Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1838
- Tình trạng: Hoàn thành
Dạ đại họa khẽ nheo mắt, cất cao giọng, nói: “Tôi lấy vợ, chị là người nhà, cũng nên bày tỏ chút lòng thành đi chứ?” Nói xong, tất cả mọi người đều hướng mắt về phía Dạ Ly. Lục Vi cũng quay lại, chăm chú nhìn anh ta, thầm nghĩ: “Dạ đại họa, bệnh cũ của anh lại tái phát rồi sao? Ngay cả tiền của chị anh, anh cũng lừa gạt được cơ à?” Bỗng nghe thấy Dạ Ly nói rành rọt từng từ: “Tôi muốn một món đồ làm của hồi môn.”

“Cậu muốn cái gì?” “Nam Huyền.”

Nghe thấy tên của Tiểu Long ngốc nghếch, Lục Vi bất giác tròn xoe mắt, nhìn thẳng vào Dạ Ly, liền bắt gặp đôi mắt đem sẫm, sâu thẳm ấy cũng đang chăm chú nhìn mình. Lục Vi im lặng, quay mặt sang chỗ khác. Dạ Lạc nghe thấy thế, đưa tay che miệng khẽ cười, ghé sát vào tai Dạ Ly, thì thầm: “Cậu không hối hận đấy chứ?”

Dạ Ly nhíu mày. “Để Tiểu Long ngốc nghếch đi theo chị, tôi mới thực sự hối hận cả đời. Còn nữa, chẳng phải chị giỏi nhất là thuật đọc tâm sao? Lẽ nào chị không nhận ra cậu ta một lòng một dạ muốn ở bên Lục Vi?”

Dạ Lạc thở dài. “Gặp lại Nam Huyền thật không dễ dàng gì, ai ngờ đứa trẻ đó trưởng thành rồi thì trong lòng lại nhớ nhung người khác...”

Dạ đại họa khinh bỉ nói: “Nếu biết có ngày gặp được người mình thực sự yêu mến thì trước đó, Nam Huyền gặp phải một chủ nhân vô trách nhiệm, chỉ biết ăn chơi như chị đúng là đại họa tám đời nhà cậu ta. Không cần nhiều lời vô ích nữa, rốt cuộc chị có tặng của hồi môn này cho tôi không?”

Giọng nói của hai chị em nhà nọ mơ hồ truyền đến tai Lục Vi khiến trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cắn chặt môi, suy nghĩ... Nếu Nam Huyền thực sự có thể quay về cùng họ...

Hình ảnh ôm hôn Nam Huyền nơi hành lang âm u, tĩnh mịch tối qua như một thước phim quay chậm, từ từ hiện lên trước mắt Lục Vi, hai gò má bất giác đỏ ửng. Để che giấu cảm xúc của mình, cô ngượng ngập ngẩng lên, đúng lúc nhìn thấy bờ môi mọng đỏ của Dạ Lạc khẽ mở. Cô ta chậm rãi nói: “Nam Huyền là người của tôi, nói tặng cho cậu là tặng ngay được sao? Không tặng!”

Dạ Lạc dứt lời, mọi hy vọng của Lục Vi bỗng tan thành bọt nước. Đang ủ ê cúi đầu, lại nghe Dạ Lạc uyển chuyển nói: “Nếu có tặng thì cũng phải tặng cho một chủ nhân có trách nhiệm. Cô nói có phải không, Vi Vi?”

Nghe thấy những lời này, Lục Vi ngẩng đầu nhìn Dạ Lạc với vẻ khó hiểu. Dạ Lạc nhanh chóng thu lại nụ cười duyên dáng, nghiêm nghị nói: “Nam Huyền là con trai cưng của Thần Long, vốn không nên làm nô lệ, chỉ là cơ duyên khéo trùng hợp nên mới cùng tôi kết tình chủ tớ. Sau này, Thần

Long đại nhân biết chuyện Nam Huyền đi theo tôi nhưng lúc đó chuyện cũng đã rồi, ông ta buộc phải chấp nhận để cậu ta ở bên cạnh tôi học phép thuật và tu dưỡng đức hạnh. Tôi không phải là người thầy tốt, càng không phải là chủ nhân tốt. Tôi vốn cũng từng cân nhắc chuyện đợi Nam Huyền trưởng thành, năng lực tu luyện khá rồi sẽ trả cậu ta về Long cốc, nhưng hiện tại xem ra...”

Dạ Lạc ngừng lại giây lát rồi mới nói tiếp: “Lục Vi, tôi giao Tiểu Long ngốc nghếch cho cô, cô có bằng lòng không?”

Lục Vi gật mình, cắn chặt môi, cúi xuống. Mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn về phía cô, ai nấy đều vui mừng, hớn hở. Những tưởng Lục Vi chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý, nào ngờ cô buồn bã lên tiếng: “Tôi không đồng ý!”

Dạ đại họa líu lưỡi: “Tiểu Vi Vi, cô có nghe rõ chị tôi nói gì không vậy? Cô...”

“Tôi nghe rất rõ.” Lục Vi ngắt lời Dạ Ly, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Dạ Lạc, bình thản nói: “Tôi nói tôi không đồng ý. Dạ Lạc đại nhân, như cô nói đấy, Nam Huyền vốn không nên làm nô bộc hay đầy tớ, tôi và anh ta đã chung sống với nhau trong một thời gian dài nhưng tôi chưa bao giờ coi anh ta là sủng vật. Anh ta là bạn của tôi, là một cá thể độc lập, không phải là sủng vật của ai cả.”

Khuyên Khuyên đột nhiên “chít chít” vài tiếng, thở dài, nói: “Thế là xong rồi, cho nên mới nói tôi ghét nhất bộ não chết dẫm đó mà. Vấn đề không nằm ở cách xưng hô mà là Nam Huyền thực sự không quan tâm tới những đắn đo, suy nghĩ đó của Vi Vi.”

Nhạc Linh chêm vào: “Lẽ nào Vi Vi thực sự không muốn Nam Huyền cùng trở về?”

Đứng bên này, khóe môi Dạ Lạc vẫn giữ nguyên nụ cười quỷ dị, nhẹ nhàng cất tiếng: “Cô đã suy nghĩ kĩ chưa?”

Lục Vi cắn răng, nhớ lại ánh mắt trong trẻo của Tiểu Long ngốc nghếch, oán hận gật đầu. “Tôi không cần anh ta làm sủng vật, vĩnh viễn không!”

“Lục Vi!” Dạ Ly lên tiếng, đang muốn ngăn cản Vi Vi, chợt thấy chị mình cất tiếng cười lớn, ngạc nhiên quay đầu, nói: “Chị vui mừng cái gì vậy?”

Dạ Lạc không đáp, chỉ cao giọng nói: “Còn không chịu ra đi à?”

Dạ Lạc vừa dứt lời, một chàng trai trẻ khoác chiếc áo choàng màu đen dài quá gối từ trong chiếc xe nghê phượng ngũ sắc bước ra. Chàng trai ngập ngừng giây lát rồi từ từ bỏ chiếc mũ rộng vành xuống, để lộ hàng lông mày anh tú và chiếc mũi cao thẳng, đó chẳng phải Nam Huyền sao? Lục Vi bất ngờ, mở to mắt kinh ngạc, rất lâu sau mới lắp bắp nói: “Đây là...?”

Prev 1 ... 134 135 136 137 138 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000410