The Soda Pop
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hàng đã nhận, miễn trả lại


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1948
- Tình trạng: Hoàn thành
Đối với những chuyện như gửi thư thổ lộ tình cảm thế này, Phan lộ Lộ cũng chẳng khác gì một cô gái trước lúc bước lên kiệu hoa: vô cùng bối rối, ngượng ngùng. Lúc đầu thì hào hứng chạy thật nhanh đến trước mặt Quý Vân, nhưng đến khi mặt đối mặt rồi thì biết bao lời muốn nói đột nhiên quên hết, cuối cùng chỉ còn biết dúi nhanh bức thư vào lòng đối phương một cách ngốc nghếch, rồi chạy vụt đi.

Trước lúc chạy trốn, Lộ Lộ còn bối rối, bất an quay lại nhìn kẻ đồng mưu, liếc mắt một cái, nhưng chính cái liếc mắt này mà sau đó đã xảy ra đại họa.

Đáp lại động tác quay đầu của Lộ Lộ, Lục Vi chỉ biết đứng chôn chân tại hành lang. Quý Vân nắm chặt bức thư tình, vẫn còn chút ngỡ ngàng, ánh nhìn của anh rơi xuống người Lục Vi. Trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Vi Vi cảm thấy linh hồn mình phiêu diêu, chỉ còn lại thân xác ngây ngốc đứng im tại chỗ, không thể cử động cũng không có cách nào rời đi.

Quý Vân hết nhìn bức thư trong tay lại nhìn vẻ mặt lo lắng của Vi Vi, một lúc sau mới chậm rãi nói ba từ: “Đưa tôi à?”

Vi Vi giật mình, vội vàng gật đầu. Rất lâu sau khi đối phương đã rời đi, cô mới dần hồi phục thần trí trì độn của mình, nghĩ: “Quý Vân sẽ không cho rằng... bức thư đó là của mình gửi cho anh ấy chứ?”

Ba ngày sau là lễ Tình nhân. Theo giao ước trong bức thư thì Vi Vi cùng bạn sẽ đứng đợi Quý Vân trong rừng cây, trong lòng cô... rối rắm không thể nói nên lời. Nghĩ tới biểu hiện của Quý Vân trong buổi tối hôm đó, trái tim Vi Vi không ngừng đập loạn, vừa hy vọng anh sẽ cho rằng chủ nhân của bức thư đó là mình, vừa sợ anh sẽ hiểu lầm, vừa mong chờ anh sẽ xuất hiện lại hy vọng anh vĩnh viễn không tới. Trong lòng rối như tơ vò, buổi tối hôm đó, cô lo lắng, bồn chồn đứng đợi, thậm chí sắp đến giờ đóng cổng trường mà vẫn không thấy bóng dáng cao lớn ấy xuất hiện...

Thở dài một tiếng, Vi Vi bấm nút đóng cửa kính xe. Bây giờ, “Mập Lỗ Lỗ” năm nào đã kết hôn và sinh con, cô ấy đang rất hạnh phúc bên tổ ấm nhỏ bé của mình, có lẽ kế hoạch theo đuổi anh chàng đẹp trai Quý Vân từ lâu đã bị ném đến tận nước Trảo Oa rồi. Vậy mà Lục Vi vẫn chuyển động quay tròn, trở về điểm xuất phát. Cô vốn cho rằng Quý Vân không nhớ đến chuyện này nữa, nhưng nào ngờ anh không những không quên mà thậm chí còn nhớ rất rõ. Câu đố năm đó, cuối cùng cũng có lời giải đáp: quả nhiên Quý Vân đã hiểu lầm, cho nên, năm đó anh mới không xuất hiện để từ chối?

Lục Vi chỉ còn biết cười khổ, cô chậm rãi định thần, đang muốn nhìn ra ngoài xem đây là đâu thì nghe thấy bác tài nói: “Đến nơi rồi!”

_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách vội vàng_ _ _ _ _

Vì con ngõ nhỏ trước khu nhà rất khó để ô tô đi vào nên bác tài chỉ cho xe dừng lại ngoài đường lớn. Vi Vi xuống xe, ngẩng mặt ngắm nhìn ánh trăng mờ ảo, lạnh lẽo rồi ung dung đi bộ dọc theo con ngõ nhỏ về phía tòa nhà hình ống đứng sừng sững, hiên ngang giữa khu đất trống, khắp bốn bề yên lặng như tờ.

Bước vào con ngõ nhỏ, Lục Vi đột nhiên nghe thấy từ phía sau không ngừng truyền đến một âm thanh xào xạc. Âm thanh đó càng lúc càng tiến đến gần, sột soạt, giống như tiếng bước chân nhưng lại không phải, giống như tiếng xì xầm nói chuyện nhưng nghe kĩ lại không hiểu rốt cuộc người ta đang nói những gì. Đương lúc Vi Vi bồn chồn khó hiểu thì chợt cảm thấy dưới chân lan truyền những chuyển động rất nhỏ. Nhẹ nhàng cúi xuống, sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, Lục Vi đứng bất động, đôi đồng tử trong nháy mắt phóng to đến cực đại, như thể muốn rơi ra ngoài.

Một con quái vật họ nhà hươu có ba đầu, mỗi đầu một màu: đỏ, vàng, lam, một con báo một chân to, dài đang bước đi, một mỹ nữ ngực nở, eo thon và chiếc cổ dài ngoẵng đang lò dò đi trước, một cô bé kỳ quái với đôi chân treo lơ lửng như một chiếc đèn lồng trôi nổi giữa không trung... Lũ ma quỷ muôn hình vạn trạng đang lũ lượt kéo nhau đi thẳng về phía Lục Vi, nhất thời, Vi Vi chỉ cảm thấy da đầu giật giật, hai chân đờ đẫn, tê liệt không còn chút cảm giác.

Cái quái gì đang diễn ra ở đây thế này?

Ma quỷ đang tổ chức cuộc đại diễu hành ư? Bọn họ đang thực hiện cuộc đại di cư về phía Tây Nam sao? Ai có thể nói cho cô biết nên làm gì bây giờ không? Vi Vi còn đang đờ đẫn thì lũ yêu ma đã oanh liệt ào ào kéo tới khiến cô không kịp chạy trốn, chỉ còn biết ôm lấy mặt, cắn răng chờ đợi kết cục bi thảm nhất sẽ xảy ra. Ầm...

Một tiếng nổ lớn vang lên, lũ yêu ma không hề để ý tới Lục Vi, vẫn vừa đi qua người cô vừa hò hét inh ỏi. Tất cả đều diễn ra quá đột ngột, đầu óc Lục Vi vẫn còn trì độn, không kịp phản ứng, nhìn lên thấy lũ yêu ma đang tiếp tục hành quân về phía trước. Nuốt nước miếng, Lục Vi cẩn trọng quan sát xung quanh, mặt trăng hình bán nguyệt vừa sáng vừa lạnh, con đường mờ tối trong yên lặng, màn đêm nhạt nhòa, hiu quạnh, tất cả đều... rất đỗi bình thường, không lẽ vừa rồi cô bị hoa mắt sao?

Lục Vi đang vùi đầu suy nghĩ thì phía sau lại truyền đền một tiếng động lớn giống như tiếng thú vật đang gầm rú, cô kinh hãi đưa tay ôm đầu, hét lên một tiếng.

Prev 1 ... 79 80 81 82 83 ... 163 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000440