Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1844
- Tình trạng: Hoàn thành
Chớp chớp hàng mi ướt, Vi Vi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, nói: “Lần này chúng ta chia tay, có phải không còn cơ hội gặp nhau nữa không?”

Nam Huyền im lặng không nói, bàn tay giấu trong áo khoác siết chặt nhưng vẻ mặt vẫn hết sức kiên nhẫn và cam chịu, nói: “Đi thôi, muộn lắm rồi!” Dứt lời, anh ta bước vội, nhưng chợt nghe thấy Lục Vi ở phía sau gọi giật lại.

“Nam Huyền, anh có thể nói cho tôi biết, trong lòng anh đang muốn gì? Anh coi tôi... là gì?”

Nam Huyền chầm chậm quay người, giây phút ngẩng lên, chỉ cảm thấy trái tim mình đập chậm mất một nhịp. Trên bậc thang, Vi Vi đứng dưới ánh lửa lập lòe, chiếc váy liền màu trắng tung bay. Bóng tối che khuất hơn một nửa khuôn mặt xinh đẹp của cô nhưng anh ta vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng... nơi khóe mắt cô còn ướt nước.

Cô hỏi... anh coi cô là gì...

Đã trải qua biết bao hoạn nạn, cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, đến tận bây giờ, đột nhiên cô lại hỏi anh coi cô là gì... Nghĩ đến điều này, Nam Huyền bất giác thở dài, dường như tất cả mọi oán giận và nỗi oan ức chất chứa trong lòng bấy lâu đã vơi đi phần nào.

Trong lòng anh ta rốt cuộc đang muốn gì? Anh ta bày tỏ tình ý với cô hết lần này đến lần khác nhưng cô luôn né tránh. Lần đó, cô còn nói cô không thể từ bỏ Quý Vân, nhưng chỉ trong chớp mắt, cô lại trở thành vợ của Dạ Ly. Bây giờ, cô còn hỏi anh ta muốn gì. Anh ta còn có thể muốn gì nữa đây?

“Nam Huyền!” Thấy Tiểu Long ngốc nghếch vẫn trừng mắt nhìn mình, Lục Vi nhỏ giọng gọi. Anh ta từ từ bước về phía cô, lạnh lùng nói: “Tôi coi cô là gì? Tôi muốn gì ư? Cô thực sự không biết sao?” Dứt lời, Lục Vi còn chưa kịp lên tiếng, cằm đã bị đối phương nhẹ nhàng nâng lên. Trước khi cô kịp phản ứng, bờ môi ấm áp, mềm mại của anh ta đã phủ xuống.

Trong thoáng chốc, cả thế giới đều yên lặng.

Lục Vi ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ, cảm thấy bờ môi và hai má nóng ran, bầu không khí được bao trùm bởi mùi hương nam tính vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Không có sự dịu dàng, nhẹ nhàng trong tưởng tượng, không có vẻ lãng mạn, đẹp đẽ trong mộng ảo, nụ hôn đầu của cô mang một hương vị bá đạo hòa lẫn niềm oán hận. Trong phút chốc, đầu lưỡi của Nam Huyền đã công chiếm toàn bộ khoang miệng cô, mặc sức cắn mút, dường như còn hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống cô.

Lục Vi nằm trong lòng Nam Huyền như con cừu non đang hoảng sợ, không thể giãy giụa, cũng không thể phản kháng, chỉ thấy trái tim mình rạo rực như sắp vỡ tung trong lồng ngực, nhưng cơ thể lại nhẹ nhàng, thoải mái hơn bao giờ hết. Nam Huyền, đến bây giờ tôi mới biết bản thân mình muốn gì, tất cả những điều này không ai có thể mang lại cho tôi, chỉ có anh... Nhưng không biết, thổ lộ tình cảm lúc này có quá muộn hay không...

Hai người cứ ôm riết lấy nhau, đến khi không thể hít thở được nữa mới từ từ buông nhau ra. Nam Huyền ghé sát đầu lên trán Lục Vi, nhẹ nhàng lên tiếng: “Vi Vi, cho đến bây giờ, tôi không hề muốn cô và Dạ Ly ở bên nhau.”

_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách yêu đương vụng trộm _ _ _ _ _

Lúc Nam Huyền tiễn Lục Vi trở về, Dạ Lạc cũng đang tiếp một vị khách.

Trong đại sảnh, Dạ Lạc ngồi trên chiếc ghế chủ tọa, vừa vuốt ve hoa văn tinh tế khắc trên mặt bàn gỗ vừa cúi đầu mỉm cười, nói: “Đã bao nhiêu năm rồi chúng ta chưa gặp mặt nhỉ? Ta vẫn nhớ rõ khung cảnh lần đầu tiên ngươi đến tìm ta. Hôm đó, ngươi dùng mồi câu dụ dỗ Bách Diệp, để nó đuổi theo lên đến bờ, thật đúng là dọa ta sợ đến chết, từ đó trở đi, chưa có người phàm nào dám làm càn đến vậy.”

Dạ Lạc vừa nói vừa uyển chuyển đưa ánh mắt chăm chú nhìn người con trai tuấn tú đang ngồi trên ghế khách, thấy sắc mặt đối phương vẫn lạnh lùng, khóe môi cô ta khẽ nhếch lên, hỏi: “Ở trần thế... ngươi lấy tên là gì?”

Chàng trai do dự hồi lâu, thấp giọng đáp: “Quý Vân.” “Quý Vân.” Dạ Lạc chậm rãi nhắc lại, vẻ mặt dịu dàng, đoan trang, nói: “Kiếp thứ mười rồi phải không? Trải qua nốt kiếp này, coi như tâm nguyện của ngươi cũng được hoàn thành.” Nói đến đây, sắc mặt của Dạ Lạc bỗng trở nên sắc bén. “Nhưng A Ấp à, ngươi khiến ta quá thất vọng rồi đó! Ngươi còn nhớ khi ta đồng ý cứu cô ấy, ngươi đã hứa với ta điều gì không?”

Quý Vân khép mi mắt, không chút sợ hãi, nói rõ ràng: “Tôi nhớ, tôi đã đồng ý, mười kiếp sau sẽ đem hồn phách của mình hiến dâng cho cô.”

Dạ Lạc đột nhiên thở dài một tiếng, lắc đầu nói: “Ta không phải quỷ, cần hồn phách của ngươi để làm gì? Lúc đó, ta nói vậy cũng chỉ để ngươi biết mà rút lui thôi. Nhưng hình như ngươi đã vội quên mất một điều.” Nói đến đây, Dạ Lạc quay người, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Quý Vân, sau đó mới chậm rãi nói tiếp. “Ta từng nói, trong suốt mười kiếp này, ngươi không được có bất kỳ quan hệ gì với cô ấy.”

Nghe thấy những lời này, Quý Vân bất giác rùng mình, cúi xuống như trốn tránh. “Tôi vẫn không tiếp xúc với cô ấy, chỉ là sau khi Nam Huyền đột nhiên xuất hiện, cô ấy sợ hãi nên tôi mới...”

Dạ Lạc lạnh lùng, thở dài, ảm đạm nói: “Rõ ràng ngươi chỉ đang viện cớ thôi! Kiếp trước, kiếp trước nữa cô ấy đều làm gián điệp, chẳng phải đó là một công việc vô cùng nguy hiểm sao? Tại sao ngươi biết rõ như vậy rồi mà vẫn lao đầu vào?”

Prev 1 ... 132 133 134 135 136 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000590
Disneyland 1972 Love the old s