XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1946
- Tình trạng: Hoàn thành
Quý Vân cũng không ngăn cản, đứng dậy, gật đầu nói: “Tôi đưa cô về.” Vi Vi lắc đầu, dù gì Quý Vân cũng là bệnh nhân, sao có thể để một người ốm yếu đưa mình về được? Cô nói: “Dưới kia cũng tiện bắt xe mà, hơn nữa nơi này là trung tâm thành phố, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”

Nghe thấy vậy, Quý Vân cũng không tranh cãi nữa, vẻ mặt anh vẫn không chút thay đổi, nói: “Đợi chút!” rồi quay người bước vào phòng ngủ. Vi Vi không biết anh định làm gì, một lúc sau mới thấy anh cầm một chiếc hộp nhỏ bước ra. Khi nhìn rõ chiếc hộp, trong lòng Lục Vi bỗng vang lên một tiếng nổ lớn, chỉ biết đứng ngây ra tại chỗ.

Không phải hôm trước cô đã vứt chiếc hộp này rồi sao? Quý Vân vẫn giữ nguyên bộ mặt vô cảm, lạnh lùng nói:

“Mấy hôm trước tôi đã nhặt được nó ở tòa nhà thương vụ, phát hiện ra trên chiếc dây chuyền này có khắc chữ “Vi”.

Đúng hôm đó cô có đến văn phòng luật sư, tôi đoán nó là của cô nên giữ lại, nhưng chưa có dịp mang trả cho cô...”

Nghe xong, Vi Vi liền nghĩ ngay tới hôm mình và Tiểu Hân Tử sôi sục khí thế mang chiếc vòng bạc lên tầng hai mươi ba trả lại cho khổ chủ, không ngờ tới nơi lại gặp Tùng Dung, cô tức giận đùng đùng, liền vứt chiếc hộp đó vào thùng rác. Lúc này cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, không còn mặt mũi đâu để đối diện với Quý Vân được nữa, đành bối rối nói lời cảm ơn rồi nhanh chóng cầm lấy chiếc hộp, đút vội vào túi xách.

Thấy thế, Quý Vân cũng không nói gì, bước ra cửa trước. Vi Vi không biết phải làm sao, đành ngoan ngoãn bước theo anh. Hai người kẻ trước người sau cùng xuống dưới lầu. Sau khi Quý Vân đích thân tiễn Lục Vi vào taxi, anh mới khom người cúi xuống trước cửa sổ, nói: “Tôi còn nhớ đã từng gặp cô ở phòng tự học, lúc đó cô còn gửi cả thư tình cho tôi nữa.”

Lục Vi ngồi trong xe trợn tròn mắt, trái tim chợt đập chậm lại nửa nhịp. Rõ ràng anh vẫn còn nhớ...



Chương 32: Yêu ma diễu hành



Một viên đá rơi xuống biển làm nổi lên trăm nghìn con sóng nhỏ lăn tăn, chỉ một câu nói của Quý Vân cũng đủ khiến Lục Vi suy nghĩ miên man.

Ngồi trên taxi trở về nhà, Lục Vi mở to cửa sổ xe, hứng những cơn gió sớm miên man phả vào da thịt, thổi tung những lọn tóc lòa xòa trên khuôn mặt. Những ký ức đã ngủ yên trong tiềm thức, nay bỗng dưng ùa về theo hoài niệm. Đúng vậy, trước đây, khi học ở phòng tự học, Quý Vân đã từng nhận được một bức thư tình, nhưng nói chính xác thì bức thư đó chẳng liên quan gì tới Lục Vi. Kể ra từ đầu thì...

Lúc đó Vi Vi học lớp mười, Quý Vân đang học lớp mười hai. Khi Lục Vi vào trung học, nhờ mặt mũi sáng sủa lại nhanh nhẹn, hoạt bát nên rất nhanh sau đó, cô đã cùng Phan Lộ Lộ trở thành đôi bạn thân thiết, cùng ngồi một bàn, cùng ăn cơm, cùng đi toilet, cùng nhau làm bài tập... Dáng người Phan Lộ Lộ không cao lắm, khuôn mặt tròn vành vạnh, hễ cười một cái là đôi mắt sáng long lanh lại vẽ thành một đường cong mềm mại trên khuôn mặt, cộng thêm thân hình hơi tròn của cô ấy nên bạn bè trong lớp thường gán cho cô ấy biệt danh “Mập Lỗ Lỗ”.

Khi nghe bạn bè gọi mình bằng biệt danh này, Phan Lộ Lộ cũng không tỏ ra tức giận, cả ngày vui vẻ đùa giỡn, chẳng quan tâm đến sự trêu chọc của bạn bè, nhưng chỉ có Lục Vi biết, trong lòng cô bé Lộ Lộ lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư ấy lại chất chứa một nỗi buồn sâu kín. Trái tim cô ấy đã hướng về một người, người đó họ Quý, tên Vân.

Trong buổi khai giảng đầu năm học, Quý Vân là học sinh tiêu biểu, đại diện toàn thể học sinh trong trường lên phát biểu và bày tỏ niềm hân hoan: “Nhiệt liệt chào mừng tân học sinh!” Đến nay Lục Vi vẫn còn nhớ rõ, ngày đó Quý Vân có mái tóc húi cua năng động, mặc bộ đồng phục màu đen, đứng trên bục phát biểu một cách tự nhiên, thoải mái. Sau lễ khai giảng đó, Quý Vân liền trở thành hình mẫu được hầu hết các em gái lớp dưới theo đuổi. Tất nhiên cũng không thể thiếu được “tiểu thư” “Mập Lỗ Lỗ” ngốc nghếch, hồ đồ kia.

Nhưng sự thực đã chứng minh, so với những kẻ si tình đang theo đuổi Quý Vân, Phan Lộ Lộ to gan và cẩn trọng hơn nhiều. Trước lễ Tình nhân mấy ngày, Lộ Lộ nói với Lục Vi rằng cô ấy đã có một quyết định trọng đại: thổ lộ tình cảm với Quý Vân. Kế hoạch của Lộ Lộ như sau: trước tiên, cô ấy sẽ viết một bức thư hẹn anh, sau đó đến ngày lễ Tình nhân, sẽ tặng sô cô la cho anh. Nhưng có một vấn đề là: thứ nhất, Lộ Lộ không biết viết thư tình, thứ hai, chữ cô ấy không khác gì gà bới, thực sự không ai đọc nổi.

Vậy nên với tư cách là bạn cùng bàn kiêm bạn tốt, Vi Vi đành đích thân lâm trận. Biết bao tình cảm thầm kín chôn chặt tận đáy lòng nay được dịp giãi bày trên mặt giấy, đến phần ký tên cuối bức thư, cô luôn nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo để không viết tên mình. Buổi tối hôm đó, sau khi đến phòng tự học, Lục Vi cùng Phan Lộ Lộ đứng đợi Quý Vân ở hành lang, khi thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc xuất hiện, Vi Vi bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, dường như cô còn căng thẳng hơn cả đương sự Lộ Lộ.

Prev 1 ... 78 79 80 81 82 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000595