Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1850
- Tình trạng: Hoàn thành
Bất giác, Lục Vi ôm ngực ngước nhìn Tiểu Long ngốc nghếch, chỉ cảm thấy có cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng, khó khăn lắm mới thốt được một lời: “Nam Huyền...” Anh đến giúp tôi hay đến để bắt tôi đây?



Chương 52: Không ai nợ ai



Trong hành lang u ám, lạnh lẽo, Nam Huyền và Lục Vi lặng lẽ đứng nhìn nhau.

Đến khi Lục Vi cảm thấy gót chân run rẩy, lúc này mới phát hiện dưới chân không còn bóng dáng của những con tiểu yêu xanh lét kia nữa. Chúng sợ sức mạnh của Tiểu Long ngốc nghếch hay là... nghe theo mệnh lệnh của anh ta? Tại sao... hình bóng kia rõ ràng vô cùng quen thuộc nhưng cảm giác lại trở nên xa cách như vậy?

Lục Vi cắn môi, rất lâu sau mới thốt lên được một câu hoàn chỉnh: “Nam Huyền, anh vẫn khỏe chứ?”

Vừa dứt lời, Vi Vi lập tức cảm thấy hối hận, sao cô có thể hỏi một câu ngốc nghếch như thế được chứ? Tìm được chủ nhân thực sự của mình, trở về nơi thực sự thuộc về mình, hằng ngày không phải ngủ trên chiếc giường sofa chật hẹp kia nữa, cũng không bị ai uy hiếp sẽ vứt bỏ, như vậy có thể không tốt được sao?

Trước kia đã có biết bao kỷ niệm ấm áp cùng Tiểu Long ngốc nghếch, mà giờ đối diện với anh ta chỉ còn lại sự băng giá bao trùm, cõi lòng Lục Vi bất giác tan chảy. Nam Huyền bỗng nói: “Cô không nên đi lên nữa, mau quay về đi!”

Nghe thấy vậy, Lục Vi bỗng ngẩng lên, đôi mắt long lanh ánh nước chưa kịp lóe lên tia hy vọng đã bất giờ bị giội cho một gáo nước lạnh tê buốt. Trong chớp mắt, Lục Vi thấy Tiểu Long ngốc nghếch búng ngón tay, cả hành lang âm u bỗng sáng trưng, trên vách tường, cứ cách mấy mét lại có một bó đuốc thắp sáng, kéo dài xuống tận phía dưới.

Lục Vi ngẩn ngơ đứng nhìn. Thì ra, hai tiếng “quay về” đó là bảo cô về bên cạnh Dạ Ly sao? Nhìn những ngọn đuốc lập lòe kia, khóe miệng Vi Vi khẽ nhếch lên tự trào. Cô vẫn luôn cho rằng, ánh sáng tượng trưng cho niềm tin và hy vọng, chứ chưa từng nghĩ có một ngày, nó cũng khiến người ta tuyệt vọng đến thế.

Thì ra, khi không còn thân phận chủ tớ nữa, tôi và anh chẳng còn chút tình nghĩa nào sao?

Vi Vi ngước mắt nhìn đốm lửa lập lòe mà lòng dấy lên bao suy nghĩ. Nam Huyền nghiêng đầu nói: “Ánh sáng dẫn đến trước cửa phòng cô. Tôi cũng ra lệnh cho lũ tiểu yêu kia không được phép đến gần cô rồi, nhân lúc người khác chưa phát hiện ra, cô mau về phòng đi!”

Lục Vi im lặng một lát rồi buồn bã lên tiếng: “Anh thực sự muốn tôi và Dạ Ly bên nhau như vậy sao?”

Cô vừa dứt lời, Nam Huyền bất giác khẽ nhếch môi, hai bàn tay giấu sau lưng cũng nắm chặt, nét đau thương lướt qua nơi đáy mắt, rất nhanh sau đó, anh ta khôi phục lại vẻ khách khí và hờ hững, lạnh lùng cúi đầu, nói: “Đêm đã khuya rồi, mời thiếu phu nhân về phòng nghỉ ngơi!”

“Thiếu phu nhân?” Lục Vi lùi lại mấy bước, bật cười, đây chẳng phải là cách xưng hô nực cười nhất sao, hơn nữa, những lời này lại được thốt ra từ miệng Nam Huyền, nực cười đến nỗi... cô bất giác cảm thấy lạnh đến thấu xương. Đây chính là báo ứng sao? Vi Vi trầm mặc suy nghĩ. Đã rất nhiều lần, Tiểu Long ngốc nghếch vô tình mà hữu ý biểu lộ tâm tư đối với cô, nhưng cô luôn lưỡng lự không quyết định, bởi cô còn có Quý Vân, còn có giấc mộng xa vời ấy. Mãi đến lúc Nam Huyền trở về bên cạnh chủ nhân thực sự, cô mới chợt nhận ra mình đã mất đi những gì...

Hít một hơi thật sâu, Vi Vi ngẩng đầu. “Nếu tôi không quay lại thì sao?”

Ánh mắt của Nam Huyền trở nên sâu thẳm, khóe môi hơi nhếch lên nhưng im lặng không nói một lời. Thoáng chốc, bầu không khí đông cứng lại khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Lục Vi cắn răng nói: “Nam Huyền, thả tôi ra đi! Coi như... nể tình chúng ta trước kia, lần này tôi nợ anh một ân tình.” Một cơn gió lạnh lại lùa vào, không gian yên tĩnh đến rợn người.

Rất lâu sau, lâu đến nỗi dường như Lục Vi cảm thấy lồng ngực đau nhói, mới nghe thấy đối phương rầu rĩ nói: “Cô không nợ tôi. Nếu không có cô, mỗi lần tôi tỉnh giấc, không còn ai để chăm sóc cả...” Nam Huyền nhắm mắt, hạ giọng. “Cô đi đi, chúng ta không ai còn nợ ai.”

_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách không ai nợ ai_ _ _ _ _

Sau khi bước qua Tiểu Long ngốc nghếch, Vi Vi chạy một mạch lên tầng trên cùng mới lặng lẽ đưa tay lau hai bên má đã ướt đẫm nước mắt. Đúng là chẳng có ai ngốc như cô, ngay cả lúc đau lòng nhất vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ bỏ chạy, bước chân không chậm lại dù chỉ nửa nhịp. Đến khi thực sự mất đi điều gì đó vô cùng quan trọng, đến khi giữa hai người không còn mối lương duyên, đến khi không còn nhớ khuôn mặt anh ta như thế nào nữa, đến khi không còn đủ dũng khí quay người liếc nhìn nhau lần cuối... cô mới dám khóc thầm sao?

Những giọt nước mắt như hằng hà sa số những viên trân châu lăn dài trên hai gò má, Lục Vi ôm đôi chân tê cứng, ngồi bệt xuống bậc thang, kìm lòng để không phát ra tiếng nấc nghẹn. Cô chỉ có thể tự an ủi bản thân: Không được khóc, không được khóc, từ nhỏ mẹ đã dạy, những gì không phải của mình thì không được giành lấy, cũng không được tham lam. Nam Huyền không phải của mình, anh ta đã trở về bên cạnh chủ nhân thực sự, mình nên vui thay cho anh ta, hạnh phúc thay cho anh ta mới phải.

Prev 1 ... 129 130 131 132 133 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000608
Lamborghini Huracán LP 610-4 t