Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1805
- Tình trạng: Hoàn thành
Vì sao lại đến đây? Vì sao hết lần này đến lần khác, vào thời khắc nguy hiểm nhất, anh đều xuất hiện để cứu cô? Vì sao… lại trở thành người bảo vệ của cô? Lục Vi nhẹ nhàng bước đến, đứng bên cạnh Quý Vân, dõi mắt nhìn về phía xa xăm, khẽ lên tiếng: “Đêm qua, tôi cố ý chọc giận để Tương Thành đánh mình rồi cắn lưỡi tự vẫn, tưởng mình đã chết rồi. Anh…” Lục vi cúi nhìn mặt hồ trong veo, im lặng giây lát rồi tiếp tục cất giọng u ám. “Lúc anh dùng phép thuật để gọi tôi, tôi đã trông thấy rất nhiều hình ảnh.”

Quý Vân không nói, từ sâu thẳm đáy mắt đen thẫm vẫn yên ả, không một gợn sóng. Mặc dù sớm biết cô sẽ nhớ ra tất cả, nhưng thực sự lúc này, anh không có cách nào để đối diện.

Lục Vi mệt mỏi, ngồi bệt xuống đât, thầm thì: “Tôi nằm mơ, giấc mơ rất dài. Trong mơ tôi tên A Ẩn, là nữ thủ lĩnh của Miêu trại. Tôi có một người chị song sinh tên là Thanh Linh, nhưng chúng tôi không lớn lên cùng nhau, hoặc có thể nói rằng… tôi là đứa trẻ đã bị vứt bỏ, thậm chí phụ thân tôi còn không biết có sự tồn tại của tôi.”

Quý Vân cúi đầu, nhìn Vi Vi vừa nói vừa vân vê những đầu ngón tay nhỏ nhắn của mình, trong lòng bất giác xao động, động tác này chính là hành động vô thức, đáng yêu của A Ẩn ngày trước. Hình bóng của cô gái từ ngàn năm trước bỗng nhiên hiện về trong đầu, Quý Vân nén tiếng thở dài, nhắm mắt lại. Nhưng giấc mộng của Lục Vi chưa hết, cô vẫn rầu rĩ ngồi trên mặt đất, kể tiếp:

“Trước khi mẫu thân thai nghén chúng tôi, thầy mo trong Miêu trại đã tiên đoán, một trăm năm nữa, trong trại sẽ xuất hiện một cặp song sinh, cặp song sinh này sẽ gây ra họa lớn cho trại. Đúng như lời tiên đoán, khi mẫu thân sinh hạ tôi và chị tôi, bà sợ chúng tôi sẽ bị cả gia tộc thiêu sống nên đã lựa chọn giữ lại một trong hai, và bà quyết định để tôi chết.”

Dừng lại một lát, Lục Vi ngẩng đầu nhìn Quý Vân, nở nụ cười ấm áp, ánh mắt toát lên vẻ thuần khiết. “Nhưng tôi lại không chết, còn được một con cá sấu dưới đáy hồ tên là A Y cứu sống. Nó đặt tên tôi là A Ẩn, dùng sữa ngựa để nuôi dưỡng tôi, tôi không biết lai lịch, thân thế của mình, cứ âm thầm, lặng lẽ sống yên bình như vậy suốt mười lăm năm. Đến khi mười sáu tuổi, tôi gặp được một người, người con trai ẩn sâu trong hồ nước đó, tên là Ấp.”

Quý Vân nghe thấy cái tên này, khóe mắt chợt mở ra, đôi môi mím chặt bất giác cũng dãn ra.

“Anh ấy cao lớn, anh tuấn, dũng cảm. Lần đầu tiên khi anh ấy nhìn thấy tôi và A Y đứng bên nhau, cho rằng tôi bị con cá sấu đó bắt giết, đã chĩa mũi tên về phía A Y. Ha ha… Tôi đã đuổi anh ấy rời khỏi hồ nước, nhưng kể từ đó, ngày nào anh ấy cũng đến tìm tôi. Anh ấy nói mình là thủ lĩnh của một bộ tộc cách đó không xa, vì đuổi theo một con gấu đen nên mới đến đây.

Lúc đó, tôi còn cho rằng, nhất định là anh ấy thích tôi nên mới thường xuyên đến tìm tôi nói chuyện, câu cá, chơi đùa. Tôi vẫn luôn chờ đợi anh ấy tỏ tình với mình, giống như A Y nói anh ấy nhất định sẽ cưới tôi làm vợ. Nhưng tôi cứ đợi, đợi mãi, đến khi anh ấy đột nhiên biến mất. A Y nói với tôi, Ấp đã kết hôn rồi, thê tử của anh ấy chính là người chị song sinh của tôi - Thanh Linh.”

Trong hồ nước, một đàn cá chân người đang tung tăng chơi đùa. Gió lạnh từ xa thổi tới, những chiếc lá vàng bay liệng trên không rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, tạo ra những tiếng xào xạc vui tai. Trước căn nhà nhỏ, Quý Vân không nói xen vào câu chuyện của cô, chỉ lẳng lặng lắng nghe.

“Sau khi biết rõ thân thế của mình, tôi không cam lòng, tôi phẫn nộ và mơ hồ. Tôi muốn gặp A Ấp hỏi cho ra lẽ, hỏi xem anh ấy rốt cuộc có thích tôi hay không? Vì sao chị tôi có được tất cả mọi thứ, còn tôi lại phải ẩn danh, sống nương nhờ trong thế giới yêu ma? Tôi là con người, tại sao không được gia tộc đón nhận? Chị ta đã được nhận tất cả tình yêu thương, vì sao còn cướp A Ấp của tôi? Anh ấy là người đầu tiên tôi quen biết, cũng là người cuối cùng tôi yêu thương…

Tôi cưỡi trên lưng A Y, chậm rãi đến Miêu trại. Trong ánh lửa trại bập bùng, náo nhiệt, tôi đã tận mắt trông thấy A Ấp và Thanh Linh thành thân. Tôi ẩn nấp trong căn lều vải, bị Thanh Linh phát hiện ra, chị ta nhìn thấy tôi và chị ta giống nhau như hai giọt nước, liền cho rằng tôi là yêu quái. Tôi nói rõ thân thế của mình và cả chuyện của A Ấp cho chị ta nghe, thực sự lúc đó tôi đã muốn vứt bỏ. Từ trước đến nay, tôi chưa một ngày sống cuộc sống của con người. Những lúc bên Ấp, có rất nhiều chuyện tôi không biết, mỗi lúc như vậy, anh ấy đều giảng giải, còn tôi yên lặng lắng nghe. Nhưng chị tôi không thế, chị ta xinh đẹp, tự tin, hoạt bát, cởi mở, tôi vốn chỉ muốn nói cho chị ta biết tất cả mọi chuyện, sau đó sẽ rời đi, nhưng tôi không thể ngờ rằng, chị ta lại muốn giết tôi…

A Y hóa thành một người phụ nữ cứu tôi, để tôi trong hồ nước. Ba ngày sau, nó mang thi thể của chị tôi trở về, tôi giả mạo làm chị ta, ở bên A Ấp…”

Prev 1 ... 151 152 153 154 155 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000563
80s toys - Atari. I still have