Vi Vi ôm tiểu rùa đen vào lòng, chạy như bay vào con ngõ nhỏ. Bàn chân đau nhức, ê ẩm, hơi thở dồn dập, gấp gáp, cả người tê rần, nhắc nhở cô rằng thể lực của cô đã hoàn toàn cạn kiệt, nhưng cô có nỗ lực thế nào thì con ngõ nhỏ vốn đã quá quen thuộc, dù có nhắm mắt cũng không thể đi lạc, lúc này lại ngoằn ngoèo, quanh co, mãi không đi hết được.
Lục Vi chạy vào con ngõ nhỏ này, thứ nhất vì nghĩ “lão gia” kia rất béo, nếu chạy vào con ngõ nhỏ thế này thì sẽ rất khó khăn; hai là qua lối đi này cũng có thể đến được khu nhà hình ống, đến được đó thì không cần lo lắng nữa vì Nam Huyền sẽ kịp thời tiếp ứng. Nhưng sự việc không như mong đợi, ngàn vạn lần cũng không thể ngờ cô đã tự sa chân vào cạm bẫy mà “lão gia” kia bày ra. Hơn nữa, tại sao con ngõ vốn dài không đến một trăm mét này lại có thể biến thành mê cung quanh co, thăm thẳm đến khôn cùng, không thể tìm thấy lối ra.
“Làm... làm... thế... nào... bây... giờ?” Lục Vi vịn vào tường, đưa mắt nhìn khắp con ngõ sâu hun hút bị một lớp sương đêm bao phủ, tuyệt vọng nói: “Tôi... tôi thực sự chạy không nổi nữa.” Dọc hai bên đường tuy có rất nhiều lối rẽ nhưng dường như rẽ lối nào cũng đều trở về chỗ cũ, nói không chừng đến một khúc cua nào đó sẽ gặp phải đại ma đầu đang đuổi tới.
Tiểu rùa đen nhảy xuống đất, nói: “Xoay vào mai rùa của tôi.”
“Hả?” Lục Vi vẫn đứng dựa vào tường, mơ hồ nhìn tiểu rùa đen từ đầu đến cuối, phía sau lại truyền đến một tiếng gầm rú khiến bức tường gạch vững chắc là thế cũng lắc lư không ngừng.
“Nhanh lên! Không còn thời gian nữa đâu!”
Vi Vi cắn răng, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc mai rùa bạch ngọc, xoay đủ một vòng rồi mới từ từ dừng lại. Cô vừa định thần thì nhìn thấy trên chiếc mai rùa bạch ngọc xuất hiện vô số những mũi tên phát ra ánh sáng lấp lánh cùng chỉ về hướng đối lập với hướng đứng hiện tại của hai người.
Tiểu rùa đen thò đầu ra, nói: “Cứ theo hướng mũi tên chỉ mà chạy.”
“Nhưng tiếng gầm rú truyền đến từ hướng đó mà.” “Cứ nghe tôi, mau chạy đi!”
Nghe thấy vậy, Vi Vi co chân, mặc dù bán tín bán nghi nhưng vẫn ôm lấy tiểu rùa đen chạy thục mạng theo hướng ngược lại. Ước chừng khoảng mười phút sau, trước mắt Vi Vi là một khoảng không rộng mở sáng chói, con ngõ nhỏ này rốt cuộc cũng không phải là con đường tuyệt vọng, những cột đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt ấm áp, giây phút này bỗng trở nên thân thiết đến lạ. Rốt cuộc họ cũngđã đi đến con đường cái lớn, phía sau lưng chính là khu nhà hình ống siết bao quen thuộc.
Thoát khỏi mê cung chết tiệt đó, Vi Vi như muốn hét lên vì vui sướng, nhưng miệng còn chưa kịp hé một nụ cười thì lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi phải há miệng trợn mắt...
“Lão ma đầu” ưỡn cái bụng nặng trịch đang đi về phía họ, mỗi bước đi, cái bụng của nó lại phát ra một trận cười sắc nhọn đến chói tai. Cùng với tiết tấu này, Vi Vi nghe thấy trái tim mình cũng đập thình thịch, mỗi lúc một nhanh...
Làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ...
Trong thoáng chốc, Lục Vi cảm thấy da đầu mình giật giật, chỉ biết đứng bất động tại chỗ. Cô nóng ruột như có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang bò, đầu óc chợt trở nên trống rỗng, không thể nghĩ ra bất cứ giải pháp nào, cứ đứng hóa đá tại chỗ, nhìn chằm chằm vào khối thịt khổng lồ đang từng bước tiến lại gần phía mình.
Tiểu rùa đen nhảy xuống khỏi lòng Lục Vi, hóa thành hình dáng tiểu hòa thượng, dang tay ra chắn trước mặt Vi Vi, nói: “Cô mau đi đi!”
Lúc thốt ra những lời này, “lão ma đầu” chỉ còn cách hai người họ chưa đầy một trăm mét. Nó ưỡn cái bụng trương phình, phát ra một tiếng kêu ghê rợn. Ngay sau đó, Vi Vi thấy cái bụng to lớn của nó nứt ra một khoảng lớn, quang cảnh trong đó bất ngờ hiện ra một cách rõ ràng.
Hàng ngàn hàng vạn đầu người chen chúc nhau trong bụng, chúng há miệng cười lớn rồi tranh nhau thò đầu nhìn ra bên ngoài, tựa như vô cùng thích thú với hai món ăn là Vi Vi và tiểu rùa đen này.
“Ha ha ha ha ha...” “Cạc cạc cạc cạc cạc!”
Tiếng cười đó kỳ dị, khủng khiếp như muốn xé thủng màng nhĩ của Lục Vi. Cô sớm đã bị dọa đến mức ngây ngốc, chết lặng, hai mắt trợn tròn nhìn những cái đầu người ghê tởm đang đi về phía mình.
“Cô... cô có hiểu những lời tôi nói không? Mau chạy đi!” Tiểu hòa thượng thấy Vi Vi đứng im không cử động cũng không tỏ ra vội vã, vừa ôm chặt cái bọc vải vào lòng vừa ra sức đẩy Lục Vi chạy đi.
Vi Vi vẫn đứng ngây ngốc. Không phải cô không muốn đi mà... hai chân cô dường như đã mọc rễ...
Đúng lúc Vi Vi cho rằng hôm nay mình sẽ bỏ mạng tại đây thì phía sau đột nhiên truyền đến một giọng cười lạnh lẽo, kèm theo đó là giọng nói du dương, êm ái như gió xuân. Những giọng cười ma quái phát ra từ cái bụng của “lão ma đầu” kia vừa nghe thấy giọng nói ấy thì đột nhiên im bặt. Lục Vi nhất thời cảm thấy trong lòng mình ấm áp, thoải mái như được tắm dưới cơn mưa mát lành, mọi tạp âm kinh sợ kia đã bị gột rửa hoàn toàn. Bên này, cái bụng của “lão ma đầu” cũng từ từ ưỡn ra, những cái đầu người lố nhố bên trong không còn giãy giụa, gào thét vươn ra ngoài nữa, tất cả đều rụt cổ, vùi đầu nhìn xuống một cách yên lặng.
Lục Vi chạy vào con ngõ nhỏ này, thứ nhất vì nghĩ “lão gia” kia rất béo, nếu chạy vào con ngõ nhỏ thế này thì sẽ rất khó khăn; hai là qua lối đi này cũng có thể đến được khu nhà hình ống, đến được đó thì không cần lo lắng nữa vì Nam Huyền sẽ kịp thời tiếp ứng. Nhưng sự việc không như mong đợi, ngàn vạn lần cũng không thể ngờ cô đã tự sa chân vào cạm bẫy mà “lão gia” kia bày ra. Hơn nữa, tại sao con ngõ vốn dài không đến một trăm mét này lại có thể biến thành mê cung quanh co, thăm thẳm đến khôn cùng, không thể tìm thấy lối ra.
“Làm... làm... thế... nào... bây... giờ?” Lục Vi vịn vào tường, đưa mắt nhìn khắp con ngõ sâu hun hút bị một lớp sương đêm bao phủ, tuyệt vọng nói: “Tôi... tôi thực sự chạy không nổi nữa.” Dọc hai bên đường tuy có rất nhiều lối rẽ nhưng dường như rẽ lối nào cũng đều trở về chỗ cũ, nói không chừng đến một khúc cua nào đó sẽ gặp phải đại ma đầu đang đuổi tới.
Tiểu rùa đen nhảy xuống đất, nói: “Xoay vào mai rùa của tôi.”
“Hả?” Lục Vi vẫn đứng dựa vào tường, mơ hồ nhìn tiểu rùa đen từ đầu đến cuối, phía sau lại truyền đến một tiếng gầm rú khiến bức tường gạch vững chắc là thế cũng lắc lư không ngừng.
“Nhanh lên! Không còn thời gian nữa đâu!”
Vi Vi cắn răng, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc mai rùa bạch ngọc, xoay đủ một vòng rồi mới từ từ dừng lại. Cô vừa định thần thì nhìn thấy trên chiếc mai rùa bạch ngọc xuất hiện vô số những mũi tên phát ra ánh sáng lấp lánh cùng chỉ về hướng đối lập với hướng đứng hiện tại của hai người.
Tiểu rùa đen thò đầu ra, nói: “Cứ theo hướng mũi tên chỉ mà chạy.”
“Nhưng tiếng gầm rú truyền đến từ hướng đó mà.” “Cứ nghe tôi, mau chạy đi!”
Nghe thấy vậy, Vi Vi co chân, mặc dù bán tín bán nghi nhưng vẫn ôm lấy tiểu rùa đen chạy thục mạng theo hướng ngược lại. Ước chừng khoảng mười phút sau, trước mắt Vi Vi là một khoảng không rộng mở sáng chói, con ngõ nhỏ này rốt cuộc cũng không phải là con đường tuyệt vọng, những cột đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt ấm áp, giây phút này bỗng trở nên thân thiết đến lạ. Rốt cuộc họ cũngđã đi đến con đường cái lớn, phía sau lưng chính là khu nhà hình ống siết bao quen thuộc.
Thoát khỏi mê cung chết tiệt đó, Vi Vi như muốn hét lên vì vui sướng, nhưng miệng còn chưa kịp hé một nụ cười thì lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi phải há miệng trợn mắt...
“Lão ma đầu” ưỡn cái bụng nặng trịch đang đi về phía họ, mỗi bước đi, cái bụng của nó lại phát ra một trận cười sắc nhọn đến chói tai. Cùng với tiết tấu này, Vi Vi nghe thấy trái tim mình cũng đập thình thịch, mỗi lúc một nhanh...
Làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ...
Trong thoáng chốc, Lục Vi cảm thấy da đầu mình giật giật, chỉ biết đứng bất động tại chỗ. Cô nóng ruột như có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang bò, đầu óc chợt trở nên trống rỗng, không thể nghĩ ra bất cứ giải pháp nào, cứ đứng hóa đá tại chỗ, nhìn chằm chằm vào khối thịt khổng lồ đang từng bước tiến lại gần phía mình.
Tiểu rùa đen nhảy xuống khỏi lòng Lục Vi, hóa thành hình dáng tiểu hòa thượng, dang tay ra chắn trước mặt Vi Vi, nói: “Cô mau đi đi!”
Lúc thốt ra những lời này, “lão ma đầu” chỉ còn cách hai người họ chưa đầy một trăm mét. Nó ưỡn cái bụng trương phình, phát ra một tiếng kêu ghê rợn. Ngay sau đó, Vi Vi thấy cái bụng to lớn của nó nứt ra một khoảng lớn, quang cảnh trong đó bất ngờ hiện ra một cách rõ ràng.
Hàng ngàn hàng vạn đầu người chen chúc nhau trong bụng, chúng há miệng cười lớn rồi tranh nhau thò đầu nhìn ra bên ngoài, tựa như vô cùng thích thú với hai món ăn là Vi Vi và tiểu rùa đen này.
“Ha ha ha ha ha...” “Cạc cạc cạc cạc cạc!”
Tiếng cười đó kỳ dị, khủng khiếp như muốn xé thủng màng nhĩ của Lục Vi. Cô sớm đã bị dọa đến mức ngây ngốc, chết lặng, hai mắt trợn tròn nhìn những cái đầu người ghê tởm đang đi về phía mình.
“Cô... cô có hiểu những lời tôi nói không? Mau chạy đi!” Tiểu hòa thượng thấy Vi Vi đứng im không cử động cũng không tỏ ra vội vã, vừa ôm chặt cái bọc vải vào lòng vừa ra sức đẩy Lục Vi chạy đi.
Vi Vi vẫn đứng ngây ngốc. Không phải cô không muốn đi mà... hai chân cô dường như đã mọc rễ...
Đúng lúc Vi Vi cho rằng hôm nay mình sẽ bỏ mạng tại đây thì phía sau đột nhiên truyền đến một giọng cười lạnh lẽo, kèm theo đó là giọng nói du dương, êm ái như gió xuân. Những giọng cười ma quái phát ra từ cái bụng của “lão ma đầu” kia vừa nghe thấy giọng nói ấy thì đột nhiên im bặt. Lục Vi nhất thời cảm thấy trong lòng mình ấm áp, thoải mái như được tắm dưới cơn mưa mát lành, mọi tạp âm kinh sợ kia đã bị gột rửa hoàn toàn. Bên này, cái bụng của “lão ma đầu” cũng từ từ ưỡn ra, những cái đầu người lố nhố bên trong không còn giãy giụa, gào thét vươn ra ngoài nữa, tất cả đều rụt cổ, vùi đầu nhìn xuống một cách yên lặng.

