Chờ đợi là chết đói
Loading...

Gặp anh giữa hàng vạn người


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2132
- Tình trạng: Hoàn thành
Nếu như vẫn ở nhà của anh thì phải chuyển đến chỗ này hay chỗ kia làm gì chứ? Trong mắt mọi người, cô vẫn là người phụ nữ sống trong ngôi nhà thếp vàng của anh, mà sự thực thì cô và anh không phải quan hệ đó.

Có lẽ anh cũng hiểu điều này, không níu kéo nữa. “Được, cô tự tìm chỗ ở đi, nhưng công việc của cô hãy để tôi sắp xếp. Tôi đã nói với Âu Vũ Trì để cô làm ở công ty của cậu ta, lúc nào cô đến làm cũng được.”

Cô vẫn lắc đầu. “Không cần đâu, tôi sẽ tự mình giải quyết.” Về điểm này thì anh không nhân nhượng. “Không được, vấn đề này phải để tôi giải quyết. Chuyện của cô ở Quốc tế Thiên Đô đều do tôi mà ra, về tình hay về lý, tôi đều nên đền bù cho cô một công việc khác.”

Cô đã nghĩ thông rồi. “Cũng không thể trách anh, bây giờ tôi cảm thấy tất cả đều là do số phận.”

Tất cả đều do số, chẳng có chút do người… Bây giờ Bạch Lộ mới thấm thía ý nghĩa của câu thành ngữ này. Với những chuyện đã xảy ra, ngoài câu này ra, cô cảm thấy không còn câu nào khác thích hợp hơn.

“Tất cả đều do số, có lẽ là như vậy.” Chương Minh Viễn nói, giọng đầy vẻ buồn rầu. Trái tim cô cũng buồn, một nỗi buồn sâu sắc.

Bạch Lộ nhanh chóng dọn khỏi nhà của Chương Minh Viễn, chuẩn bị chuyển đến chỗ Thiệu Dung ở tạm vài hôm. Trong điện thoại, Thiệu Dung tỏ vẻ rất hoan nghênh, còn nói cô ở lại bao lâu cũng được. Chuyện công việc, Chương Minh Viễn vẫn kiên quyết sắp xếp cho cô, nhất nhất bắt cô đến công ty của Âu Vũ Trì làm việc, còn nói: “Nếu cô không đồng ý, vậy thì tôi sẽ không cho cô chuyển đi.”

Bạch Lộ do dự một hồi, cuối cùng cũng không từ chối nữa.

Trước khi rời đi, Chương Minh Viễn còn nhét một phong bì dày vào va li của cô. Chiếc phong bì trông rất quen thuộc, cô nhớ đó là phong bì có ba vạn tệ mà cô đã nhờ Hoắc Mai đưa cho anh.

“Cô không nợ tôi gì nữa, cho nên số tiền này tôi nên trả lại cô.”

Cô lí nhí: “Nhưng hai vạn đó là tôi trả tiền chiếc nhẫn…” Anh ngắt lời: “Chiếc nhẫn đó là tôi tặng cô, tặng rồi thì có nghĩa nó là của cô, có mất cũng không cần trả tôi. Được rồi, không có chuyện gì nữa, cô đi đi, tôi đã bảo Đại Cường đến xách hành lý hộ cô. Tôi không tiễn cô nữa!”

Khi chuông cửa vang lên, Chương Minh Viễn đã quay người đi về phòng. Bạch Lộ mở cửa cho Đại Cường vào xách hành lý. Trước khi đi, cô không kìm được mà ngoái đầu nhìn lại.

Cô đã sống ở căn hộ này vài tháng nay. Khi mới dọn đến, cô không cam tâm tình nguyện, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời đi, cô lại phát hiện nơi sâu thẳm trong lòng có một sợi dây lưu luyến mong manh mà dai dẳng. Cố gắng quay đầu, cô kiên quyết đóng cửa. Tiếng đóng cửa như chiếc kéo cắt đứt sợi dây lưu luyến trong lòng cô.

Bạch Lộ đã rời khỏi căn hộ của Chương Minh Viễn như vậy. Cuộc sống như một cuốn sách trời không có chữ, một trang cũ lật qua, trang mới đã được mở. Bàn tay vận mệnh sẽ viết gì lên trang sách đó, không ai biết được. Tất cả đều là ẩn số…



Chương 3:



Thời gian thấm thoắt trôi, Bạch Lộ vào công ty mới đã được gần một tháng.

Vị trí của cô vẫn là thư ký, Âu Vũ Trì sắp xếp cô làm ở bộ phận Hành chính. Đến chỗ làm mới cần phải thích nghi, cô cố gắng làm quen với tất cả những thứ liên quan trong phạm vi công việc, thời gian đầu hầu như ngày nào cũng về muộn.

Giám đốc bộ phận Hành chính rất khen ngợi tinh thần làm việc cần cù của cô. Trong số các đồng nghiệp có người còn nói thầm với cô rằng: “Ban đầu, nghe nói cô là người được Tổng giám đốc Âu đích thân sắp xếp vào đây, chúng tôi còn tưởng là “hoàng thân quốc thích” gì đó, đều nghĩ không biết có hợp tác với cô được hay không, nào ngờ cô lại là người dễ làm việc đến vậy!”

Bạch Lộ chăm chỉ như vậy, Âu Vũ Trì cũng có chút ngạc nhiên, còn gọi cô đến dặn dò: “Cũng chỉ là công việc thôi mà, không cần thiết phải làm hết sức đến vậy. Dù cô làm nhiều hay làm ít, làm tốt hay làm hỏng… tôi vẫn phát lương cho cô như thế. Cho nên tuyệt đối đừng để mình chịu quá nhiều áp lực.”

Đây giống như lời của tổng giám đốc nói với nhân viên sao? Ông chủ nào chẳng mong nhân viên của mình cần cù, chăm chỉ, bán sức cho công ty, anh ta thì ngược lại, gọi cô đến bảo đừng làm quá nhiều. Cô không khỏi bật cười. “Tổng giám đốc Âu, yêu cầu của anh đối với nhân viên đều thế sao?”

“Tất nhiên là không, chỉ đặc biệt chiếu cố cô thôi. Cô là người Chương Minh Viễn gửi gắm, vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ, phải không?”

Lòng cô khẽ động, định nói gì lại thôi. Âu Vũ Trì chợt nhớ ra, hỏi: “Phải rồi, cô và Chương Minh Viễn còn liên lạc với nhau nữa không?”

Cô lắc lắc đầu, từ khi chuyển khỏi căn hộ của Chương Minh Viễn, cô chưa gặp lại anh lần nào, cũng không liên lạc. Anh đã biến mất khỏi cuộc sống của cô, như một chiếc diều bị đứt dây, không biết đã bay về phương nào. Khi ở cùng anh, lúc nào cô cũng cảm thấy chướng mắt, nhưng sau khi chuyển đi, cô lại thường xuyên nghĩ đến anh, mà chỉ cần nghĩ đến, trong lòng lại trở nên rối loạn như một mớ bòng bong. Khó khăn lắm mới làm rõ được, trong chốc lát, cả mớ lại bỗng nhiên biến mất như làm ảo thuật. Trái tim trống vắng lại càng băn khoăn, lưỡng lự.

Prev 1 ... 72 73 74 75 76 ... 103 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000412
Snack's 1967