Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1801
- Tình trạng: Hoàn thành
Câu chuyện kể đến đây, Quý Vân không thể kiên nhẫn thêm được nữa, nghẹn ngào lên tiếng: “Không cần kể tiếp nữa!” Lục Vi nheo mắt, đáy mắt u ám như được bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo. “Rất bất ngờ phải không? Tôi vừa nằm mơ vừa suy nghĩ nhà biên kịch nào lại có thể sáng tác một câu chuyện bất hạnh đến thế. Đây chẳng phải là mô típ kẻ thứ ba ghen ghét, đố kỵ, không muốn thấy hai nhân vật chính hạnh phúc nên mới không từ mọi thủ đoạn để phá đám đó sao? Có điều, kết cục cuối cùng lại khiến người ta hả lòng hả dạ. Mười năm sau, Thanh Linh có cơ duyên phục sinh, chị ta trở về Miêu trại, nói cho tất cả mọi người biết chân tướng sự thật. Cuối cùng, người phụ nữ độc ác bị cả gia tộc bắt giam, sống không bằng chết...”

Vừa dứt lời, cả không gian đột nhiên im bặt. Quý Vân hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, ký ức vốn chôn chặt ngày nào giờ như hòn than âm ỉ bỗng rực cháy, thiêu đốt tâm can anh.

Lục Vi lắc đầu, tự cười giễu, lẩm bẩm: “Anh biết Thanh Linh đã nói gì với cả gia tộc không? Chị ta nói A Ẩn là yêu quái, là người có lòng dạ độc ác, vì ghen ghét, đố kỵ nên mới giết Thanh Linh, cướp đi tất cả. Đến tận lúc chết, Ấp cũng không thể tin tưởng A Ẩn thêm nữa, một câu nói của người ngoài lại có thể xóa bỏ cả quãng thời gian mười năm hai người hạnh phúc bên nhau. Cô cầu xin anh hãy cứu mình, cầu xin anh cho mình một cơ hội để giải thích, nhưng A Ấp chỉ lạnh lùng, giương mắt nhìn cô bị người ta lôi đi. Cô tuyệt vọng, đau khổ, không hiểu tại sao một câu nói của người khác lại có thể gạt bỏ hết quãng thời gian vui vẻ mười năm sớm tối bên nhau giữa hai người. Cô chỉ muốn nói cho phu quân của mình biết, cô không phải là yêu quái, không phải là hung thủ giết người, thậm chí cô còn quen biết anh sớm hơn Thanh Linh, còn yêu anh từ rất lâu rồi, còn nữa… trong bụng cô đã mang cốt nhục của anh… Dù cô có sai ngàn vạn lần thì đứa trẻ ấy vẫn vô tội. Vì sao ngay cả gặp mặt lần cuối cũng không thể…”

Nghe thấy câu nói sau cùng, đáy mắt Quý Vân đong đầy nỗi bi thương, anh nhìn sâu vào đôi mắt Lục Vi, vẻ u uất, sầu thảm như bắt gặp hình ảnh người con gái năm xưa, khẽ cất tiếng gọi: “A Ẩn...”

Lục Vi lắc đầu, nụ cười yếu ớt mà kiên định: “Tôi không phải A Ẩn, tôi là Lục Vi. Tôi chỉ vừa trải qua một giấc mơ, trong giấc mơ đó, tôi đã thấy tất cả. Chỉ là tôi nghĩ mãi không ra, ngày đó, anh thực sự cho rằng A Ẩn là hung thủ giết người, không nghe cô ấy giải thích lấy một lời, nhưng sau đó, vì sao lại muốn làm người bảo vệ của cô ấy?”

Nói xong, Lục Vi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt

Quý Vân, nói: “Nói cho tôi biết, vì sao, Quý Vân?”

Oàng, oàng, oàng... Không đợi Quý Vân trả lời, từ bờ bên kia đã truyền đến một tràng tiếng nổ lớn, kèm theo cơn chấn động mãnh liệt. Lục Vi thấy thế thì rùng mình run sợ, ngẩng đầu nhìn lên phía trước. Thiên Tố đã đến.





Chương 62: Sách mệnh

Dưới lớp sương mù mờ ảo, Thiên Tố đứng ở bờ bên kia, khẽ cất tiếng hát. Lần này, lũ cá chân người tập hợp còn nhanh hơn lần trước, tiết tấu của tiếng hát dường như cũng nhanh, gấp và vội vàng hơn. Lục Vi biết, Thiên Tố đã đợi rất lâu rồi.

Tương Thành trước lúc chết đã cùng cô ta thực hiện một cuộc giao dịch, bây giờ, cô ta đến để “kiểm tra hàng”. Vi Vi trừng mắt nhìn Thiên Tố đang đi trên chiếc cầu chân người, đẩy Quý Vân đang đứng chắn trước mặt ra, nói: “Anh mau đi đi!”

Quý Vân cau mày, dường như không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. “Tại sao?”

“Mau đi đi, đừng để ý đến tôi!” Vì căng thẳng, giọng nói của Lục Vi có chút run rẩy. “Quý Vân, anh nghe này, chúng căm ghét thứ mùi trên người tôi, sẽ không sát hại tôi đâu, còn anh...”

Chưa nói xong, Quý Vân đã mỉm cười, vỗ nhẹ lên đầu Lục Vi, giọng nói bình tĩnh mà ấm áp: “Tôi đã đến đây rồi thì sao có thể rời đi được!”

Tiếng cười sắc lẹm truyền đến phía sau hai người, Thiên Tố vẫn đội chiếc mũ có mạng che mặt lần trước, chiếc váy dài trắng muốt tung bay trước gió. “Tương Thành khiến ta quá thất vọng, ngay cả chuyện cỏn con này mà cũng không làm xong, hắn ta chết cũng chẳng có gì đáng tiếc. Có điều... lại có người mới đến.”

Thiên Tố vừa nói vừa hướng mắt về phía Quý Vân. “Cao lớn, tráng kiện, anh tuấn, tao nhã, ta thích, ha ha…” Giọng cười quỷ dị, u ám vừa cất lên, Thiên Tố đột nhiên vươn cánh tay dài qua màn sương trắng, kéo Quý Vân lên cầu, nói: “Anh trai, không cần để ý đến con nhỏ đã phản bội anh đó, làm người bảo vệ cho tôi, được không?”

Ánh mắt Quý Vân vẫn sâu thẳm, đầy vẻ bí ẩn, cúi đầu nhìn những ngón tay ngọc ngà đang đặt trên cổ áo mình, không chút do dự, đẩy đối phương ra. Thoáng chốc, Thiên Tố kinh ngạc, Vi Vi cũng sững sờ, lại chợt trông thấy Quý Vân không thương tiếc, bẻ gãy ngón tay của Thiên Tố. Trong giây lát, vô số những ngón tay lơ lửng giữa không trung như bầy rệp nhất loạt rơi xuống đất.

Nhìn thấy cảnh này, Lục Vi vô cùng hoảng sợ, toàn thân nổi da gà. Quý Vân nghiêng người che chắn phía trước cô, trên mặt anh vẫn phủ một lớp sương trắng.

Thiên Tố ôm bàn tay, lùi lại phía sau, cất giọng sắc lẹm: “Ngươi quá đáng lắm, quá đáng lắm! Dám đối xử với một cô gái như vậy sao?” Vết thương trên tay cô ta xuất hiện vô số những con côn trùng không ngừng ngọ nguậy, trong phút chốc, những con côn trùng đó nhanh chóng tái tạo lại ngón tay ngọc ngà cho cô ta.

Prev 1 ... 152 153 154 155 156 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.001013
Teya Salat