Bạch Lộ hơi ngạc nhiên, thì ra Chương Minh Viễn cũng có cổ phần ở công ty này, vậy mà anh chưa bao giờ đề cập đến. Nhắc đến Chương Minh Viễn, mọi người lại râm ran bàn luận.
“Nghe nói anh trai của Chương tiên sinh mở một công ty chứng khoán ở Mỹ, chị gái theo con đường chính trị giống cha, đều đạt được rất nhiều thành tựu. Độc mỗi anh ta không thích làm kinh tế cũng chẳng ưa chính trị, chỉ làm những việc mình thích. Cũng có thể coi là một kẻ quái đản.”
“Điều này có gì lạ đâu! Xuất thân trong gia đình như nhà anh ta cũng không nhất thiết phải dấn thân vào đường quan lộ hay kinh tế làm gì. Gia đình tôi mà có điều kiện như vậy, tôi cũng chỉ làm những việc mình thích thôi. Nhưng nói đi nói lại, trò nguy hiểm như đua xe tôi tuyệt đối không bao mình gánh hết. Tối đó, lại có người đến quán bar cố tình gây sự, cô ra mặt ngăn cản. Trong cuộc hỗn loạn, một chai bia bay tới, đập vào đầu cô tạo thành một âm thanh vang dội rồi vỡ vụn…
Bạch Lộ nhận được tin lập tức đến bệnh viện. Vừa thấy cái đầu bị băng trắng của Thiệu Dung, cô xót xa đến suýt rơi nước mắt. Thật quá đáng, thực sự rất quá đáng! Cho dù Thành phu nhân muốn báo thù cũng không nên ra tay nặng như vậy chứ? Huống hồ chuyện này suy cho cùng thì lão chồng chị ta cũng có trách nhiệm, ở nhà đã có vợ con, sao còn ra ngoài nhập nhèm với người phụ nữ khác? Nếu đổ hết tội lỗi lên đầu Thiệu Dung quả thực chẳng công bằng chút nào.
Thiệu Dung lại vô cùng bình tĩnh. “Là tự chị chuốc lấy phiền phức, chị gieo gió thì ắt gặp bão. Chị tưởng không quan tâm thiên trường địa cửu, chỉ cần quan tâm những gì mình có là đủ rồi. Nhưng chị lại quên mất một điều, có những người đàn ông phải nhìn rõ xem họ có xứng đáng để mình phải như vậy hay không.”
Thành tiên sinh thuộc loại đàn ông “ba không” điển hình, không chủ động, không từ chối và không trách nhiệm. Vẻ ngoài lịch sự, nho nhã của anh ta rất dễ lấy lòng phụ nữ, cho dù người từng trải như Thiệu Dung cũng bị anh ta làm rung động. Tuy biết rõ hai người không thể có kết quả nhưng vẫn nguyện được ở bên nhau dù chỉ một ngày. Nhưng cơn mê này lại khiến người ta tỉnh dậy trong đau khổ, không để lại chút hồi ức tươi đẹp nào.
Sau khi Thiệu Dung bị thương, quán bar tạm thời đóng cửa, Bạch Lộ xin nghỉ phép hai ngày để vào bệnh viện chăm sóc cô. Ngày thứ ba, Thiệu Dung được xuất viện, buổi sáng Bạch Lộ đến bệnh viện làm thủ tục rồi đưa cô về nhà, sau đó mới đến công ty làm việc.
Hai chiếc thang máy của tòa nhà cứ lên xuống đều đều, Bạch Lộ vào một chiếc thang máy để lên văn phòng của cô. Khi cô bước ra, cánh cửa của chiếc thang máy bên cạnh đang từ từ khép lại. Cô quay đầu trong vô thức, thoáng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Là Chương Minh Viễn! Anh đã trở về? Bước chân vội vàng chợt khựng lại.
Chương Minh Viễn cũng nhìn thấy cô, hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ. Trước khi cánh cửa khép lại, anh hơi mỉm cười với cô. Đôi môi vừa đẹp vừa đầy đặn của anh mỗi lúc cười trông thật đẹp.
Ngẩn ngơ đứng trước cánh cửa thang máy đã đóng chặt, trái tim Bạch Lộ khẽ rung động, như cành liễu xanh mướt đung đưa trong gió xuân tháng Ba.
Trong văn phòng, một đám đồng nghiệp đang ngồi túm tụm ăn uống, cười khúc khích. Thấy Bạch Lộ đến họ liền gọi: “Bạch Lộ, đến đúng lúc lắm, lại ăn kẹo sô cô la này.”
Cô đi tới, thấy trên bàn có hai hộp kẹo sô cô la Cadbury của Anh sản xuất. Mọi người hí hửng ăn, cô cũng tiện tay lấy một cái, vừa bóc vừa hỏi: “Ai mời đấy?”
“Chương tiên sinh mời. Anh ta vừa từ nước ngoài về, coi như chút quà mọn.”
Động tác bóc kẹo của cô khựng lại. “Chương tiên sinh!?” “Đúng vậy! À, cậu không biết Chương tiên sinh là ai hả? Anh ta là bạn thân của Tổng giám đốc Âu, cũng là một cổ đông của công ty. Có điều anh ta chỉ đầu tư lấy lãi, không phụ trách công việc nên bình thường rất ít đến đây.”
Bạch Lộ hơi ngạc nhiên, thì ra Chương Minh Viễn cũng có cổ phần ở công ty này, vậy mà anh chưa bao giờ đề cập đến. Nhắc đến Chương Minh Viễn, mọi người lại râm ran bàn luận.
“Nghe nói anh trai của Chương tiên sinh mở một công ty chứng khoán ở Mỹ, chị gái theo con đường chính trị giống cha, đều đạt được rất nhiều thành tựu. Độc mỗi anh ta không thích làm kinh tế cũng chẳng ưa chính trị, chỉ làm những việc mình thích. Cũng có thể coi là một kẻ quái đản.”
“Điều này có gì lạ đâu! Xuất thân trong gia đình như nhà anh ta cũng không nhất thiết phải dấn thân vào đường quan lộ hay kinh tế làm gì. Gia đình tôi mà có điều kiện như vậy, tôi cũng chỉ làm những việc mình thích thôi. Nhưng nói đi nói lại, trò nguy hiểm như đua xe tôi tuyệt đối không bao giờ lao vào, phải giữ cái mạng này để hưởng phúc chứ!”
“Thế mới nói Chương Minh Viễn là kẻ quái đản. Người ta vẫn bảo người giàu thường sợ chết, anh ta thì ngược lại, một lòng muốn làm tay đua xe. Môn thể thao này thực sự rất nguy hiểm.”
“Lại còn không! Hai năm trước, anh ta bị tai nạn trong khi thi đấu, suýt mất mạng. Nghe nói lúc đưa anh ta tới bệnh viện đã có dấu hiệu tử vong. Tôi còn nhớ, khi đó Tổng giám đốc Âu trực ở bệnh viện mấy ngày liền, việc của công ty cũng không thèm để ý. Sếp Âu và Chương Minh Viễn là bạn từ tấm bé, tình cảm thân thiết như anh em ruột thịt.”
“Nghe nói anh trai của Chương tiên sinh mở một công ty chứng khoán ở Mỹ, chị gái theo con đường chính trị giống cha, đều đạt được rất nhiều thành tựu. Độc mỗi anh ta không thích làm kinh tế cũng chẳng ưa chính trị, chỉ làm những việc mình thích. Cũng có thể coi là một kẻ quái đản.”
“Điều này có gì lạ đâu! Xuất thân trong gia đình như nhà anh ta cũng không nhất thiết phải dấn thân vào đường quan lộ hay kinh tế làm gì. Gia đình tôi mà có điều kiện như vậy, tôi cũng chỉ làm những việc mình thích thôi. Nhưng nói đi nói lại, trò nguy hiểm như đua xe tôi tuyệt đối không bao mình gánh hết. Tối đó, lại có người đến quán bar cố tình gây sự, cô ra mặt ngăn cản. Trong cuộc hỗn loạn, một chai bia bay tới, đập vào đầu cô tạo thành một âm thanh vang dội rồi vỡ vụn…
Bạch Lộ nhận được tin lập tức đến bệnh viện. Vừa thấy cái đầu bị băng trắng của Thiệu Dung, cô xót xa đến suýt rơi nước mắt. Thật quá đáng, thực sự rất quá đáng! Cho dù Thành phu nhân muốn báo thù cũng không nên ra tay nặng như vậy chứ? Huống hồ chuyện này suy cho cùng thì lão chồng chị ta cũng có trách nhiệm, ở nhà đã có vợ con, sao còn ra ngoài nhập nhèm với người phụ nữ khác? Nếu đổ hết tội lỗi lên đầu Thiệu Dung quả thực chẳng công bằng chút nào.
Thiệu Dung lại vô cùng bình tĩnh. “Là tự chị chuốc lấy phiền phức, chị gieo gió thì ắt gặp bão. Chị tưởng không quan tâm thiên trường địa cửu, chỉ cần quan tâm những gì mình có là đủ rồi. Nhưng chị lại quên mất một điều, có những người đàn ông phải nhìn rõ xem họ có xứng đáng để mình phải như vậy hay không.”
Thành tiên sinh thuộc loại đàn ông “ba không” điển hình, không chủ động, không từ chối và không trách nhiệm. Vẻ ngoài lịch sự, nho nhã của anh ta rất dễ lấy lòng phụ nữ, cho dù người từng trải như Thiệu Dung cũng bị anh ta làm rung động. Tuy biết rõ hai người không thể có kết quả nhưng vẫn nguyện được ở bên nhau dù chỉ một ngày. Nhưng cơn mê này lại khiến người ta tỉnh dậy trong đau khổ, không để lại chút hồi ức tươi đẹp nào.
Sau khi Thiệu Dung bị thương, quán bar tạm thời đóng cửa, Bạch Lộ xin nghỉ phép hai ngày để vào bệnh viện chăm sóc cô. Ngày thứ ba, Thiệu Dung được xuất viện, buổi sáng Bạch Lộ đến bệnh viện làm thủ tục rồi đưa cô về nhà, sau đó mới đến công ty làm việc.
Hai chiếc thang máy của tòa nhà cứ lên xuống đều đều, Bạch Lộ vào một chiếc thang máy để lên văn phòng của cô. Khi cô bước ra, cánh cửa của chiếc thang máy bên cạnh đang từ từ khép lại. Cô quay đầu trong vô thức, thoáng nhìn thấy một gương mặt quen thuộc. Là Chương Minh Viễn! Anh đã trở về? Bước chân vội vàng chợt khựng lại.
Chương Minh Viễn cũng nhìn thấy cô, hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ. Trước khi cánh cửa khép lại, anh hơi mỉm cười với cô. Đôi môi vừa đẹp vừa đầy đặn của anh mỗi lúc cười trông thật đẹp.
Ngẩn ngơ đứng trước cánh cửa thang máy đã đóng chặt, trái tim Bạch Lộ khẽ rung động, như cành liễu xanh mướt đung đưa trong gió xuân tháng Ba.
Trong văn phòng, một đám đồng nghiệp đang ngồi túm tụm ăn uống, cười khúc khích. Thấy Bạch Lộ đến họ liền gọi: “Bạch Lộ, đến đúng lúc lắm, lại ăn kẹo sô cô la này.”
Cô đi tới, thấy trên bàn có hai hộp kẹo sô cô la Cadbury của Anh sản xuất. Mọi người hí hửng ăn, cô cũng tiện tay lấy một cái, vừa bóc vừa hỏi: “Ai mời đấy?”
“Chương tiên sinh mời. Anh ta vừa từ nước ngoài về, coi như chút quà mọn.”
Động tác bóc kẹo của cô khựng lại. “Chương tiên sinh!?” “Đúng vậy! À, cậu không biết Chương tiên sinh là ai hả? Anh ta là bạn thân của Tổng giám đốc Âu, cũng là một cổ đông của công ty. Có điều anh ta chỉ đầu tư lấy lãi, không phụ trách công việc nên bình thường rất ít đến đây.”
Bạch Lộ hơi ngạc nhiên, thì ra Chương Minh Viễn cũng có cổ phần ở công ty này, vậy mà anh chưa bao giờ đề cập đến. Nhắc đến Chương Minh Viễn, mọi người lại râm ran bàn luận.
“Nghe nói anh trai của Chương tiên sinh mở một công ty chứng khoán ở Mỹ, chị gái theo con đường chính trị giống cha, đều đạt được rất nhiều thành tựu. Độc mỗi anh ta không thích làm kinh tế cũng chẳng ưa chính trị, chỉ làm những việc mình thích. Cũng có thể coi là một kẻ quái đản.”
“Điều này có gì lạ đâu! Xuất thân trong gia đình như nhà anh ta cũng không nhất thiết phải dấn thân vào đường quan lộ hay kinh tế làm gì. Gia đình tôi mà có điều kiện như vậy, tôi cũng chỉ làm những việc mình thích thôi. Nhưng nói đi nói lại, trò nguy hiểm như đua xe tôi tuyệt đối không bao giờ lao vào, phải giữ cái mạng này để hưởng phúc chứ!”
“Thế mới nói Chương Minh Viễn là kẻ quái đản. Người ta vẫn bảo người giàu thường sợ chết, anh ta thì ngược lại, một lòng muốn làm tay đua xe. Môn thể thao này thực sự rất nguy hiểm.”
“Lại còn không! Hai năm trước, anh ta bị tai nạn trong khi thi đấu, suýt mất mạng. Nghe nói lúc đưa anh ta tới bệnh viện đã có dấu hiệu tử vong. Tôi còn nhớ, khi đó Tổng giám đốc Âu trực ở bệnh viện mấy ngày liền, việc của công ty cũng không thèm để ý. Sếp Âu và Chương Minh Viễn là bạn từ tấm bé, tình cảm thân thiết như anh em ruột thịt.”

