Ring ring
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1808
- Tình trạng: Hoàn thành
Đầu Tương Thành như quả dưa hấu bị vỡ, máu thịt lẫn lộn. Nhặt chiếc gáo gỗ lên, bóng dáng cao lớn kia từ từ bước đến bên cạnh Vi Vi, hai tay áp vào má cô, run rẩy cất lời: “Lục Vi nghe này, tôi chính là Ấp, người bảo vệ cô. Tôi không cho phép cô chết, cô tuyệt đối không được chết!!”





Chương 61: Người bảo vệ

Trong phòng làm việc của công ty thiết kế game Huyết kiếm 3, Thương Hy nhìn hai người thân thiết, che chắn cho nhau trên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên. Người bảo vệ? Ấp? Chuyện này đúng là càng chơi càng hay, xem ra cô gái mới bị ném vào trong trò chơi này thật không đơn giản...

Thương Hy đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ, điện thoại chợt reo vang, ấn nút nghe, chỉ thấy đầu dây bên kia nói: “Thương Tổng, có vị Dạ tiên sinh muốn gặp ngài, anh ta nói là bạn của ngài.”

“A, mời anh ta vào!” Ngắt điện thoại, khóe miệng Thương Hy cong thành một đường quỷ dị, cuối cùng, con cá lớn mà anh ta mong đợi bấy lâu cũng đã cắn câu rồi.

Dạ Ly bước vào phòng làm việc, trông thấy một người đàn ông trong bộ âu phục màu bạc đang ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, ngước đôi mắt sắc lạnh chăm chú nhìn mình dò xét. Dạ Ly nhíu mày, chìa tay, nói: “Thương tiên sinh, hân hạnh được gặp ngài!”

Thương Hy vẫn ngồi ngay ngắn, không hề có ý định đứng dậy, chỉ hơi cúi đầu, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, tôi không có thói quen bắt tay yêu ma.”

Dạ Ly hơi sững lại, thu tay về, mỉm cười tự nhiên, không để lộ vẻ ngượng ngùng. “Ồ, rất thẳng thắn! Tôi thích điểm này của anh. Đã vậy, tôi cũng phải báo cho Thương tiên sinh biết, tôi không đủ kiên nhẫn để chơi với anh đâu!” Dứt lời, sắc mặt Dạ Ly dần trở nên u ám, siết chặt nắm tay để lên mặt bàn, anh ta nhìn thẳng vào Thương Hy, lạnh lùng nói: ”Hãy giao bà xã của ta ra đây!”

Thương Hy cũng trừng mắt nhìn Dạ Ly, không hề sợ hãi. “Thân là con người lại đắm mình trụy lạc cùng yêu ma, còn ký khế ước hôn nhân, cô ta có chết đến trăm lần cũng không có gì đáng tiếc. Giao ra ư? Không chừng giờ này, ngay cả đến thân xác cô ta cũng bị gặm sạch rồi cũng nên!”

“Chết ư? Thương tiên sinh cam lòng như vậy sao? Con mồi tốt như thế, chẳng phải ngươi vẫn muốn dùng Vi Vi nhà ta làm mồi câu mấy con cá lớn khác sao?” Ánh mắt Dạ đại họa mơ màng, nhìn về phía Thương Hy, xoa cằm, nói: “Để ta đoán thứ xem! Ồ, đại khái lúc đầu, chỉ vì phu nhân ta vô tình phát hiện ra bí mật trong trò chơi của ngươi nên ngươi dụ cô ấy đến để giết người diệt khẩu. Nhưng sau đó, ngươi phát hiện ra cô ấy có chồng là đại yêu ma ta đây, cho nên, ngươi… dụ ta đến cắn câu.”

Dứt lời, giọng nói của Dạ Ly bỗng nhiên trầm xuống: “Rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì?”

Nghe xong câu nói này, ánh mắt Thương Hy chợt lóe lên. Anh ta gõ tay lên mặt bàn, ngữ khí vừa khoan khoái vừa tàn nhẫn: “Thành phố tù nhân, tù nhân chính là lũ yêu quái các ngươi đang ngao du trên thế gian này. Muốn cứu phu nhân của ngươi ư? Được thôi, thành phố tù nhân hoan nghênh ngài hạ cố ghé chơi... Dạ tiên sinh, ngài có dám bước vào không?”

Nửa tiếng sau, của chính và cửa sổ trong phòng làm việc đều được đóng chặt, chỉ còn lại chút ánh sáng mờ ảo hắt ra từ chiếc laptop đặt trên bàn. Dạ Ly ngồi trên sofa, khuôn mặt đờ đẫn, mất hết tri giác. Bên này, Thương Hy đặt những ngón tay thon dài lên bàn phím, tao nhã gõ một hiệu lệnh, từ màn hình máy tính liền phát ra một quầng sáng mờ ảo.

Quầng sáng chiếu rọi xuống mặt sàn, mỗi lúc một rõ, nhưng bên trong phòng vẫn tối đen như mực. Thấy việc lớn đã thành, Thương Hy thản nhiên hớp một ngụm cà phê, sau đó mới chậm rãi bước đến bên cạnh Dạ Ly, nhìn thẳng vào mắt anh ta, nói: “Đi thôi!”

Dứt lời, quả nhiên Dạ đại họa như một con rối, ngoan ngoãn đứng dậy, bước từng bước về phía quầng sáng. Thương Hy nhếch môi, cầm cốc cà phê, đứng yên một chỗ. Anh ta chăm chú nhìn Dạ Ly tiến dần vào ảo cảnh, nụ cười càng lúc càng lớn, nhưng chân trái Dạ Ly còn cách ảo cảnh một bước, nụ cười trên khuôn mặt Thương Hy đột nhiên ngưng bặt, sống lưng bất giác cứng đờ…

Khóe miệng Thương Hy co rúm lại, sau giây phút hoang mang, một giọng cười lạnh lùng vang lên. “Ta sơ ý mất rồi, không nghĩ đến Dạ Ly còn mang theo cả người hầu. Có điều… không sao, anh ta đã trúng yêu lệnh của ta, có thần thánh cũng không đánh thức được anh ta.” Dứt lời, Thương Hy vô thức quét ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn Dạ Ly. Dạ Ly quả nhiên đã bước vào trong quầng sáng, hoàn toàn biến mất, không còn chút dấu vết.

Phía sau Thương Hy, Tiểu Long bấy lâu vẫn tàng hình giơ tay túm chặt lấy cổ anh ta, nói: “Ai nói muốn đánh thức anh ta chứ?”

“Vậy ngươi muốn...”

“Phiền ngươi đi cùng chúng ta một chuyến.”

“Đi cùng…” Thương Hy còn chưa nói xong, cả người đã bị Tiểu Long ngốc nghếch ném mạnh vào cửa phong ấn.

_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách vũ khí nguy hiểm _ _ _ _ _

Khi Vi Vi tỉnh dậy, trời đã tạnh mưa. Cô đang nằm trên chiếc giường đơn sơ trong ngôi nhà gỗ nhỏ, trên người choàng một chiếc áo khoác nam, hình totem trong lòng bàn tay phải vẫn còn nguyên vẹn. Vừa mơ màng tỉnh dậy, cô nhớ đến những chuyện khủng khiếp xảy ra tối hôm qua, những hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu.

Xuống giường, đẩy cửa, Lục Vi thấy Quý Vân đang đứng ở bên ngoài, quay lưng về phía mình. Khẽ mở miệng, cô có rất nhiều chuyện muốn nói với người trước mặt, nhưng lời dâng đến cửa miệng rồi lại chỉ thốt ra được hai từ ngắn ngủi: “Vì sao?”

Prev 1 ... 150 151 152 153 154 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.001796