Ring ring
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2747
- Tình trạng: Hoàn thành
Trời đã về chiều, không khí oi bức đã bớt đi ít nhiều, gió thổi trên người mát rượi sảng khoái. Bạch Nhạn ngồi trong xe, nước mắt đọng nơi khóe mắt, người đờ đẫn.

Nếu có thể, cô thật sự nguyện rằng mọi chuyện đều xảy ra với cô, để Y Đồng Đồng cướp Khang Kiếm đi, cô sẽ không nói một lời nào, quay người bỏ đi luôn.

Nhưng tại sao lại là Lý Trạch Hạo? Liễu Tinh nói cho dù đàn ông khắp thiên hạ lạc lối, Lý Trạch Hạo nhất định sẽ là người kiên cường đến cùng.

Thế sự vô thường, càng là chuyện không thể, lại càng xảy ra.

Sau này Liễu Tinh phải làm sao đây?

Khang Kiếm thấy trong người hơi khó chịu, không phải sốt, không phải đau đầu, cũng không phải trên người có chỗ nào bầm tím hay chảy máu. Cảm giác không thoải mái này rỉ từ trong cơ thể ra bên ngoài, nhưng lại cách một lớp da, không thoát ra hết được nên cứ day dứt, thấp thỏm không yên, ngột ngạt khó chịu.

Buổi sáng anh tới khách sạn Hoa Hưng ăn sáng cùng nhóm phóng viên, sau đó tới thành cũ tham quan. Mấy cây cổ thụ trăm năm đã được dời tới một công viên dưới sự chăm sóc của các chuyên gia cây xanh, lá cây rụng đầy mặt đất, cành cây rũ xuống, nhưng vẫn cố gắng tỏa ra một chút sức sống. Sau khi mê mải bấm đèn flash chụp rất nhiều ảnh, nhóm phóng viên bèn đi tới Ban chỉ huy cải tạo thành cũ, nghe Phó trưởng ban báo cáo tình hình. Chủ nhiệm bộ phận giải tỏa cũng phát biểu, ngoài ra còn mời mấy hộ dân được giải tỏa phát biểu ý kiến. Các phóng viên ghi chép lại, yêu cầu ngày mai bọn họ đến phỏng vấn riêng, không cho người theo cùng.

Khang Kiếm và Phó ban chỉ huy đưa mắt nhìn nhau, gật đầu, mấy việc này chẳng qua chỉ là hình thức, trước đó bọn họ đã sớm làm đầy đủ công tác rồi.

Đến buổi chiều, Lục Địch Phi xuất hiện, kiếm một chiếc xe thể thao đưa các vị phóng viên hùng dũng tiến về đảo Giang Tâm. Lúc này Khang Kiếm đã cảm thấy cực kỳ không thoải mái, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra xem giờ. Anh chào hỏi mọi người, giọng khàn đặc, nói là phải về nghỉ ngơi.

Mấy vị phóng viên trêu đùa anh có phải tối qua lao lực quá độ không, anh cười lớn, tiễn các vị phóng viên lên xe rồi mới để Giản Đơn đưa về.

Lục Địch Phi ngồi ở ghế phụ lái nhìn Khang Kiếm, khóe miệng khẽ nhếch lên nửa cười nửa không.

Khang Kiếm nhắm mắt suốt, Giản Đơn lái xe vào trong tiểu khu, xe đỗ ở dưới lầu rồi anh mới mở mắt ra, nhất thời không thích ứng được với ánh nắng chiếu gay gắt từ phía Tây rọi vào trong xe, nheo mắt lại theo bản năng. Lúc nheo mắt lại, anh nhìn thấy một chiếc xe dừng lại phía ngoài cổng tiểu khu, cửa xe mở ra, người bước xuống là vợ anh.

Khang Kiếm ngây người, lúc này không phải cô đang làm việc sao?

Kế đó, một người đàn ông từ phía bên kia bước xuống, vóc người cao ráo, mặt mũi tuấn tú, mọi cử chỉ đều toát ra một vẻ lạnh lùng khiến người khác phải cách xa đến hàng ngàn dặm.

Người đàn ông lạnh lùng đi tới trước mặt Bạch Nhạn, cúi đầu xuống, hình như đang dặn dò Bạch Nhạn điều gì, Bạch Nhạn lắc đầu, lông mày chau lại.

Người đàn ông rất chu đáo dịch sang hướng khác để che nắng cho Bạch Nhạn, rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay.

Bạch Nhạn cúi đầu nhận chiếc khăn, lau mắt.

Khang Kiếm bất giác ngồi thẳng dậy. Anh chưa từng gặp người đàn ông này, nhưng anh ta lại khiến anh linh cảm thấy có điều gì đó không bình thường.

Anh có thể coi thường sự đe dọa của Lục Địch Phi, nhưng lại có một trực giác bản năng, người đàn ông lạnh lùng đứng ở nơi không xa kia nguy hiểm hơn Lục Địch Phi rất nhiều.

Có lẽ ngay bản thân người đàn ông lạnh lùng đó cũng không biết, lúc này vẻ mặt anh ta đang tràn ngập dịu dàng và yêu thương.

Đây là người đàn ông đã tặng Bạch Nhạn bông hồng giấy sao? Bạch Nhạn vội vã ly hôn là vì anh ta sao?

Trái tim Khang Kiếm bỗng như bị thứ gì đó bóp nghẹt, chặt tới mức anh không tài nào thở được, bàn tay đặt trên đầu gối bất giác co lại thành nắm đấm.

Hai người đứng đó rất nổi bật, Giản Đơn cũng nhìn thấy.

Giản Đơn nơm nớp nhìn Khang Kiếm, không dám lên tiếng, xuống xe không được, không xuống xe cũng chẳng xong, tay nắm chặt vô lăng, mắt cụp xuống, không dám thở mạnh, thầm toát mồ hôi thay cho Bạch Nhạn.

Đi theo sếp Khang nhiều năm nay, nhìn gương mặt sếp hiện giờ không một chút cảm xúc, nhưng đằng sau vẻ vô cảm ấy, một ngọn núi lửa đang sắp sửa phun trào.

Cuối cùng người đàn ông kia lên xe, lặng lẽ ngắm nhìn Bạch Nhạn, môi mím chặt như không nỡ rời xa, rồi lái xe đi.

Giản Đơn khẽ thở hắt một hơi.

Khang Kiếm mở cửa xe xoạch một cái, đóng lại cái rầm, nghênh đón Bạch Nhạn đang đi tới.

Giản Đơn không dám nán lại, để bảo toàn mạng sống, anh chàng vội vã phóng xe rời khỏi tâm bão.

Bạch Nhạn cắm đầu đi đường, không nhìn thấy phía trước có người, không cẩn thận va vào Khang Kiếm.

- Xin lỗi. – Giọng cô đầy nước mắt, cũng chẳng ngước mắt lên mà bước vòng qua Khang Kiếm, tiếp tục đi về phía trước.

Khang Kiếm túm lấy cánh tay cô.

Cô quay đầu lại.

Khang Kiếm điếng người, ánh mắt Bạch Nhạn nhìn anh đầy vẻ khinh miệt, phẫn nộ, như nhìn một kẻ thù căm hận tận xương tủy.

- Bạch Nhạn, em sao thế? – Anh nhíu mày hỏi.

- Chẳng sao cả, em chỉ đang nghiêm khắc tự kiểm điểm thôi. – Bạch Nhạn trừng mắt nhìn anh, rút tay về, không lên lầu mà đi về phía một ngôi đình bát giác trong tiểu khu.

Prev 1 ... 119 120 121 122 123 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000469