XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2721
- Tình trạng: Hoàn thành
- Kiếm Kiếm – Thím Ngô nghe điện thoại, tỉnh hẳn cơn buồn ngủ. – Tối qua con nhóc đó về rồi, chẳng nói chẳng rằng xách túi lên trên lầu rồi không thèm xuống, sáng sớm nay đã lại đi ra ngoài. Bao giờ con về nhà?

Khang Kiếm hơi bực mình với cái giọng hớt lẻo của thím Ngô:

- Con đưa khách tới nhận phòng ở khách sạn rồi sẽ về nhà.

- Vậy thím sẽ làm bánh kếp cho con! – Thím Ngô sung sướng cười tít mắt.

Dạ dày Khang Kiếm cuộn lên:

- Không cần đâu thím, ăn tạm thứ gì là được.

- Sau khi con bé đó đi rồi, thím lén lên lầu xem, nó thu dọn hai cái vali lớn, quần áo treo trong tủ cũng không thấy đâu, hình như là định dọn đi thật.

Bàn tay cầm điện thoại của Khang Kiếm run lên, rất lâu không lên tiếng, trái tim như bị một vật gì rất nặng đập vào, đau nhói dữ dội, toàn thân cứng đờ.

- Kiếm Kiếm, con còn nghe không?

- Thôi đã thím nhé, con còn có việc.

Không đợi thím Ngô trả lời, anh vội vàng ngắt máy, kéo va li ra khỏi khách sạn, đứng thần người bên vệ đường, gương mặt lộ rõ vẻ bi thương đến tuyệt vọng.

Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, như muốn bóp nát nó ra.

Anh không tin, không muốn tin, không cần tin, với anh, hạnh phúc thực sự xa vời đến thế sao?

Lúc này, Bạch Nhạn đang đi lại như con thoi khắp hang cùng ngõ hẻm, tay nắm chặt tờ quảng cáo của trung tâm môi giới nhà đất. Cô đã xem mấy căn hộ độc thân, cái thì môi trường xung quanh không được tốt, cái thì phòng ốc cũ nát, cái thì tiền thuê quá cao, đi suốt nửa ngày trời mà chẳng tìm được căn hộ nào phù hợp.

Cô còn tới chỗ thuê hồi trước, bác gái chủ nhà bảo cô rằng căn phòng đó đã cho người ta thuê từ lâu, tiền phòng cao hơn nhiều so với hồi cô còn thuê.

Bác chủ nhà lại hỏi cô, chẳng phải bây giờ cô đã lấy chồng giàu rồi sao, sao còn đi xem phòng?

Bạch Nhạn cười hì hì, chột dạ nói: Cháu xem hộ bạn ạ.

Chán nản đi ra khỏi phòng bác chủ nhà, Bạch Nhạn mua một chai nước ở bên đường, uống một hơi hết nửa chai, vừa thở dốc cô vừa che trán, nhìn mặt trời rừng rực trên đầu, mắt bất giác đỏ hoe. Nước mắt ngân ngấn, cô lại chớp mắt nuốt vào trong.

Nếu không gặp sếp Khang, có lẽ hiện giờ cô vẫn đang tiếp tục cuộc sống bình thường, làm một người bình thường, có lẽ vẫn chưa gặp được người đàn ông mang tới cho cô một mái ấm, nhưng ít nhất là vẫn sẽ được sống rất yên ổn. Nhưng cuộc sống yên ổn này đã bị sếp Khang phá tan rồi.

Bạch Nhạn không nhịn được chửi thầm sếp Khang mấy câu, lưng đau chân mỏi tiếp tục tiến về phía trước.

Buổi chiều, cuối cùng cũng tìm được một căn hộ trong một tiểu khu nhỏ cách bệnh viện ba dãy phố, tiền thuê không rẻ, Bạch Nhạn cắn răng trả tiền đặt cọc cho trung tâm môi giới, xác nhận luôn trước đã. Vừa mới định ngồi xuống nghỉ ngơi, bóp chân một lát thì điện thoại của Lục Địch Phi đã gọi tới.

Trong một nhà vệ sinh công cộng, Bạch Nhạn rửa mặt, thoa kem chống nắng, lấy tay làm lược chải cho tóc đỡ rối rồi bắt xe đi luôn.

Đúng là trùng hợp, vừa bước vào đại sảnh của khách sạn Hoa Hưng đã gặp ngay Hoa Hưng đang chắp tay sau lưng ra lệnh cho một người đàn ông trông có vẻ như là giám đốc bộ phận khách hàng.

- Cô Bạch, sao cô lại rảnh rỗi tới đây vậy?

Hoa Hưng rất tinh mắt, vừa nói vừa liếc ra ngoài cửa, những thớ thịt trên gương mặt béo núc cứng lại, bước tới niềm nở nghênh đón.

Mặt Bạch Nhạn phơi nắng đỏ au, bước vào đại sảnh mát lạnh này, lỗ chân lông khắo người giãn ra sảng khoái.

- Tôi có hẹn với người khác. – Bạch Nhạn mỉm cười duyên dáng, nắm quai túi xách nhìn xung quanh, Lục công tử đâu nhỉ?

Ánh mắt Hoa Hưng sáng lóe, cảm thấy cực kỳ hân hạnh:

- Mọi người đi mấy người để tôi bố trí cho, đảm bảo sẽ để cho cô Bạch và bạn bè ăn chơi hết cỡ. Khách sạn của chúng tôi mới mời một đầu bếp Ấn Độ, làm món cơm bốc cực kỳ chính cống, tôi nghĩ cô nên ăn thử.

Bạch Nhạn chớp mắt:

-Trên tầng thượng của các ông có phải có một quán cà phê không?

Hoa Hưng sững người, cười có vẻ chật vật, trong lòng bắt đầu thấp thỏm:

- Cô Bạch, quán cà phê tầng thượng... hai ngày nay đang sửa chữa, nhưng ở đây chúng tôi có rất nhiều quán cà phê, tầng 20 là phong cách Nam Mỹ, cũng rất ổn.

Bạch Nhạn không biết lề thói của tầng thượng này, không khỏi bối rối:

- Nhưng anh ấy nói là quán cà phê tầng thượng mà.

Đầu óc lanh lợi của Hoa Hưng nhanh chóng hoạt động, mồ hôi lạnh túa ra trên cái trán bóng nhẫy:

- Anh ấy có phải là...

- Cô nhóc, em cũng là nhân vật VIP đó nhỉ, hôm nay ông chủ Hoa lại đích thân tiếp đãi cơ đấy!

Người gác cửa khom người mở cửa, Lục Địch Phi chưa thấy người đã thấy tiếng.

Mặt Hoa Hưng vàng như nghệ.

Lục Địch Phi mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng có hoa văn màu xanh đậm, bên dưới là chiếc quần đũi thụng màu kem, trong sự thảnh thơi toát lên vẻ phóng khoáng không phô trương, khiến những cô gái trong đại sảnh không kìm được bèn liếc mắt qua bên này.

- Sếp Lục, làm sao đây, tầng thượng thấy bảo là...

Bạch Nhạn quay người lại, vừa định mở miệng nói với Lục Địch Phi, Hoa Hưng đã cuống quýt nói xen vào, vỗ mạnh lên trán:

- Xem cái tính tôi này, tôi vừa mới nhớ ra rồi, tầng thượng đã sửa chữa xong xuôi.

- Sao thế, tầng thượng đổi phong cách rồi à? – Lục Địch Phi một bên mép mím lại, mép bên kia lại nhệch ra cười gian tà.

Prev 1 ... 106 107 108 109 110 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000453