XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2716
- Tình trạng: Hoàn thành
Bạch Nhạn đi xuyên qua một cái hành lang nằm ngang tới đại sảnh của trại tạm giam, nhìn thấy Thương Minh Tinh đứng trong góc phía nam, cô vội vàng bước tới trước mặt chị ta.

Thương Minh Tinh đầu tóc bù xù, có lẽ đã khóc, mặt loang lổ từng vết như một cái bảng pha màu, ánh mắt hoảng loạn.

- Bạch Nhạn, cứu chị với, nhất định em phải cứu chị. Bọn họ... bọn họ nói sẽ bảo cho bố mẹ chị biết để họ tới nộp phạt rồi áp giải chị về nhà. Em cũng biết tính mẹ chị rồi, nếu biết chị làm những chuyện này, bà ấy sẽ đập đầu vào tường mà chết mất.

- Rốt cuộc chị đã làm những chuyện gì? – Bạch Nhạn hết hồn vì giọng nói thẽ thọt van xin của Thương Minh Tinh. Thương Minh Tinh trước giờ luôn nhìn cô bằng ánh mắt tóe lửa, khinh khỉnh vênh váo, nói chuyện với cô như thể đang bố thí.

Thương Minh Tinh hơi há miệng, cúi gằm đầu xuống.

Bạch Nhạn quay đầu nhìn ra xung quanh. Trong sảnh lớn lác đác người. Một số đứng dựa vào tường, quay mặt vào nhau nói chuyện; một số ngồi bệt dựa vào tường, thành kính ngước mặt nhìn trời im lặng; một cô bé rúc vào góc tường đối diện nhìn cô, mắt trợn to nên lòng trắng nhiều hơn lòng đen, trông rất kỳ quặc. Ở góc nào đó có người đang khóc thút thít.

Những người này đều còn trẻ, ăn mặc trang điểm đều tương tự như Thương Minh Tinh, môi đỏ chót, quần áo sặc sỡ, toát ra vẻ lòe loẹt, phóng đãng.

Bạch Nhạn bỗng hiểu ra, mặt thoáng đỏ bừng.

Thương Minh Tinh thu hết cam đảm ngẩng đầu lên:

- Bạch Nhạn em... gọi điện cho chồng em, anh ta quen biết rộng, có được không?

- Chị vào đây từ bao giờ? – Bạch Nhạn không biết phải nói gì, cũng không dám hứa hẹn gì.

- Đêm qua.

Bạch Nhạn hạ giọng:

- Họ có bằng chứng không?

Thương Minh Tinh tức giận trừng mắt nhìn cô:

- Nếu không có thì tôi có vào đây không?

Chị ta lại thở dài, đổi sang giọng điệu cầu xin, kéo tay Bạch Nhạn:

- Bạch Nhạn, trước đây anh trai chị rất tốt với em, vì em mà không biết đã đánh nhau với người ta bao nhiêu lần, em nể mặt anh ấy giúp chị đi.

Bạch Nhạn khó chịu nhắm mắt lại, gạt tay chị ta ra.

- Đừng nhắc tới tên anh chị nữa, để em tìm cách.

Ra khỏi trại tạm giam, cô hít mạnh mấy hơi, trong đầu nhanh chóng điểm qua những người quen biết. Nếu ai bị bệnh gì, muốn tìm bác sĩ thì cô còn có cách, mấy quan chức pháp luật này của chẳng quen ai. Hình ảnh Khang Kiếm lướt qua đầu, cô lập tức gạt đi. Cô không muốn cho Khang Kiếm và bà Lý Tâm Hà có lý do xúc phạm cô thêm một lần nữa.

Nghĩ mãi, cuối cùng trong đầu nảy ra hình ảnh một người.

Bạch Nhạn nhếch mép cười khổ, nhấc điện thoại lên, rất nhanh đã có người nghe. Giọng nói coi trời bằng vung của Lục Địch Phi vang lên ở đầu dây bên kia:

- Cô nhóc, nhớ anh rồi à?

Bạch Nhạn cười cười:

- Lâu rồi không nghe được tiếng anh Lục, cũng thấy hơi nhớ. Anh về Tân Giang chưa?

Lục Địch Phi hừ một tiếng, giọng đầy tổn thương:

- Anh về được một tuần rồi, ngày đêm ôm điện thoại ngóng tên em, sắp mòn cả mắt rồi em mới gọi điện tới.

- Xin lỗi, tôi có lỗi quá, không hỏi thăm anh Lục sớm.

- Thái độ này còn tạm được, nhưng mà em phải an ủi con tim bị tổn thương của anh đi.

- Rồi, bất kể là trị bằng Đông y hay Tây y, nhất định sẽ làm cho anh Lục khỏi bệnh.

- Vậy Đông y trước đi, tối nay chúng ta đi ăn đồ hầm thuốc bắc?

- Được – Bạch Nhạn cắn môi – Mời mấy lần cũng được, nhưng anh Lục à, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp.

- Ranh ma quá, cuối cùng cũng chịu khai thật – Lục Địch Phi lại hừ một tiếng – Nói đi, chuyện gì?

Hiệu suất làm việc của Lục Địch Phi rất nhanh chóng, chưa đầy nửa tiếng đã có một chiếc xe cảnh sát chạy như bay tới. Một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bước xuống, quan sát Bạch Nhạn:

- Cô là cô Bạch phải không?

- Vâng, tôi là Bạch Nhạn, chào anh.

Người đàn ông cười cười, không tự giới thiệu:

- Đi theo tôi!

Người cảnh vệ đứng ở cửa liền sửng sốt liếc Bạch Nhạn, cung kính gọi người đàn ông là "Trạm trưởng Lý".

Bạch Nhạn thầm lè lưỡi.

Trạm trưởng Lý đi thẳng đến văn phòng của trại tạm giam, nói tên Thương Minh Tinh, hỏi thăm tình hình. Đêm qua khu Thành Tây truy quét tệ nạn, bắt quả tang Thương Minh Tinh và một người đàn ông lõa lồ nằm trên giường trong một căn phòng nhỏ phía sau tiệm Ba ngàn sợi.

Trạm trưởng Lý bảo nhân viên thụ án xóa tên Thương Minh Tinh, không lưu vào hồ sơ, sau đó cười với Bạch Nhạn:

- Cô quen thân với bí thư Lục như vậy, bảo anh ấy tìm cho chị họ cô một công việc để làm thì mới lâu dài được, chuyện này...

Anh ta tặc lưỡi, không nói tiếp.

Bạch Nhạn xấu hổ không còn chỗ nào để chui xuống, đành liên tục cảm ơn.

- Đừng cảm ơn tôi, người cần cảm ơn là bí thư Lục kia! – Trạm trưởng Lý nói.

Bạch Nhạn đưa Thương Minh Tinh ra ngoài, dẫn chị ta đến một tiệm ăn Hồ Nam gọi mấy đĩa đồ ăn.

Thương Minh Tinh như đã đói ngấu, thức ăn vừa bê lên liền cầm đũa gắp lia lịa, ăn nhanh đến mức miệng bóng nhẫy, đầu đầy mồ hôi, hai mắt đờ đẫn, cổ họng căng phồng lên.

Bạch Nhạn nhìn mà muốn rách cả miệng.

- Cô phải chi bao nhiêu tiền, lát nữa tôi đi rút tiền trả cô. – Thương Minh Tinh phùng má nói.

- Em không dùng tiền. Minh Tinh, không phải tay nghề cắt tóc của chị rất tốt sao, sao lại làm...

Thương Minh Tinh liếc xéo cô, nuốt thức ăn trong mồm xuống, ợ một cái:

Prev 1 ... 104 105 106 107 108 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000447