- Cô không muốn biết tin của anh trai tôi sao? – Thương Minh Tinh kinh ngạc kêu lên – Chẳng phải cô đối với anh ấy...
- Đã là chuyện đã qua rồi, bây giờ tôi đã kết hôn. Anh ấy sống tốt là được rồi.
- Cô không muốn gặp anh ấy sao?
- Minh Thiên quay về rồi sao? – Bạch Nhạn vui mừng chớp mắt.
Thương Minh Tinh cười giảo hoạt:
- Sao nào, động lòng rồi hả? Điều này bí mật, cô nói xem rốt cuộc có giúp tôi hay không? Thực tình thì chuyện này với cô dễ như trở bàn tay ấy mà. Tôi nghe đám chị em kia nói, người cô nhờ hôm đó là Trưởng trạm công an khu vực phía Tây thành phố, hình như anh ta được bí thư Lục nhờ vả. Tôi lại hỏi thăm một lần nữa, úi cha mẹ ơi, cô lại lấy trợ lý thị trưởng cơ đấy, vừa khéo anh ra lại còn quản lý các vấn đề xây dựng của thành phố. Chỗ cái cây cổ thụ đó chuẩn bị xây một trung tâm thương mại, nghe nói tập đoàn Hoa Hưng đã trúng thầu. Nhưng công trình đó to lắm, tôi và bạn tôi muốn nhờ cô nói với chồng cô một tiếng, để tập đoàn Hoa Hưng nhường một mẩu nhỏ cho chúng tôi, có được không?
- Không được – Bạch Nhạn không thèm suy nghĩ, thẳng thừng từ chối.
- Tôi sẽ trả hoa hồng cho cô, không để cô giúp không công đâu.
Thương Minh Tinh nháy mắt ra vẻ thạo đời với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn lắc đầu quả quyết:
- Xin lỗi, em không giúp được.
Thương Minh Tinh trợn mắt tức giận:
- Đừng tỏ vẻ thanh cao, cô tưởng cái tập đoàn Hoa Hưng kia trúng thầu xong không lại quả cho chồng cô sao? Ai mà chẳng biết chồng cô và lão già Hoa Hưng kia là cùng hội cùng thuyền. Của cải trong thiên hạ nhiều lắm, một mình nuốt trôi hết được sao?
Bạch Nhạn không nói không rằng mà ăn hết hoành thánh trong bát, giành trả tiền. Lúc tạm biệt, cô trịnh trọng nói với Thương Minh Tinh:
- Em làm việc ở bệnh viện, chị có chỗ nào khó chịu trong người cứ tìm em, chắc chắn em sẽ giúp, nhưng những chuyện khác thì sau này đừng gọi điện cho em. Nếu Minh Thiên biết được chị thế này, anh ấy sẽ không chịu nổi đâu. Hiếm khi anh ấy nghỉ phép về nhà, chị đừng làm anh ấy đau lòng.
Thương Minh Tinh đứng phía sau bực dọc chửi một câu:
- Vờ vịt gì chứ, đồ hồ ly tinh.
Những ngày tháng tiếp theo có chút khác thường.
Sếp Khang dùng một chữ "bận" để biến mình thành thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Thấy đầu, là mỗi ngày sẽ cố định nhắn tin vào điện thoại của Bạch Nhạn, nội dung tin nhắn lớn thì là chuyện gần đây chính quyền thành phố Tân Giang có chính sách quan trọng gì, việc cải tạo thành cũ tiến triển đến đâu, đơn xin xây dựng trụ sở mới của mấy ban ngành đã bị các sếp bác bỏ; nhỏ thì là chuyện món thịt rim ở nhà ăn Ủy ban bác đầu bếp cho nhiều muối quá, không thể nuốt được. Lúc họp buổi chiều, bài phát biểu của anh dài quá, giữa chừng dừng lại uống mấy ngụm nước, không biết sao lại nhớ tới chè đậu xanh bà xã nấu. Giản Đơn và anh cùng tới công trường, đường gập ghềnh khó đi, muốn chợp mắt nghỉ một lúc cũng không được, đành phải nằm nhớ tới hai cái lúm đồng tiền đáng yêu trên má bà xã.
...
Mấy tin nhắn này Bạch Nhạn đọc xong không trả lời. Có lúc số lần báo cáo trong một ngày của sếp Khang nhiều quá, cô hơi áy náy, đành phải nhắn lại hai chữ "đã nhận". Một giây sau sếp Khang liền gửi tới một cái mặt cười tươi như hoa. Bạch Nhạn nhìn mà ngây ngẩn, sếp Khang đúng là cái gì cũng biết!
Còn không thấy đuôi, là lúc cô muốn cùng anh nghiêm túc ngồi xuống nói chuyện giải quyết cuộc hôn nhân này, thì lại chẳng thấy người đâu. Từ hôm xảy ra chuyện anh bị đứt tay, hai người không gặp nhau. Bây giờ ba bữa Bạch Nhạn đều giải quyết ở bệnh viện. Lúc nghỉ cô cũng ra ngoài ăn. Trừ phòng ngủ, những chỗ khác đều là bầu trời của bà Lý Tâm Hà và thím Ngô.
Nhưng Bạch Nhạn có thể cảm nhận được, sếp Khang có về qua nhà.
Chiếc ghế kéo ra trong phòng làm việc, tách trà để qua đêm, đầu lọc thuốc đầy ngập trong gạt tàn. Có hôm Bạch Nhạn dậy sớm, thấy trên chiếc kệ thấp trong phòng ngủ đặt một giỏ lê, đặc sản của Tân Giang mùa này, quả nào quả nấy căng mọng.
Còn có đêm, cô đang mơ màng ngủ thì mơ hồ cảm thấy bên cạnh có người, cô vừa xoay người thì cánh tay đang đặt trên người cô bỗng rụt lại, hơi thở chậm dần. Đến tận khi cô lại nặng nề ngủ thiếp đi, người bên cạnh mới xích lại gần, vuốt ve tóc và mặt cô, sau đó thở dài vẻ đầy tâm sự. Một lát sau, người bên cạnh rón rén trở dậy, dò dẫm đi ra cửa. Trong bóng đêm, Bạch Nhạn mở to mắt, thở dài.
Bạch Nhạn từng chủ động gọi điện cho sếp Khang bận rộn, giọng sếp Khang nghe điện thoại vô cùng thoải mái, ân cần hỏi han, nhưng khi cô định đi vào nội dung chính thì anh lại nói phải đi tiếp đãi ai ai đó, nếu không thì cũng là phải đi học ngay, lát nữa sẽ gọi lại, rồi cúp điện thoại luôn. Lát nữa này cùng lắm chỉ là một tin nhắn báo cáo tình hình.
Bạch Nhạn thực sự thấy thắc mắc.
Chuyện ly hôn này, hình như chỉ có cô là nhiệt tình, một phía xúc tiến.
- Đã là chuyện đã qua rồi, bây giờ tôi đã kết hôn. Anh ấy sống tốt là được rồi.
- Cô không muốn gặp anh ấy sao?
- Minh Thiên quay về rồi sao? – Bạch Nhạn vui mừng chớp mắt.
Thương Minh Tinh cười giảo hoạt:
- Sao nào, động lòng rồi hả? Điều này bí mật, cô nói xem rốt cuộc có giúp tôi hay không? Thực tình thì chuyện này với cô dễ như trở bàn tay ấy mà. Tôi nghe đám chị em kia nói, người cô nhờ hôm đó là Trưởng trạm công an khu vực phía Tây thành phố, hình như anh ta được bí thư Lục nhờ vả. Tôi lại hỏi thăm một lần nữa, úi cha mẹ ơi, cô lại lấy trợ lý thị trưởng cơ đấy, vừa khéo anh ra lại còn quản lý các vấn đề xây dựng của thành phố. Chỗ cái cây cổ thụ đó chuẩn bị xây một trung tâm thương mại, nghe nói tập đoàn Hoa Hưng đã trúng thầu. Nhưng công trình đó to lắm, tôi và bạn tôi muốn nhờ cô nói với chồng cô một tiếng, để tập đoàn Hoa Hưng nhường một mẩu nhỏ cho chúng tôi, có được không?
- Không được – Bạch Nhạn không thèm suy nghĩ, thẳng thừng từ chối.
- Tôi sẽ trả hoa hồng cho cô, không để cô giúp không công đâu.
Thương Minh Tinh nháy mắt ra vẻ thạo đời với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn lắc đầu quả quyết:
- Xin lỗi, em không giúp được.
Thương Minh Tinh trợn mắt tức giận:
- Đừng tỏ vẻ thanh cao, cô tưởng cái tập đoàn Hoa Hưng kia trúng thầu xong không lại quả cho chồng cô sao? Ai mà chẳng biết chồng cô và lão già Hoa Hưng kia là cùng hội cùng thuyền. Của cải trong thiên hạ nhiều lắm, một mình nuốt trôi hết được sao?
Bạch Nhạn không nói không rằng mà ăn hết hoành thánh trong bát, giành trả tiền. Lúc tạm biệt, cô trịnh trọng nói với Thương Minh Tinh:
- Em làm việc ở bệnh viện, chị có chỗ nào khó chịu trong người cứ tìm em, chắc chắn em sẽ giúp, nhưng những chuyện khác thì sau này đừng gọi điện cho em. Nếu Minh Thiên biết được chị thế này, anh ấy sẽ không chịu nổi đâu. Hiếm khi anh ấy nghỉ phép về nhà, chị đừng làm anh ấy đau lòng.
Thương Minh Tinh đứng phía sau bực dọc chửi một câu:
- Vờ vịt gì chứ, đồ hồ ly tinh.
Những ngày tháng tiếp theo có chút khác thường.
Sếp Khang dùng một chữ "bận" để biến mình thành thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Thấy đầu, là mỗi ngày sẽ cố định nhắn tin vào điện thoại của Bạch Nhạn, nội dung tin nhắn lớn thì là chuyện gần đây chính quyền thành phố Tân Giang có chính sách quan trọng gì, việc cải tạo thành cũ tiến triển đến đâu, đơn xin xây dựng trụ sở mới của mấy ban ngành đã bị các sếp bác bỏ; nhỏ thì là chuyện món thịt rim ở nhà ăn Ủy ban bác đầu bếp cho nhiều muối quá, không thể nuốt được. Lúc họp buổi chiều, bài phát biểu của anh dài quá, giữa chừng dừng lại uống mấy ngụm nước, không biết sao lại nhớ tới chè đậu xanh bà xã nấu. Giản Đơn và anh cùng tới công trường, đường gập ghềnh khó đi, muốn chợp mắt nghỉ một lúc cũng không được, đành phải nằm nhớ tới hai cái lúm đồng tiền đáng yêu trên má bà xã.
...
Mấy tin nhắn này Bạch Nhạn đọc xong không trả lời. Có lúc số lần báo cáo trong một ngày của sếp Khang nhiều quá, cô hơi áy náy, đành phải nhắn lại hai chữ "đã nhận". Một giây sau sếp Khang liền gửi tới một cái mặt cười tươi như hoa. Bạch Nhạn nhìn mà ngây ngẩn, sếp Khang đúng là cái gì cũng biết!
Còn không thấy đuôi, là lúc cô muốn cùng anh nghiêm túc ngồi xuống nói chuyện giải quyết cuộc hôn nhân này, thì lại chẳng thấy người đâu. Từ hôm xảy ra chuyện anh bị đứt tay, hai người không gặp nhau. Bây giờ ba bữa Bạch Nhạn đều giải quyết ở bệnh viện. Lúc nghỉ cô cũng ra ngoài ăn. Trừ phòng ngủ, những chỗ khác đều là bầu trời của bà Lý Tâm Hà và thím Ngô.
Nhưng Bạch Nhạn có thể cảm nhận được, sếp Khang có về qua nhà.
Chiếc ghế kéo ra trong phòng làm việc, tách trà để qua đêm, đầu lọc thuốc đầy ngập trong gạt tàn. Có hôm Bạch Nhạn dậy sớm, thấy trên chiếc kệ thấp trong phòng ngủ đặt một giỏ lê, đặc sản của Tân Giang mùa này, quả nào quả nấy căng mọng.
Còn có đêm, cô đang mơ màng ngủ thì mơ hồ cảm thấy bên cạnh có người, cô vừa xoay người thì cánh tay đang đặt trên người cô bỗng rụt lại, hơi thở chậm dần. Đến tận khi cô lại nặng nề ngủ thiếp đi, người bên cạnh mới xích lại gần, vuốt ve tóc và mặt cô, sau đó thở dài vẻ đầy tâm sự. Một lát sau, người bên cạnh rón rén trở dậy, dò dẫm đi ra cửa. Trong bóng đêm, Bạch Nhạn mở to mắt, thở dài.
Bạch Nhạn từng chủ động gọi điện cho sếp Khang bận rộn, giọng sếp Khang nghe điện thoại vô cùng thoải mái, ân cần hỏi han, nhưng khi cô định đi vào nội dung chính thì anh lại nói phải đi tiếp đãi ai ai đó, nếu không thì cũng là phải đi học ngay, lát nữa sẽ gọi lại, rồi cúp điện thoại luôn. Lát nữa này cùng lắm chỉ là một tin nhắn báo cáo tình hình.
Bạch Nhạn thực sự thấy thắc mắc.
Chuyện ly hôn này, hình như chỉ có cô là nhiệt tình, một phía xúc tiến.

