Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1846
- Tình trạng: Hoàn thành
Không được phép khóc, Tiểu Long ngốc nghếch và mình vốn không giống nhau, anh ta có thể sống cả nghìn năm, còn cuộc sống của mình lại vô cùng ngắn ngủi. Hai người vốn không nên quen biết nhau, chia tay mới là điều đúng đắn, hợp lý nhất.

Đừng thương tâm, đừng đau khổ, đây đâu phải là “thất tình”. Lần đầu tiên nhìn thấy Quý Vân và Tùng Dung ở bên nhau, chẳng phải mình vẫn nói cười thản nhiên thế cơ mà? Nhưng... Quý Vân vốn chỉ là một giấc mộng đẹp, ngay từ đầu anh ấy đã không thuộc về mình, vết thương sau khi bị thất tình cũng đã phai màu theo thời gian. Cảm giác đó không hề giống lúc này, vì mình vẫn luôn tự tin rằng... Nam Huyền là của mình, vậy mà...

Không thể ngăn được những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống, không thể gượng cười được một tiếng, cuối cùng Lục

Vi cũng hiểu ra, mất Nam Huyền mới là nỗi đau đớn nhất đối với cô. Nhưng không thể quay đầu được nữa rồi, điều duy nhất bây giờ cô có thể làm và nên làm chính là trở về nhà.

“Đúng, về nhà thôi!” Vi Vi lau nước mắt, từ từ đứng dậy. Bốn bề là một màu đen tối, chỉ có chút ánh sáng hắt thành từng vệt nhạt nhòa qua kẽ hở phía trên cánh cửa, chính là cánh cửa này. Vi Vi tạm thời gom hết những cảm xúc nghẹn ngào cất giấu vào đáy lòng, nín thở đẩy mạnh cánh cửa, trong đầu hiện lên biết bao ý nghĩ mơ hồ: đằng sau cánh cửa này hoặc là một pháp trận kỳ quái, hoặc là một thời khắc xuyên không, cũng có thể là...

Khi cánh cửa được mở ra, trong nháy mắt, tất cả ảo tưởng hoàn toàn biến mất. Đằng sau cánh cửa, Lục Vi còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng đã cảm nhận thấy một luồng gió lạnh ào ào thổi tới, mang theo cả tiếng sóng vỗ ì oạp và tiếng chim hót líu lo. Cô chậc lưỡi, trong lòng cảm thấy khoan khoái. Phong cảnh này, mùi vị này, lẽ nào mình đang đứng trước biển?

Nghĩ đến “biển”, Lục Vi bất giác vui sướng nhảy cẫng lên, hét vang một tiếng, muốn chạy nhanh đến. Cảnh tượng trước mắt cô là một bờ cát ngút ngàn, phía chân trời xa xa, trời và biển xanh biêng biếc, nối liền một dải, trên tầng mây trắng lững lờ trôi, mấy chú chim hải âu dang cánh chao liệng, không ngừng cất tiếng kêu vang. Nhưng tuyệt nhiên không nhìn thấy đâu là đất liền.

Lục Vi vô cùng kinh ngạc, lắc đầu lẩm bẩm: “Thế này là sao?” “Nếu vận khí tốt thì có thể trốn thoát được.” Thoáng chốc, câu nói không đầu không cuối của Dạ đại họa bất chợt hiện lên trong đầu Lục Vi. Vận khí tốt... Nói như vậy, cảnh tượng bên ngoài cánh cửa có thể tự thay đổi được ư? Liệu cô có may mắn chờ được đến lúc cảnh đất liền hiện ra sau cánh cửa này không?

Nghĩ vậy, Lục Vi quay người, đang định bước qua cánh cửa, bất giác đứng chôn chân tại chỗ. Một cô gái xinh đẹp, duyên dáng, tóc đen áo xanh đang đứng bên cạnh cửa, chính là Dạ Lạc.

“Tại sao cô có thể...”

Dạ Lạc mỉm cười, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Lục Vi. “Cô có thấy chỗ này đẹp không? Những lúc tâm trạng không tốt, tôi cũng đến đây để giải sầu. Có khi ngồi vẩn vơ nhìn ngắm những đám mây trắng bồng bềnh trên trời cao, có khi lại thích nhìn bờ biển mịt mờ, xa lắc. Ô, nói đến vận khí không tốt, đúng lúc Bách Diệp lại đang nằm sâu dưới đáy biển, vậy thì chẳng có gì thú vị cả.”

Lục Vi nhìn Dạ Lạc, chợt nhớ đến hành động chau mày của Dạ đại họa. Nói như vậy... lúc cô mở cánh cửa này, không bị chết đuối dưới đáy biển đã là vận khí tốt lắm rồi? “Cô vừa nói cái gì? Bách Diệp ư?”

Dạ Lạc lặng lẽ xoa cằm, mệt mỏi ngồi bịch xuống sàn, buồn bã nói: “Sau khi tôi và A Ly trưởng thành, phụ thân đã tặng Bách Diệp và Thiên Hoa làm quà sinh nhật cho chúng tôi. Đôi dị thú này có thể tung cánh bay lên trời, cũng có thể lặn sâu xuống đáy biển nên tôi và A Ly đều tự thiết kế tẩm cung của mình trên lưng chúng. Bọn chúng đi đến đâu, chúng tôi cũng theo ý chúng mà sống ở nơi đó. Đúng rồi, Bách Diệp chính là totem1 được in trên tay cô.”

Vi Vi bất giác nhìn xuống lòng bàn tay, Dạ Lạc thở dài một tiếng rồi nói tiếp: “Chúng tôi cũng không biết rõ Bách Diệp và Thiên Hoa thuộc loài linh thú nào, chỉ biết chúng đã sát cánh bên nhau từ hàng trăm triệu năm nay. Nếu bên nào gặp nguy hiểm thì bên kia nguyện dốc toàn lực truyền linh khí sang cho đối phương. Phụ thân tôi rất cảm động tình bạn giữa chúng nên mới cho thêu hình thù của chúng lên túi gấm thơm. Totem của cô tượng trưng cho giống cái Bách Diệp, của A Ly là tượng trưng cho giống đực Thiên Hoa.”

Lục Vi thấy Dạ Lạc chỉ chăm chăm kể chuyện tuổi thơ, không hề đề cập đến chuyện bắt gặp cô đang muốn chạy trốn, bất giác nhíu mày, hỏi: “Tại sao?”

“Hả?”

“Tại sao cô lại kể cho tôi nghe tất cả những chuyện này?” Dạ Lạc liếc mắt, lắc đầu, cười. “Vi Vi, cô biết không, kỳ thực, mối quan hệ vợ chồng giữa cô và A Ly không có cách nào chối bỏ được. Cũng như totem này không bao giờ mất đi.” Lục Vi sững sờ, kinh hãi lên tiếng: “Thật sao?”

Dạ Lạc gật đầu, ngữ khí nhẹ nhàng, ấm áp nhưng lại khiến người nghe run bần bật: “Trừ khi cô chết, A Ly mới khôi phục lại được thân phận độc thân.”

Dứt lời, lồng ngực Lục Vi vang lên những tiếng lộp bộp, nhất thời cảm thấy não mình như ngừng hoạt động.

Prev 1 ... 130 131 132 133 134 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000419
Old school Easter eggs.