Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2762
- Tình trạng: Hoàn thành
Một phía thì một phía, cô cứ tiến hành theo kế hoạch của mình, ký xong hợp đồng với chủ nhà. Nhưng bồn cầu trong nhà vệ sinh bị rò nước, gạch men vỡ nhiều, chủ nhà hứa sẽ tu sửa lại rồi mới giao cho Bạch Nhạn. Thỉnh thoảng Bạch Nhạn tan làm xong sẽ đảo qua xem sửa chữa đến đâu, tiện thể mở cửa sổ và quét dọn phòng ngủ, phòng bếp.

Hôm nay, cô xuống xe buýt, đi vào tiểu khu đó thì gặp ngay Liễu Tinh, hai người đều sửng sốt. Liễu Tinh mồ hôi nhễ nhại, tay cầm một sấp tờ rơi của trung tâm môi giới nhà đất. Bạch Nhạn định chào hỏi nhưng Liễu Tinh lại cụp mắt xuống, bước vượt qua cô, vẻ mặt vô cảm.

Bạch Nhạn thực sự cảm thấy bất lực!

Bất lực thì sẽ phải tìm người để trút bầu tâm sự. Chuyện này chỉ có mỗi Lãnh Phong là người biết chuyện. Đến bây giờ Liễu Tinh vẫn giữ kín chuyện bị thất tình, nhưng không nói nhiều như trước đây nữa, cả ngày im lìm trầm mặc.

Lãnh Phong nghe Bạch Nhạn phàn nàn thì chỉ cười, rồi bảo Bạch Nhạn phải tin vào tình bạn bao năm giữa hai người, nếu là hiểu lầm thì sẽ có ngày hiểu ra vấn đề. Có lẽ bây giờ Liễu Tinh đã hối hận, nhưng chưa tiện xuống nước được, phải đợi thời cơ xuất hiện. Bạch Nhạn nói em xuống nước được, em chủ động gọi cô ấy có được không? Lãnh Phong nói vậy chẳng phải là tát thẳng vào mặt Liễu Tinh sao?

Bạch Nhạn đành thôi, âm thầm chờ đợi thời cơ trong truyền thuyết xuất hiện.

Trong thời gian này, trời đổ mưa to suốt hai ngày liên tiếp, đường phố Tân Giang nhất thời không thoát nước được, đi trên phố cứ như đang vượt sông. Toàn bộ ban lãnh đạo của chính quyền Tân Giang đều đổ ra phố chống ngập úng. Cuối cùng Bạch Nhạn cũng đã được chiêm ngưỡng dung nhan của sếp Khang trên tivi, chiếc áo sơ mi màu trắng ngấm mưa ướt đẫm, tóc bết vào trán, cảnh tượng này không khỏi gợi cho cô nhớ tới lần đầu tiên anh đưa cô về nhà, hai người cùng che chung một chiếc ô bé xíu, cô nhìn anh, tim như bị cái gì đó bóp nghẹt. Cảnh tình đó tái hiện, nhưng tâm trạng đã không còn được như xưa, bây giờ cô lại càng suy nghĩ, lúc đó người đẹp Y Đồng Đồng vẫn còn sống chung với anh, sao anh có thể làm được điều đó với cô?

Chỉ có thể nói, sếp Khang là một chiếc giếng cổ thâm sâu khôn lường. Bây giờ dù anh ta có mồm năm miệng mười đến thế nào, cô cũng không coi là thật.

Một ngày kia, Bạch Nhạn bỗng nhiên phát hiện ra rằng, vô hình chung cô và Lãnh Phong đã trở thành bạn tốt không chuyện gì là không nói.

Chỉ cần cô ở bệnh viện, họ nhất định sẽ cùng ăn cơm, không phải hẹn trước, mà là cô vừa vào nhà ăn, nếu Lãnh Phong tới sớm, anh sẽ ngồi bên cái bàn sát cửa và nói: "Sao bây giờ mới tới, tôi đợi lâu lắm rồi". Cô vội vàng xin lỗi, hai người cùng đi tới quầy, tự mua suất của mình, sau đó tìm một cái bàn trống ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện Liễu Tinh hoặc chuyện trong khoa. Nếu cô tới trước, đang ăn thì Lãnh Phong từ ngoài đi vào, lạnh lẽo tới mức khiến mọi người đều cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm đi mười độ. "Em ích kỷ thật, cũng không nghĩ xem tôi đói đến mức nào, em xem món bắp cải cuốn thịt cay mà tôi thích bán hết sạch rồi". Cô cươi toe, đành phải sẻ bắp cải cuốn thịt cay trong đĩa mình sang cho anh, hứa lần sau nhất định sẽ quan tâm hơn đến bác sĩ Lãnh.

Cứ như vậy, dù sớm hay tối, lúc nào cô cũng đợi bác sĩ Lãnh cùng ăn cơm. Ăn cơm xong, hai người sẽ cùng quay về khoa Tiết niệu, y tá thực tập đã rửa sạch hoa quả hoặc pha xong trà đợi hai người. Khoa Tiết niệu tụ tập, Lãnh Phong thường gọi Bạch Nhạn theo. Được ăn chùa mấy lần, đến khi đám chị em trong phòng phẫu thuật kêu gào đòi đi ăn tiệm, Bạch Nhạn kêu Lãnh Phong đi cùng cho có qua có lại. Đám chị em trong phòng phẫu thuật rất kinh ngạc, Bạch Nhạn nói bác sĩ Lãnh vẫn là hàng chất lượng cao, tôi đây tạo cơ hội cho mọi người, cố mà nắm bắt. Lãnh Phong đi một lần, khuôn mặt lạnh như băng kia từ đầu chí cuối không hề tan chảy. Sau đó hai ngày liền không thèm đếm xỉa đến Bạch Nhạn.

Thứ Bảy, Chủ nhật, Lãnh Phong lại đi làm riêng, Bạch Nhạn tự nhiên trở thành tùy tùng, hơn nữa còn là tùy tùng duy nhất. Mã Gia không biết có chuyện gì mà không thấy đến.

Ở bệnh viện, Bạch Nhạn gặp Mã Gia, len lén hỏi anh ta sao không đi nữa? Mã Gia nhún vai, cười đầy ẩn ý:

- Tôi không đi góp vui với hai người đâu.

Hai người ra ngoài, mấy dịch vụ như mát xa, tắm hơi Lãnh Phong đều từ chối hết, buổi tối cũng không uống rượu bừa bãi. Ăn cơm xong, trên những con phố xa lạ, anh và Bạch Nhạn cùng đi từ đầu phố đến cuối phố, rồi lại từ cuối phố đi về đầu phố.

Lãnh Phong mổ xong thường hết sức mệt mỏi. Vì sự an toàn của cả hai, Bạch Nhạn đành phải cắn răng nhận lấy vô lăng. Chuyện gì cũng trăm hay không bằng tay quen, làm bác tài mấy lần Bạch Nhạn đã quen tay, lái xe rất ra dáng.

Về Tân Giang, hai người tạm biệt nhau, Bạch Nhạn mở túi xách liền thấy một chiếc phong bì đã nằm ngay ngắn trong đó. Từ trước đến giờ Lãnh Phong chưa từng đưa tận tay cho cô, cô cũng không biết anh để vào từ lúc nào.

Bạch Nhạn mở riêng một tài khoản cho chỗ tiền này, sau mấy lần nhìn lại giật cả mình, quả thật không phải con số nhỏ.

Lãnh Phong cũng vẫn là quân tử, thật sự không nói ra những lời quá giới hạn, đến nắm tay Bạch Nhạn cũng không. Cách thức tiếp xúc của hai người vừa đủ là đồng nghiệp thân thiết.

Có hôm đang ăn cơm, Bạch Nhạn buột mồm nói tan ca xong cô muốn tới siêu thị điện máy để mua máy giặt. Lãnh Phong ngước mắt lên nhìn cô mấy giây:

- Tôi đi giúp em một tay!

Prev 1 ... 126 127 128 129 130 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000460
Insane