Anh đi theo cô.
- Kiểm điểm cái gì?
Bạch Nhạn hít sâu, ánh mắt lạnh lùng:
- Em đang kiểm điểm tại sao em lại đồi bại tới mức trở thành một kẻ thứ ba.
- Đừng nói lung tung. – Mặt Khang Kiếm cứng đờ.
- Tôi nói lung tung sao? – Giọng Bạch Nhạn bỗng cao vút. – Anh là bạn trai người ta yêu sâu sắc hai năm ròng, ngay trước ngày kết hôn anh còn cùng cô ta ân ái đến bốn hiệp, đến nỗi buổi sáng bỏ đi vội vàng, rơi cả nhẫn cưới trên giường cô ta. Cô bạn gái chu đáo của anh còn cất công mang đến tận phòng trang điểm của tôi. Tôi nhìn cô ta, thật sự vừa cảm ơn lại vừa áy náy. Tôi đã kết hôn với anh rồi, nhưng tại sao cuộc hôn nhân của chúng ta lại đến nông nỗi này? Tôi rà soát, tôi kiểm điểm, thì ra trên đời này chưa từng có kẻ thứ ba nào thật sự chiến thắng.
Khang Kiếm im lặng, tai và gáy đỏ rực lên, nhưng gương mặt lại trắng bệch nhìn rất sợ.
Bạch Nhạn cười khẩy:
- Có phải anh đang thầm đoán xem rốt cuộc tôi biết được bao nhiêu không? Sếp Khang ạ, những gì tôi biết nhiều hơn anh tưởng nhiều. Nhưng tôi luôn nhẫn nhịn không nói, bởi vì đây chẳng phải là chuyện hay ho gì, nếu quyết định sẽ chia tay, hà tất phải làm cho hỏng bét. Nhưng hôm nay tôi không muốn nhịn nữa, anh có biết hay không, cô... bạn gái cũ của anh cướp chồng của Liễu Tinh rồi. Anh nghe rõ chưa, chồng của Liễu Tinh đấy, người chồng mà Liễu Tinh đã yêu thương mười bốn năm, người chồng mà cô ấy tưởng rằng sẽ cùng chung sống đến răng long đầu bạc. Mọi chuyện xảy ra như thế nào, anh là người thông minh, đã nghĩ ra được chưa?
Khang Kiếm lặng im không nói, thực ra anh có thể nói được gì? Anh đã nhục nhã tới mức không còn chốn dung thân.
Hai mắt Bạch Nhạn đỏ hoe, nước mắt giận dữ trào ra khỏi khóe mắt, cô cũng không lau đi, đôi tay vung trong không khí, cô run rẩy từng hồi rồi mới thốt ra được:
- Tất cả đều do anh, khởi nguồn của tội ác là anh, là anh... – Cô chỉ vào mặt Khang Kiếm, vừa khóc vừa gào lên – Tôi chỉ có một người bạn tốt là Liễu Tinh thôi, nhưng cô ấy lại vì là bạn của tôi mà chịu tổn thương như vậy, anh... nói đi, làm sao tôi xứng đáng với cô ấy. Bây giờ cô ấy rất đau khổ, tự nhốt một mình trong phòng đòi tự sát, tôi muốn ở lại bên cô ấy, cô ấy lại bảo tôi cút đi... Tôi là cọng cỏ dại, anh chà đạp tôi cũng chẳng sao, nhưng Liễu Tinh thì không được, Lý Trạch Hạo là tất cả của cô ấy... Khang Kiếm, tôi thật sự căm hận anh...
Cô còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại khóc nấc lên, nước mắt tuôn như mưa.
Khang Kiếm không cử động, cứng đờ như một khúc gỗ, hai mắt nhìn thẳng, tai ù đặc.
Một lát sau anh mới nghĩ ra, đưa tay ôm lấy Bạch Nhạn.
- Đừng đụng vào tôi. – Bạch Nhạn lùi về phía sau, hai tay ôm lấy vai, như thể anh là mầm dịch bệnh. – Tôi không muốn có bất kỳ sự liên hệ vào với anh nữa. Tôi muốn ly hôn, ly hôn...
- Bạch Nhạn... – Khang Kiếm cắn môi, lại đưa tay ra, không chịu bỏ cuộc.
Bạch Nhạn hất ra, anh vẫn cứ đưa tay ra.
Bạch Nhạn dùng sức đẩy anh ra, anh lại giang rộng hai tay ôm lấy cô.
Bạch Nhạn giãy giụa không được, đành phải lấy chân đá anh, anh không hề nhăn nhó, tay vòng chặt qua người cô, mặc cho cô ở trong lòng anh đánh đấm anh như một con thú nhỏ giận dữ.
Bạch Nhạn bất lực, giận dữ cắn lên cánh tay anh, muốn anh buông cô ra.
Anh đau đớn hít mạnh, nhưng cánh tay lại giống như một gọng kìm, xiết chặt lấy eo cô.
Bạch Nhạn tức giận lấy đầu húc anh. Mắt cô hoa lên, nhưng anh vẫn không chịu buông tay.
- Anh xin lỗi...
Ngoài ba chữ này, anh thật sự không biết phải nói gì. Bạch Nhạn chửi không sai, tất cả đều là lỗi của anh.
Anh chẳng có mặt mũi nào để nói lời sám hối, anh cũng hận những hành động mà mình đã làm, nhưng... làm thì đã làm rồi, quả đắng này chỉ có thể cố nuốt mà thôi.
Anh không ngờ Y Đồng Đồng sẽ dùng cách này để trả đũa anh. Không thể không thừa nhận, đàn bà một khi đã trả đũa thì rất đáng sợ. Anh càng không ngờ được, đối với Bạch Nhạn, Liễu Tinh lại quan trọng đến thế. Lúc đối diện với những nỗi uất ức của chính mình, cô chỉ cười trừ cho qua, chưa từng rơi nước mắt trước mặt anh. Câu nói nặng nhất chỉ là "sếp bắt nạt em". Mà hôm nay cô chỉ mặt gọi tên, gào thét nói "Khang Kiếm, tôi hận anh!"
Anh nghe mà tim muốn ngừng đập, hồn lìa khỏi xác, bản thân trống rỗng, trước mắt mơ hồ. Anh quên mất chuyện vừa nãy anh đã phát điên lên vì ghen với người đàn ông lạnh lùng kia, anh không màng tới nỗi hổ thẹn trong lòng, anh không nghĩ tới lòng tự trọng, không muốn biện bạch, anh chỉ biết, bất luận thế nào anh cũng phải ôm chặt lấy Bạch Nhạn.
Hai người cãi nhau rất to, trời lại chưa tối hẳn, người dân sống trong tiểu khu đứng trên ban công may mắn được mục kích toàn bộ quá trình đôi vợ chồng son cãi nhau. Có hai bà lão lúc thường hay dắt chó đi dạo cùng với bà Lý Tâm Hà vừa xem vừa cảm thán: đánh là thương, mắng là yêu, bà xem, vừa mới khóc lóc ầm ĩ thế mà giờ đã ôm chặt lấy nhau rồi.
- Kiểm điểm cái gì?
Bạch Nhạn hít sâu, ánh mắt lạnh lùng:
- Em đang kiểm điểm tại sao em lại đồi bại tới mức trở thành một kẻ thứ ba.
- Đừng nói lung tung. – Mặt Khang Kiếm cứng đờ.
- Tôi nói lung tung sao? – Giọng Bạch Nhạn bỗng cao vút. – Anh là bạn trai người ta yêu sâu sắc hai năm ròng, ngay trước ngày kết hôn anh còn cùng cô ta ân ái đến bốn hiệp, đến nỗi buổi sáng bỏ đi vội vàng, rơi cả nhẫn cưới trên giường cô ta. Cô bạn gái chu đáo của anh còn cất công mang đến tận phòng trang điểm của tôi. Tôi nhìn cô ta, thật sự vừa cảm ơn lại vừa áy náy. Tôi đã kết hôn với anh rồi, nhưng tại sao cuộc hôn nhân của chúng ta lại đến nông nỗi này? Tôi rà soát, tôi kiểm điểm, thì ra trên đời này chưa từng có kẻ thứ ba nào thật sự chiến thắng.
Khang Kiếm im lặng, tai và gáy đỏ rực lên, nhưng gương mặt lại trắng bệch nhìn rất sợ.
Bạch Nhạn cười khẩy:
- Có phải anh đang thầm đoán xem rốt cuộc tôi biết được bao nhiêu không? Sếp Khang ạ, những gì tôi biết nhiều hơn anh tưởng nhiều. Nhưng tôi luôn nhẫn nhịn không nói, bởi vì đây chẳng phải là chuyện hay ho gì, nếu quyết định sẽ chia tay, hà tất phải làm cho hỏng bét. Nhưng hôm nay tôi không muốn nhịn nữa, anh có biết hay không, cô... bạn gái cũ của anh cướp chồng của Liễu Tinh rồi. Anh nghe rõ chưa, chồng của Liễu Tinh đấy, người chồng mà Liễu Tinh đã yêu thương mười bốn năm, người chồng mà cô ấy tưởng rằng sẽ cùng chung sống đến răng long đầu bạc. Mọi chuyện xảy ra như thế nào, anh là người thông minh, đã nghĩ ra được chưa?
Khang Kiếm lặng im không nói, thực ra anh có thể nói được gì? Anh đã nhục nhã tới mức không còn chốn dung thân.
Hai mắt Bạch Nhạn đỏ hoe, nước mắt giận dữ trào ra khỏi khóe mắt, cô cũng không lau đi, đôi tay vung trong không khí, cô run rẩy từng hồi rồi mới thốt ra được:
- Tất cả đều do anh, khởi nguồn của tội ác là anh, là anh... – Cô chỉ vào mặt Khang Kiếm, vừa khóc vừa gào lên – Tôi chỉ có một người bạn tốt là Liễu Tinh thôi, nhưng cô ấy lại vì là bạn của tôi mà chịu tổn thương như vậy, anh... nói đi, làm sao tôi xứng đáng với cô ấy. Bây giờ cô ấy rất đau khổ, tự nhốt một mình trong phòng đòi tự sát, tôi muốn ở lại bên cô ấy, cô ấy lại bảo tôi cút đi... Tôi là cọng cỏ dại, anh chà đạp tôi cũng chẳng sao, nhưng Liễu Tinh thì không được, Lý Trạch Hạo là tất cả của cô ấy... Khang Kiếm, tôi thật sự căm hận anh...
Cô còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại khóc nấc lên, nước mắt tuôn như mưa.
Khang Kiếm không cử động, cứng đờ như một khúc gỗ, hai mắt nhìn thẳng, tai ù đặc.
Một lát sau anh mới nghĩ ra, đưa tay ôm lấy Bạch Nhạn.
- Đừng đụng vào tôi. – Bạch Nhạn lùi về phía sau, hai tay ôm lấy vai, như thể anh là mầm dịch bệnh. – Tôi không muốn có bất kỳ sự liên hệ vào với anh nữa. Tôi muốn ly hôn, ly hôn...
- Bạch Nhạn... – Khang Kiếm cắn môi, lại đưa tay ra, không chịu bỏ cuộc.
Bạch Nhạn hất ra, anh vẫn cứ đưa tay ra.
Bạch Nhạn dùng sức đẩy anh ra, anh lại giang rộng hai tay ôm lấy cô.
Bạch Nhạn giãy giụa không được, đành phải lấy chân đá anh, anh không hề nhăn nhó, tay vòng chặt qua người cô, mặc cho cô ở trong lòng anh đánh đấm anh như một con thú nhỏ giận dữ.
Bạch Nhạn bất lực, giận dữ cắn lên cánh tay anh, muốn anh buông cô ra.
Anh đau đớn hít mạnh, nhưng cánh tay lại giống như một gọng kìm, xiết chặt lấy eo cô.
Bạch Nhạn tức giận lấy đầu húc anh. Mắt cô hoa lên, nhưng anh vẫn không chịu buông tay.
- Anh xin lỗi...
Ngoài ba chữ này, anh thật sự không biết phải nói gì. Bạch Nhạn chửi không sai, tất cả đều là lỗi của anh.
Anh chẳng có mặt mũi nào để nói lời sám hối, anh cũng hận những hành động mà mình đã làm, nhưng... làm thì đã làm rồi, quả đắng này chỉ có thể cố nuốt mà thôi.
Anh không ngờ Y Đồng Đồng sẽ dùng cách này để trả đũa anh. Không thể không thừa nhận, đàn bà một khi đã trả đũa thì rất đáng sợ. Anh càng không ngờ được, đối với Bạch Nhạn, Liễu Tinh lại quan trọng đến thế. Lúc đối diện với những nỗi uất ức của chính mình, cô chỉ cười trừ cho qua, chưa từng rơi nước mắt trước mặt anh. Câu nói nặng nhất chỉ là "sếp bắt nạt em". Mà hôm nay cô chỉ mặt gọi tên, gào thét nói "Khang Kiếm, tôi hận anh!"
Anh nghe mà tim muốn ngừng đập, hồn lìa khỏi xác, bản thân trống rỗng, trước mắt mơ hồ. Anh quên mất chuyện vừa nãy anh đã phát điên lên vì ghen với người đàn ông lạnh lùng kia, anh không màng tới nỗi hổ thẹn trong lòng, anh không nghĩ tới lòng tự trọng, không muốn biện bạch, anh chỉ biết, bất luận thế nào anh cũng phải ôm chặt lấy Bạch Nhạn.
Hai người cãi nhau rất to, trời lại chưa tối hẳn, người dân sống trong tiểu khu đứng trên ban công may mắn được mục kích toàn bộ quá trình đôi vợ chồng son cãi nhau. Có hai bà lão lúc thường hay dắt chó đi dạo cùng với bà Lý Tâm Hà vừa xem vừa cảm thán: đánh là thương, mắng là yêu, bà xem, vừa mới khóc lóc ầm ĩ thế mà giờ đã ôm chặt lấy nhau rồi.


