Người thứ nhất cũng học hội họa giống cô, nhưng anh ta đam mê hơn cô, tiền đồ cũng sáng hơn cô. Anh ta có thể vì nghệ thuật mà đi lên một hơi bặt tăm bặt tích. Không phải anh ta không yêu cô, mà là tình yêu dành cho cô vẫn xếp sau tình yêu điên cuồng dành cho nghệ thuật. Đến khi mất cô rồi, anh ta mới biết trân trọng nhưng đã quá muộn.
Tình yêu cô dành cho Khang Kiếm cũng điên cuồng như người bạn trai cũ của cô yêu nghệ thuật. Ở anh có mọi thứ mà cô mong muốn, bất luận địa vị, tài hoa hay ngoại hình, bao gồm cả bản lĩnh đàn ông, đều khiến cô ngất ngây. Vì Khang Kiếm, cô có thể vứt bỏ lòng tự trọng, ấm ức nào cũng có thể chịu đựng được, kết quả lại như dã tràng xe cát.
Khang Kiếm là một đỉnh núi cao vời vợi, Y Đồng Đồng biết rằng cả đời này, dù cô có gặp người đàn ông như thế nào, cũng không ai có thể sánh được với anh.
Không phải là cô không muốn níu kéo. Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, đòi sống đòi chết anh cũng không chút động lòng, tối nay cô ăn cơm với ông cậu thì tình cờ gặp anh, vẻ mặt lạnh lùng mỉa mai của anh như một nhát dao cắm thẳng vào trái tim cô.
Anh thật sự sẽ không quay lại nữa, cô cũng không phải là đồ ngốc. Cô vợ y tá của anh vừa mở miệng, anh đã cuống quýt quay sang nhìn, sợ cô ta biết được chuyện giữa anh và cô.
Sao có thể không đau lòng?
Lý Trạch Hạo không phải là cổ phiếu bluechip, nhưng tiền đồ sáng lạn. Anh là giáo viên giỏi của trường, trên tỉnh còn có một ngôi trường danh tiếng âm thầm tìm tới anh, dùng tiền bạc, nhà cửa để dụ anh tới đó. Trong xã hội này, phụ huynh dù địa vị cao đến mấy, tiền kiếm nhiều bao nhiêu thì vẫn một lòng một dạ theo đuổi chân lý "Ở đời muôn sự đều hèn, chỉ riêng đọc sách là trên mọi bề", thầy giáo giỏi đi tới đâu cũng đều được hoan nghênh.
Lý Trạch Hạo đã là chủ nhiệm khối, sau này có khả năng sẽ làm hiệu trưởng, cho dù không được làm hiệu trưởng mà cứ dạy học, cô thảnh thơi làm một cô giáo mỹ thuật, hai người kết hôn rồi, cuộc sống sau này nhất định sẽ vô cùng tươi đẹp.
Điều quan trọng nhất là, Lý Trạch Hạo sùng bái cô như nữ thần, vì cô mà thậm chí không ngại phản bội lại người bạn gái mười mấy năm. Y Đồng Đồng rất tự tin có thể nắm chắc người đàn ông này trong lòng bàn tay.
Nếu cô kết hôn với Lý Trạch Hạo, cuộc hôn nhân này sẽ thuận buồm xuôi gió. Phụ nữ một khi đã qua tuổi ba mươi, còn dám mưu cầu gì hơn?
Y Đồng Đồng nghĩ tới nghĩ lui, quyết định không buông Lý Trạch Hạo ra nữa. Bỏ con cá rô bắt con săn sắt, còn hơn là không bắt được gì! Chưa biết chừng con săn sắt đó còn là giống tốt, sau này sẽ sinh sôi thành cả một biển cả!
Lý Trạch Hạo còn khiến cho Y Đồng Đồng có một chút đắc ý nữa là, anh ta là vị hôn phu của bạn thân cô vợ y tá của Khang Kiếm, khi mọi thứ được phơi bày dưới ánh mặt trời, người đàn bà kia chắc chắn sẽ đau đớn chất chồng!
Y Đồng Đồng thầm cười khẩy rồi rúc người vào lòng Lý Trạch Hạo.
Đàn ông một khi đã lạc lối là máu nóng bốc lên đầu, liều mạng xông về phía trước. Khi nước triều rút xuống, không thể không đối diện với hiện thực.
Tình cảm mấy chục năm, sống chung bốn năm, trừ một tờ giấy hôn thú, Lý Trạch Hạo và Liễu Tinh không khác gì những đôi vợ chồng khác. Tình cảm của Lý Trạch Hạo với Liễu Tinh không phải nói xóa là có thể xóa sạch sẽ. Mấy lần định mở miệng, nhưng anh đều không đủ can đảm nói ra.
Không còn cách nào khác, anh đành chọn cách lẩn tránh, lấy cớ sắp thi tốt nghiệp để trốn trong trường.
Y Đồng Đồng cũng không giục anh, vẫn tự nhiên sống chung cùng anh, lấy cơm rót nước cho anh, cười ngọt ngào với anh, nấp dưới bóng cây nắm tay nhau. Cuối cùng đồng nghiệp cũng chú ý tới.
Lý Trạch Hạo không thể không cắt đứt với Liễu Tinh.
Hôm nay, Lý Trạch Hạo và Y Đồng Đồng quay về lấy hết quần áo của anh, định tối nay hẹn Liễu Tinh ra nói chuyện, không ngờ bọn họ vừa bước vào nhà thì Liễu Tinh đã về tới.
Đầu tiên Liễu Tinh điếng người, sau đó bỗng lao tới Y Đồng Đồng như một con sư tử hung hãn. Liễu Tinh đã từng nói, nếu ai có ý với chồng cô, cô sẽ diệt cả nhà người đó.
Cô nói được làm được, chỉ có điều, mỗi cú đấm của cô nhằm vào Y Đồng Đồng đều bị Lý Trạch Hạo chặn lại, mỗi món đồ cô ném đều rơi vào người Lý Trạch Hạo. Lý Trạch Hạo để mặc cho cô đánh đập, mặc cho cô đập nát cả căn phòng. Nhưng từ đầu đến cuối anh ta luôn đứng chặn trước Y Đồng Đồng, không để cô ta bị thương chút nào.
Liễu Tinh cảm thấy trời đất quay cuồng, cô ôm đầu gối xụi lơ trên sàn nhà, thét lên những tiếng thét chói tai, nước mắt đầm đìa như mưa.
Tay Bạch Nhạn co thành nắm đấm, hít thật sâu. Ngay cả khi biết được cuộc hôn nhân của cô và Khang Kiếm chỉ là lừa dối, cô cũng không đau đớn như lúc này.
Trên đời này, người cô ngưỡng mộ nhất chính là Liễu Tinh, người yêu đầu tiên của cô ấy cũng chính là người chồng sẽ cùng cô ấy chung sống tới đầu bạc răng long, đây đúng là điều khiến người ta hạnh phúc đến rơi lệ!
Tình yêu như vậy, chưa từng bị vấy bẩn, yêu chỉ vì yêu, thuần khiết như băng tuyết trên núi cao.
Tình yêu cô dành cho Khang Kiếm cũng điên cuồng như người bạn trai cũ của cô yêu nghệ thuật. Ở anh có mọi thứ mà cô mong muốn, bất luận địa vị, tài hoa hay ngoại hình, bao gồm cả bản lĩnh đàn ông, đều khiến cô ngất ngây. Vì Khang Kiếm, cô có thể vứt bỏ lòng tự trọng, ấm ức nào cũng có thể chịu đựng được, kết quả lại như dã tràng xe cát.
Khang Kiếm là một đỉnh núi cao vời vợi, Y Đồng Đồng biết rằng cả đời này, dù cô có gặp người đàn ông như thế nào, cũng không ai có thể sánh được với anh.
Không phải là cô không muốn níu kéo. Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, đòi sống đòi chết anh cũng không chút động lòng, tối nay cô ăn cơm với ông cậu thì tình cờ gặp anh, vẻ mặt lạnh lùng mỉa mai của anh như một nhát dao cắm thẳng vào trái tim cô.
Anh thật sự sẽ không quay lại nữa, cô cũng không phải là đồ ngốc. Cô vợ y tá của anh vừa mở miệng, anh đã cuống quýt quay sang nhìn, sợ cô ta biết được chuyện giữa anh và cô.
Sao có thể không đau lòng?
Lý Trạch Hạo không phải là cổ phiếu bluechip, nhưng tiền đồ sáng lạn. Anh là giáo viên giỏi của trường, trên tỉnh còn có một ngôi trường danh tiếng âm thầm tìm tới anh, dùng tiền bạc, nhà cửa để dụ anh tới đó. Trong xã hội này, phụ huynh dù địa vị cao đến mấy, tiền kiếm nhiều bao nhiêu thì vẫn một lòng một dạ theo đuổi chân lý "Ở đời muôn sự đều hèn, chỉ riêng đọc sách là trên mọi bề", thầy giáo giỏi đi tới đâu cũng đều được hoan nghênh.
Lý Trạch Hạo đã là chủ nhiệm khối, sau này có khả năng sẽ làm hiệu trưởng, cho dù không được làm hiệu trưởng mà cứ dạy học, cô thảnh thơi làm một cô giáo mỹ thuật, hai người kết hôn rồi, cuộc sống sau này nhất định sẽ vô cùng tươi đẹp.
Điều quan trọng nhất là, Lý Trạch Hạo sùng bái cô như nữ thần, vì cô mà thậm chí không ngại phản bội lại người bạn gái mười mấy năm. Y Đồng Đồng rất tự tin có thể nắm chắc người đàn ông này trong lòng bàn tay.
Nếu cô kết hôn với Lý Trạch Hạo, cuộc hôn nhân này sẽ thuận buồm xuôi gió. Phụ nữ một khi đã qua tuổi ba mươi, còn dám mưu cầu gì hơn?
Y Đồng Đồng nghĩ tới nghĩ lui, quyết định không buông Lý Trạch Hạo ra nữa. Bỏ con cá rô bắt con săn sắt, còn hơn là không bắt được gì! Chưa biết chừng con săn sắt đó còn là giống tốt, sau này sẽ sinh sôi thành cả một biển cả!
Lý Trạch Hạo còn khiến cho Y Đồng Đồng có một chút đắc ý nữa là, anh ta là vị hôn phu của bạn thân cô vợ y tá của Khang Kiếm, khi mọi thứ được phơi bày dưới ánh mặt trời, người đàn bà kia chắc chắn sẽ đau đớn chất chồng!
Y Đồng Đồng thầm cười khẩy rồi rúc người vào lòng Lý Trạch Hạo.
Đàn ông một khi đã lạc lối là máu nóng bốc lên đầu, liều mạng xông về phía trước. Khi nước triều rút xuống, không thể không đối diện với hiện thực.
Tình cảm mấy chục năm, sống chung bốn năm, trừ một tờ giấy hôn thú, Lý Trạch Hạo và Liễu Tinh không khác gì những đôi vợ chồng khác. Tình cảm của Lý Trạch Hạo với Liễu Tinh không phải nói xóa là có thể xóa sạch sẽ. Mấy lần định mở miệng, nhưng anh đều không đủ can đảm nói ra.
Không còn cách nào khác, anh đành chọn cách lẩn tránh, lấy cớ sắp thi tốt nghiệp để trốn trong trường.
Y Đồng Đồng cũng không giục anh, vẫn tự nhiên sống chung cùng anh, lấy cơm rót nước cho anh, cười ngọt ngào với anh, nấp dưới bóng cây nắm tay nhau. Cuối cùng đồng nghiệp cũng chú ý tới.
Lý Trạch Hạo không thể không cắt đứt với Liễu Tinh.
Hôm nay, Lý Trạch Hạo và Y Đồng Đồng quay về lấy hết quần áo của anh, định tối nay hẹn Liễu Tinh ra nói chuyện, không ngờ bọn họ vừa bước vào nhà thì Liễu Tinh đã về tới.
Đầu tiên Liễu Tinh điếng người, sau đó bỗng lao tới Y Đồng Đồng như một con sư tử hung hãn. Liễu Tinh đã từng nói, nếu ai có ý với chồng cô, cô sẽ diệt cả nhà người đó.
Cô nói được làm được, chỉ có điều, mỗi cú đấm của cô nhằm vào Y Đồng Đồng đều bị Lý Trạch Hạo chặn lại, mỗi món đồ cô ném đều rơi vào người Lý Trạch Hạo. Lý Trạch Hạo để mặc cho cô đánh đập, mặc cho cô đập nát cả căn phòng. Nhưng từ đầu đến cuối anh ta luôn đứng chặn trước Y Đồng Đồng, không để cô ta bị thương chút nào.
Liễu Tinh cảm thấy trời đất quay cuồng, cô ôm đầu gối xụi lơ trên sàn nhà, thét lên những tiếng thét chói tai, nước mắt đầm đìa như mưa.
Tay Bạch Nhạn co thành nắm đấm, hít thật sâu. Ngay cả khi biết được cuộc hôn nhân của cô và Khang Kiếm chỉ là lừa dối, cô cũng không đau đớn như lúc này.
Trên đời này, người cô ngưỡng mộ nhất chính là Liễu Tinh, người yêu đầu tiên của cô ấy cũng chính là người chồng sẽ cùng cô ấy chung sống tới đầu bạc răng long, đây đúng là điều khiến người ta hạnh phúc đến rơi lệ!
Tình yêu như vậy, chưa từng bị vấy bẩn, yêu chỉ vì yêu, thuần khiết như băng tuyết trên núi cao.


