The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1841
- Tình trạng: Hoàn thành
Quý Vân bị Dạ Lạc dồn ép đến mức á khẩu, không nói được một lời, đành ngồi đờ đẫn như đứa trẻ mắc lỗi. Dạ Lạc liền nói:

“Tóm lại ngươi là... không kìm được. Cũng khó cho ngươi, qua bao nhiêu năm, chỉ có thể đứng ở một góc, lặng lẽ dõi theo, nhung nhớ, ngóng trông, cuối cùng vẫn không thể nhẫn nhịn thêm nữa... A Ấp, ta thấu hiểu tâm tư của ngươi. Kiếp này, khuôn mặt và tính cách của Lục Vi giống cô ấy vô cùng.”

Nghe thấy cái tên “Lục Vi”, Quý Vân không thể giữ được dáng vẻ lạnh lùng, hờ hững ban đầu, hàng lông mày anh tú bất giác chau lại.

Dạ Lạc khẽ cười. “Ta cũng từng gặp cô bé đó, quả thực cô ta rất tốt. Tính tình mặc dù hơi ngốc ngếch, nhưng lại rất điềm tĩnh, nhu hòa, dễ dàng thích ứng với mọi hoàn cảnh, về điểm này cực kỳ giống cô ấy.”

“Tôi không có, chỉ là tôi sợ thân phận của cô ấy bị Dạ Ly và Nam Huyền phát hiện ra nên mới âm thầm giúp đỡ cô ấy hết lần này đến lần khác.” Quý Vân bất lực giải thích.

“Cứ cho là như thế...” Dạ Lạc gật đầu. “Vậy hôm nay thì sao? Hôm nay ngươi đến tìm ta với lý do gì? Mong ta thả cô ấy và Dạ Ly? Hay là sợ cô ấy phát hiện ra thân phận thật của ngươi?”

Quý Vân bị câu hỏi của Dạ Lạc khiến cho ngẩn người, nhất thời không biết phải trả lời thế nào, chỉ biết nhìn cô ta chằm chằm. Dạ Lạc lắc đầu. “Ngươi về đi, chuyện của họ, ta tự có cách giải quyết.”

“Nhưng...”

“A Ấp!” Không đợi Quý Vân nói hết câu, Dạ Lạc liền ngắt lời. “Hãy nhớ lời hứa của ngươi lúc trước, cũng nhớ lại cho thật kĩ, rốt cuộc ngươi vì cái gì mà phải chờ đợi, không được phép tiếp cận Lục Vi, điều đó sẽ tốt cho cả ngươi và cô ấy.”

Quý Vân có chút tuyệt vọng, nhắm chặt mắt lại, trong lòng khẽ vang lên câu nói: “Nếu như tôi chỉ là Quý Vân, không phải là A Ấp thì tốt biết bao.”



Chương 54: Của hồi môn



Hôm sau, Dạ Lạc giữ đúng lời hứa, thả Dạ Ly và Lục Vi đi. Trên tầng cao nhất, Vi Vi đứng trước cánh cửa lớn, do dự không dám bước lên, không ngừng quay đầu nhìn lại.

Bà tám Khuyên Khuyên thấy vậy, chẳng thèm để ý đến tâm sự của Lục Vi, uể oải bò lên đầu Nhạc Linh, than thở: “Dạ đại nhân còn nói là cạnh tranh công bằng ư? Xem ra, giữa Nam Huyền và Dạ đại vương thì cô ta rốt cuộc vẫn thiên vị em ruột của mình hơn. Nếu không thì tại sao không để Tiểu Long ngốc nghếch đi cùng chúng ta về?”

Nhạc Linh đưa ngón tay trỏ lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng ra hiệu im lặng, đưa mắt nhìn ra bên ngoài, sau khi chắc chắn không có ai để ý mới khẽ cất giọng: “Cô có muốn sống nữa không đấy? Cái gì cũng dám nói ra! Tôi nói cho cô biết, Lạc đại nhân còn ghê gớm gấp vạn lần Dạ đại vương ấy chứ! Hừ! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Lạc đại nhân đúng là hơi thiên vị em trai mình... Cô ta ép Vi Vi và Dạ Boss kết hôn, chẳng phải là ngang nhiên công bố Nam Huyền đã bị knock-out hay sao?”

Tương Ảnh kiêu ngạo vẫn đứng im ở một bên cạnh, khóe miệng lại khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười quỷ dị. Khuyên Khuyên thấy vậy, ngạc nhiên hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

“À...” Tương Ảnh tỏ vẻ thoải mái, nói. “Tôi muốn nói, với yêu lực của Lạc đại nhân và Dạ Ly thì những gì các người vừa nói không thể qua nổi tai họ.”

Sau nửa giây yên lặng, trên cỗ xe nghê phượng ngũ sắc đột nhiên nổi lên một trận cười lớn, tiếng tranh cãi ầm ĩ một góc trời...

Khuyên Khuyên: “Tiểu Long ngốc nghếch đương nhiên là bị knock-out rồi! Dạ đại vương của chúng ta là ai chứ! Một người anh tuấn phi phàm, phong lưu phóng khoáng, khí chất ngời ngời, ai gặp cũng yêu, hoa thấy hoa nở như vậy, Nam Huyền là cái gì mà dám so sánh với Dạ đại vương của chúng ta? Ôi chao, quả thật Vi Vi vớ được món lời to rồi!”

Nhạc Linh: “A ha ha, đúng thế, đúng thế! Nam Huyền vừa đần vừa ngốc, sao có thể sánh được với Dạ Boss, cho dù hắn có về cùng chúng ta thì Vi Vi cũng không bao giờ chọn hắn. Sớm muộn gì Vi Vi cũng sẽ nhận ra Dạ Boss tốt nhất, tuyệt nhất, mạnh nhất!”

Khuyên Khuyên: “Dào ôi, mạnh nhất ư...? Ngươi đã nếm thử chưa?”

...

Dạ Lạc và Dạ Ly đứng cạnh nhau, đã nghe thấy hết những lời phát ra từ hai cái loa phóng thanh phía dưới. Thấy em trai nhăn trán vẻ khó chịu, Dạ Lạc đưa tay che miệng, khúc khích cười, nói: “Ai da, thật là đáng thương! Ta già như vậy rồi mà vẫn bị đem ra châm biếm, từng này tuổi rồi mà vẫn phải nhọc lòng lo nghĩ cho cậu. Suy cho cùng, vì không đành lòng nhìn cậu chịu thiệt thòi nên ta mới bị bọn họ mắng là bất công.”

Dạ đại họa vẫn không rời mắt khỏi Lục Vi đang đứng ngoài cửa, hờ hững hỏi: “Quả đúng là không công bằng, nhưng tôi hỏi chị, chị thực sự thiên vị tôi như thế sao? Nam Huyền đâu rồi?”

Dạ Lạc nghiêng đầu, dung mạo yêu kiều càng thêm xinh đẹp dưới ánh mặt trời. “Cậu hỏi vậy là có ý gì?”

“Có ý gì sao?” Dạ đại họa “hừ” lạnh một tiếng, không mảy may xúc động trước bộ dạng vô tội của chị mình. “Chị cố ý không cho cậu ta đến là muốn trong lòng Lục Vi lưu luyến không rời, khiến nửa đời còn lại tôi phải sống mà không thể ngẩng đầu lên được, đúng không?”

Dạ Lạc phì cười. “Xem ra lòng tốt không được báo đáp rồi, vậy cậu muốn tôi phải làm thế nào đây?”

Prev 1 ... 133 134 135 136 137 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000013s. Total load: 0.000488