Đối diện với cô lúc này là bà chủ nhà Quý Tinh, trông dáng vẻ bà ta ngồi trên băng ghế dài bằng gỗ ở hành lang bệnh viện vô cùng yếu ớt, đầu tóc rối bù, đôi mắt đỏ ngầu, không còn vẻ lanh lẹ và hoạt bát thường ngày. Quý Tinh lặng lẽ vuốt vuốt hai bên gò má nhợt nhạt, thở dài nói: “Đúng là làm tôi sợ chết đi được! Đang ngồi nói chuyện bình thường thì nó đột nhiên ngã gục xuống, cơ thể to lớn như thế, bảo tôi làm sao có thể kéo dậy được... Gọi tới số 120 mà tôi run quá, loay hoay mãi mà không bấm nổi...”
Nhớ lại lúc Quý Vân bị ngất, Quý Tinh run rẩy khóe môi, có thể dễ dàng nhận thấy bà ta vẫn chưa thực sự hoàn hồn. Lục Vi đặt cốc nước lọc vào tay bà ta, an ủi: “Bác sĩ nói do anh ấy bị thiếu máu, hơn nữa lại làm việc quá sức, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài hôm là sẽ không sao.”
Nghe xong những lời này, Quý Tinh không hề tỏ vẻ cảm kích mà trừng mắt liếc nhìn Lục Vi một cái, sẵng giọng nói: “Không sao? Không việc gì? Nó vẫn còn bất tỉnh nằm trong kia mà cô còn nói không sao à? Vậy phải như thế nào thì mới có sao? Phải như thế nào thì cô mới lo lắng đây?”
Nghe xong những lời mắng mỏ này, Vi Vi ngẩn người, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Mặc dù trước kia, với tư cách là chủ nhà, Quý Tinh cũng chỉ đối xử với cô hết sức bình thường, không quá lạnh lùng cũng chẳng quá thân thiết, nhưng hôm nay, thái độ của bà ta đối với cô có vẻ hơi lạ, khiến cô có chút ngượng ngùng, không biết nói sao cho phải. Điều kỳ lạ nhất chính là, khi Quý Vân bị ngất, Quý Tinh không thông báo cho ai, chỉ gọi điện bảo cô đến bệnh viện.
Trong lòng Vi Vi bồn chồn, lo lắng không yên. Quý Tinh dường như cũng cảm thấy mình hơi nặng lời, liền hạ giọng, nói khẽ: “Cô là bạn gái của nó, cũng nên quan tâm, chăm sóc nó nhiều hơn, bản thân nó vốn đã không biết yêu thương, quý trọng cơ thể mình rồi.”
Lời vừa dứt, Vi Vi liền cảm thấy mọi thứ trước mắt nhòe đi, hai tai ù đặc, chỉ còn lại một âm thanh nhỏ bé lặp đi lặp lại: bạn gái, bạn gái, bạn gái...
Chẳng trách Quý Tinh lại có thái độ kỳ lạ như thế với mình, đây chẳng phải thái độ soi mói của mẹ chồng với con dâu hay sao? Vi Vi tái mặt, liên tục xua tay giải thích: “Cô Quý, cô hiểu lầm rồi, cháu và Quý Vân không phải...”
Quý Tinh không đợi Vi Vi nói hết câu, liếc mắt nhìn cô một cái, ngắt lời: “Còn chối ư? Hai người thực sự cho rằng tôi già rồi nên lú lẫn hả? Học cùng một trường, làm việc cùng một tòa nhà, cũng khéo thật đấy, ngay cả thuê nhà cô cũng chọn nhà chúng tôi để thuê.”
Vi Vi im lặng, trưng ra cái dáng vẻ ngốc nghếch của một cô con dâu đang bị mẹ chồng dạy bảo, ngại ngùng bẻ ngón tay, oan ức nghĩ: Đúng là trùng hợp thật mà, tất cả đều không phải tôi cố ý, thực sự tôi cũng cảm thấy rất khó hiểu, làm thế nào mà từ khi học tiểu học, lên trung học thậm chí cả đại học và đến khi đi làm, cả một quãng thời gian dài như thế, tôi cũng không sao thoát khỏi Quý Vân.
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lục Vi, cô ngập ngừng một chút rồi mới do dự nói: “Cô Quý, sao cô lại biết cháu và Quý Vân học cùng trường?”
Quý Tinh khẽ “hừ” một tiếng, nghiêng đầu nói: “Không giấu nổi nữa rồi chứ gì? Tôi đã trông thấy một tấm ảnh trong máy tính của Quý Vân.” Nói đến đây, Quý Tinh thở dài, giọng điệu trở nên dềnh dàng: “Không phải tôi muốn phản đối hai đứa quen nhau, hai đứa cũng không cần phải giấu giấu giếm giếm làm gì, dù sao cũng là sự lựa chọn của Tiểu Vân, tôi có thích hay không cũng không quan trọng. Cô với nó cũng xứng đôi vừa lứa, nếu hôm nay tôi không gọi điện cho cô, có lẽ cô đã được ngủ ngon rồi...”
Bà chủ nhà còn dài dòng thêm một lúc nữa, nước mắt nước mũi sụt sùi kể lể quá trình vất vả từ khi bắt đầu nuôi dưỡng Quý Vân đến bây giờ. Vi Vi chỉ biết ngây ngốc lắng nghe, giọng nói của Quý Tinh càng lúc càng trở nên xa xăm, thậm chí cuối cùng Lục Vi hoàn toàn không nghe rõ bà ấy nói gì nữa... Cô đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không có cách nào thoát khỏi.
Trong máy tính của Quý Vân có ảnh của mình ư? Sao có thể như thế được! Bao nhiêu năm qua, Quý Vân đều làm như không quen biết cô, mấy lần cô cố tình đứng gần bên anh nhưng anh cũng không thèm chớp mắt lấy một cái, vậy thì trong máy tính của anh sao có thể lưu ảnh của cô được? Vô thức cắn chặt môi, Lục Vi xâu chuỗi tất cả những chuyện xảy ra gần đây lại với nhau: bà chủ khu nhà hình ống, cầu thang máy, Tùng Dung, bức ảnh...
Mọi chuyện rối như tơ vò, dường như vẫn còn một sợi dây vô hình nào đó dẫn dắt cô, nhưng cô lại không nghĩ ra đầu mối sợi dây đó nằm ở đâu. Vi Vi đang say sưa nghĩ ngợi thì bác sĩ và y tá thăm khám cho Quý Vân cùng bước ra, nói: “Bệnh nhân tỉnh rồi. Ai là người nhà của bệnh nhân?”
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách thăm hỏi_ _ _ _ _
2 giờ 13 phút, rạng sáng ngày 16 tháng 5.
Nhớ lại lúc Quý Vân bị ngất, Quý Tinh run rẩy khóe môi, có thể dễ dàng nhận thấy bà ta vẫn chưa thực sự hoàn hồn. Lục Vi đặt cốc nước lọc vào tay bà ta, an ủi: “Bác sĩ nói do anh ấy bị thiếu máu, hơn nữa lại làm việc quá sức, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài hôm là sẽ không sao.”
Nghe xong những lời này, Quý Tinh không hề tỏ vẻ cảm kích mà trừng mắt liếc nhìn Lục Vi một cái, sẵng giọng nói: “Không sao? Không việc gì? Nó vẫn còn bất tỉnh nằm trong kia mà cô còn nói không sao à? Vậy phải như thế nào thì mới có sao? Phải như thế nào thì cô mới lo lắng đây?”
Nghe xong những lời mắng mỏ này, Vi Vi ngẩn người, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Mặc dù trước kia, với tư cách là chủ nhà, Quý Tinh cũng chỉ đối xử với cô hết sức bình thường, không quá lạnh lùng cũng chẳng quá thân thiết, nhưng hôm nay, thái độ của bà ta đối với cô có vẻ hơi lạ, khiến cô có chút ngượng ngùng, không biết nói sao cho phải. Điều kỳ lạ nhất chính là, khi Quý Vân bị ngất, Quý Tinh không thông báo cho ai, chỉ gọi điện bảo cô đến bệnh viện.
Trong lòng Vi Vi bồn chồn, lo lắng không yên. Quý Tinh dường như cũng cảm thấy mình hơi nặng lời, liền hạ giọng, nói khẽ: “Cô là bạn gái của nó, cũng nên quan tâm, chăm sóc nó nhiều hơn, bản thân nó vốn đã không biết yêu thương, quý trọng cơ thể mình rồi.”
Lời vừa dứt, Vi Vi liền cảm thấy mọi thứ trước mắt nhòe đi, hai tai ù đặc, chỉ còn lại một âm thanh nhỏ bé lặp đi lặp lại: bạn gái, bạn gái, bạn gái...
Chẳng trách Quý Tinh lại có thái độ kỳ lạ như thế với mình, đây chẳng phải thái độ soi mói của mẹ chồng với con dâu hay sao? Vi Vi tái mặt, liên tục xua tay giải thích: “Cô Quý, cô hiểu lầm rồi, cháu và Quý Vân không phải...”
Quý Tinh không đợi Vi Vi nói hết câu, liếc mắt nhìn cô một cái, ngắt lời: “Còn chối ư? Hai người thực sự cho rằng tôi già rồi nên lú lẫn hả? Học cùng một trường, làm việc cùng một tòa nhà, cũng khéo thật đấy, ngay cả thuê nhà cô cũng chọn nhà chúng tôi để thuê.”
Vi Vi im lặng, trưng ra cái dáng vẻ ngốc nghếch của một cô con dâu đang bị mẹ chồng dạy bảo, ngại ngùng bẻ ngón tay, oan ức nghĩ: Đúng là trùng hợp thật mà, tất cả đều không phải tôi cố ý, thực sự tôi cũng cảm thấy rất khó hiểu, làm thế nào mà từ khi học tiểu học, lên trung học thậm chí cả đại học và đến khi đi làm, cả một quãng thời gian dài như thế, tôi cũng không sao thoát khỏi Quý Vân.
Nghĩ đến đây, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lục Vi, cô ngập ngừng một chút rồi mới do dự nói: “Cô Quý, sao cô lại biết cháu và Quý Vân học cùng trường?”
Quý Tinh khẽ “hừ” một tiếng, nghiêng đầu nói: “Không giấu nổi nữa rồi chứ gì? Tôi đã trông thấy một tấm ảnh trong máy tính của Quý Vân.” Nói đến đây, Quý Tinh thở dài, giọng điệu trở nên dềnh dàng: “Không phải tôi muốn phản đối hai đứa quen nhau, hai đứa cũng không cần phải giấu giấu giếm giếm làm gì, dù sao cũng là sự lựa chọn của Tiểu Vân, tôi có thích hay không cũng không quan trọng. Cô với nó cũng xứng đôi vừa lứa, nếu hôm nay tôi không gọi điện cho cô, có lẽ cô đã được ngủ ngon rồi...”
Bà chủ nhà còn dài dòng thêm một lúc nữa, nước mắt nước mũi sụt sùi kể lể quá trình vất vả từ khi bắt đầu nuôi dưỡng Quý Vân đến bây giờ. Vi Vi chỉ biết ngây ngốc lắng nghe, giọng nói của Quý Tinh càng lúc càng trở nên xa xăm, thậm chí cuối cùng Lục Vi hoàn toàn không nghe rõ bà ấy nói gì nữa... Cô đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không có cách nào thoát khỏi.
Trong máy tính của Quý Vân có ảnh của mình ư? Sao có thể như thế được! Bao nhiêu năm qua, Quý Vân đều làm như không quen biết cô, mấy lần cô cố tình đứng gần bên anh nhưng anh cũng không thèm chớp mắt lấy một cái, vậy thì trong máy tính của anh sao có thể lưu ảnh của cô được? Vô thức cắn chặt môi, Lục Vi xâu chuỗi tất cả những chuyện xảy ra gần đây lại với nhau: bà chủ khu nhà hình ống, cầu thang máy, Tùng Dung, bức ảnh...
Mọi chuyện rối như tơ vò, dường như vẫn còn một sợi dây vô hình nào đó dẫn dắt cô, nhưng cô lại không nghĩ ra đầu mối sợi dây đó nằm ở đâu. Vi Vi đang say sưa nghĩ ngợi thì bác sĩ và y tá thăm khám cho Quý Vân cùng bước ra, nói: “Bệnh nhân tỉnh rồi. Ai là người nhà của bệnh nhân?”
_ _ _ _ _ Tôi là đoạn phân cách thăm hỏi_ _ _ _ _
2 giờ 13 phút, rạng sáng ngày 16 tháng 5.

