng xạ uy tín nhất bệnh viện đích thân đến chẩn đoán, kết quả chụp CT cuối cùng đã loại bỏ sự tồn tại của chấm mờ trong dạ dày.
Được một phen khiếp vía, Bạch Lộ như trút được gánh nặng. Âu Vũ Trì càng hớn hở, vỗ vai Chương Minh Viễn, cười toe toét. “Đã bảo cậu không sao rồi mà, cái họa của cậu ít nhất cũng phải nghìn năm nữa.”
Tâm trạng được thả lỏng, sắc mặt Chương Minh Viễn tốt lên rất nhiều, giọng điệu cũng thoái mái hơn: “Xem ra tôi tạm thời chưa chết được đâu nhỉ!”
“Đã bảo cậu đại nạn không chết, sau này ắt có phúc mà lại!”
Loại trừ khả năng biến đổi bệnh lý do cơ quan tiêu hóa, vậy thì chỉ có thể do ăn uống linh tinh, chắc vì đồ ăn không sạch sẽ nên gây nên khó chịu trong dạ dày. Thấy Chương Minh Viễn vẫn có triệu chứng buồn nôn, bác sĩ yêu cầu ở lại bệnh viện theo dõi thêm hai ngày, chờ các triệu chứng hết hẳn rồi mới được ra viện.
Chương Minh Viễn nghe xong liền tỏ vẻ đau khổ. Âu Vũ Trì cười, khuyên nhủ: “Phải nghe lời bác sĩ! Nhớ lại xem, lúc trưa cậu bị buồn nôn đến mức nào, không biết có khi còn tưởng cậu ốm nghén ấy chứ!”
Câu nói ấy khiến Chương Minh Viễn bật cười. “Cậu biến đi!”
Lần đầu tiên Bạch Lộ thấy Chương Minh Viễn cười như vậy, không phải nụ cười nhếch mép như thường lệ, mà là nụ cười rất tự nhiên. Đôi môi tuyệt đẹp vừa đầy đặn vừa có độ cong khiến nụ cười của anh trông thật rạng rỡ. Cô vô thức nhìn anh thêm lần nữa, đúng lúc anh cũng hướng mắt về phía cô. Bốn mắt gặp nhau, cô chợt cúi thấp đầu né tránh.
Chương Minh Viễn nằm viện hai ngày, cảm thấy khá hơn một chút liền kiên quyết không ở thêm nữa, ban ngày đến tiêm rồi về luôn. Anh nói thà chịu đi lại phiền phức còn hơn ở trong bệnh viện ngửi mùi thuốc sát trùng.
Nói đi nói lại, chứng bệnh của anh phục hồi rất chậm, phải tiêm mấy ngày mới khống chế được nôn mửa. Bạch Lộ đi hỏi bác sĩ xem vì sao lại như vậy, bác sĩ nói bệnh nhân trước đây từng phải làm đại phẫu thuật vì tai nạn xe cộ, lần phẫu thuật đó phải cắt hết toàn bộ lá lách, có ảnh hưởng không tốt đến hệ thống miễn dịch của cơ thể, cho nên tốc độ hồi phục không thể nhanh như người bình thường được.
Bạch Lộ nhớ lại hôm đó, sau khi Chương Minh Viễn đưa cô một vạn, anh có nghe một cuộc điện thoại. Xem ra lời của Âu Vũ Trì rất đáng tin, không thể là bịa đặt ra được. Thì ra anh ta đã sớm biết vụ này.
“Sau lần đó, tôi thường trêu cậu ấy, nói cậu ấy đã ăn một quả lừa, nhưng cậu ấy kiên quyết nói cô không thể là kẻ lừa đảo, trông bộ dạng cô đáng thương như vậy, nhất định không phải đang diễn kịch. Còn nói nếu có kẻ lừa đảo diễn đạt như vậy thì những diễn viên đạt giải Oscar đều có thể về vườn rồi.”
“Thực ra…” Âu Vũ Trì định nói nhưng lại do dự. “Tôi không biết giờ cô có tin những lời này hay không nhưng tôi vẫn muốn nói, còn tin hay không là tùy cô. Thực ra Chương Minh Viễn không thích thú gì chuyện nữ sắc, cậu ấy chưa bao giờ để ý đến những cô gái làm tiền ở khách sạn cao cấp, cô là ngoại lệ đầu tiên. Cậu ấy cảm thấy cô không giống loại người đó, phải đi đến nước này hẳn là có nỗi khổ riêng. Cậu ấy đưa cô đi thuê phòng cũng không phải vì muốn cùng cô làm chuyện đó, mà muốn biết vì sao cô phải làm như vậy, cho nên mới đưa tiền cho cô trước. Đương nhiên giờ tôi nói chuyện này có thể cô sẽ không tin, dù sao đêm đó cô cũng đã bỏ chạy, cậu ấy sẽ làm gì hay không cũng chẳng có gì để chứng minh cả.”
Bạch Lộ im lặng hồi lâu, mặc dù không muốn tin lời của Âu Vũ Trì nhưng những lời nói ấy giống như ngọn đèn tỏ treo cao, chiếu rõ bản chất của sự việc khiến cô không thể lừa mình dối người được. Thực ra hôm đó Thiệu Dung cũng nói: “Chị đoán người đàn ông đó có thể không như những kẻ có tính trăng hoa. Hoặc giống như em, anh ta cũng là lần đầu tiên bỏ tiền mua phụ nữ nên không nhiều kinh nghiệm, mới đồng ý đưa tiền trước, còn sơ suất cho em cơ hội bỏ chạy.”
Giờ nghĩ lại, hôm đó Chương Minh Viễn quả thực không có kinh nghiệm. Thuê phòng xong cũng không vội vàng làm gì mà lại gọi hai suất đồ Tây để cùng cô thưởng thức, còn hỏi đông hỏi tây, chẳng giống khách làng chơi và kỹ nữ chút nào, chỉ chuyện trò như hai người bạn mới quen. Nếu không phải như vậy thì cô chẳng có cơ hội mà bỏ trốn. Chương Minh Viễn không đắm chìm vào tửu sắc, tất nhiên cô cũng thừa nhận điểm này, cô sớm đã ăn mừng vì anh không phải loại háo sắc. Một người đàn ông vốn không mê chuyện phong hoa tuyết nguyệt mà bỏ tiền mua cô, lý do không phải vì anh có hứng thú với cô, mà vì hôm đó cô khiến anh hiếu kỳ ư?
“Được rồi, tôi nói hết rồi, có tin hay không cô tự xem xét nhé! Bạch Lộ, tôi nghĩ cô không phải một kẻ ngốc.”
Bạch Lộ cúi đầu không nói. Sau phút trầm lặng, bước chân cô chuyển hướng, quay trở lại phòng bệnh. Âu Vũ Trì theo sau cô, vẻ mặt như vừa được thở phào nhẹ nhõm.
Một rưỡi chiều, bác sĩ chủ nhiệm khoa Phóng xạ uy tín nhất bệnh viện đích thân đến chẩn đoán, kết quả chụp CT cuối cùng đã loại bỏ sự tồn tại của chấm mờ trong dạ dày.
Được một phen khiếp vía, Bạch Lộ như trút được gánh nặng. Âu Vũ Trì càng hớn hở, vỗ vai Chương Minh Viễn, cười toe toét. “Đã bảo cậu không sao rồi mà, cái họa của cậu ít nhất cũng phải nghìn năm nữa.”
Tâm trạng được thả lỏng, sắc mặt Chương Minh Viễn tốt lên rất nhiều, giọng điệu cũng thoái mái hơn: “Xem ra tôi tạm thời chưa chết được đâu nhỉ!”
“Đã bảo cậu đại nạn không chết, sau này ắt có phúc mà lại!”
Loại trừ khả năng biến đổi bệnh lý do cơ quan tiêu hóa, vậy thì chỉ có thể do ăn uống linh tinh, chắc vì đồ ăn không sạch sẽ nên gây nên khó chịu trong dạ dày. Thấy Chương Minh Viễn vẫn có triệu chứng buồn nôn, bác sĩ yêu cầu ở lại bệnh viện theo dõi thêm hai ngày, chờ các triệu chứng hết hẳn rồi mới được ra viện.
Chương Minh Viễn nghe xong liền tỏ vẻ đau khổ. Âu Vũ Trì cười, khuyên nhủ: “Phải nghe lời bác sĩ! Nhớ lại xem, lúc trưa cậu bị buồn nôn đến mức nào, không biết có khi còn tưởng cậu ốm nghén ấy chứ!”
Câu nói ấy khiến Chương Minh Viễn bật cười. “Cậu biến đi!”
Lần đầu tiên Bạch Lộ thấy Chương Minh Viễn cười như vậy, không phải nụ cười nhếch mép như thường lệ, mà là nụ cười rất tự nhiên. Đôi môi tuyệt đẹp vừa đầy đặn vừa có độ cong khiến nụ cười của anh trông thật rạng rỡ. Cô vô thức nhìn anh thêm lần nữa, đúng lúc anh cũng hướng mắt về phía cô. Bốn mắt gặp nhau, cô chợt cúi thấp đầu né tránh.
Chương Minh Viễn nằm viện hai ngày, cảm thấy khá hơn một chút liền kiên quyết không ở thêm nữa, ban ngày đến tiêm rồi về luôn. Anh nói thà chịu đi lại phiền phức còn hơn ở trong bệnh viện ngửi mùi thuốc sát trùng.
Nói đi nói lại, chứng bệnh của anh phục hồi rất chậm, phải tiêm mấy ngày mới khống chế được nôn mửa. Bạch Lộ đi hỏi bác sĩ xem vì sao lại như vậy, bác sĩ nói bệnh nhân trước đây từng phải làm đại phẫu thuật vì tai nạn xe cộ, lần phẫu thuật đó phải cắt hết toàn bộ lá lách, có ảnh hưởng không tốt đến hệ thống miễn dịch của cơ thể, cho nên tốc độ hồi phục không thể nhanh như người bình thường được.

