Khi nghe thấy Bạch Nhạn nói câu này, lòng Khang Kiếm lại cuộn lên, không thể miêu tả cảm giác đó như thế nào. Anh cũng mất mát, cũng tổn thương, anh xiết bao hy vọng Bạch Nhạn sẽ đứng dậy ôm lấy anh, giống như trước đây tươi cười tinh nghịch trêu chọc anh, cắn hai hàm răng nhỏ lên cánh tay anh, kiễng chân lên ôm cổ anh, hôn anh như chú gà con mổ thóc, một cái, hai cái rồi lại ba cái. Anh muốn vùi đầu vào làn tóc ấm của cô, ngửi mùi hương thanh mát của dầu gội, quên hết mọi sự đời.
Từ trước đến nay, tình cảm Khang Kiếm dành cho bà Lý Tâm Hà vẫn luôn mâu thuẫn. Anh không nỡ rời xa bà, yêu thương bà, nhưng lại chán ghét vì bà càng lúc càng cực đoan, lại cộng thêm thím Ngô, đúng là không thể chịu đựng được nữa. Từ khi bà Lý Tâm Hà bị liệt tới nay, lòng anh luôn tắc nghẹn, chưa có ngày nào được hít thở thoải mái.
Anh đăm chiêu nhìn Bạch Nhạn. Ánh mắt này xuất phát tự đáy lòng, là sự gửi gắm của cả con tim và thể xác dưới sự dẫn dắt của tình cảm, có ưu phiền, có buồn bã, có cả kỳ vọng. Nhưng Bạch Nhạn không nhìn anh, thái độ tỏ rõ vẻ xa lạ.
- Bà xã, anh biết tâm trạng em không tốt, đợi mẹ và thím Ngô về tỉnh rồi, tất cả sẽ trở lại như trước đây.
Anh gián tiếp, khéo léo nói với Bạch Nhạn rằng: Anh không muốn chia tay.
- Chúng ta trước đây như thế nào? – Bạch Nhạn nhếch mép – Thực ra chuyện này không liên quan gì đến mẹ anh hết, hoàn toàn là chuyện giữa chúng ta. Có thể nói giữa chúng ta không có tình yêu, không có tiếng nói chung, hay nói cách khác là giữa chúng ta có sự khác biệt quá lớn.
- Những điều này đều có thể thay đổi được. – Khang Kiếm mệt mỏi, trốn tránh suốt mấy ngày nay, bây giờ không thể không đối mặt.- Chắc chắn có thể! – Anh nhấn mạnh, ấn Bạch Nhạn ngồi xuống.
- Bà xã, chúng ta không chia tay, chúng ta sống bên nhau. – Anh đưa tay ra ôm lấy cô – Em cần một mái ấm gia đình như thế nào, anh đều có thể cho em.
Bạch Nhạn chưa từng nhìn thấy một sếp Khang bất lực và mất tự tin như lúc này, giống hệt một đứa trẻ tội nghiệp không được ăn kẹo.
- Tại sao nhất định phải là em? – Cô nói ra thắc mắc đã giấu kín trong lòng bao lâu nay.
- Bởi vì em rất ấm áp. – Khang Kiếm cười. Như ánh nắng ngày xuân, như giọt sương trên lá cỏ mùa hạ, nhìn thấy em sẽ tự nhiên muốn cười, con tim bất giác mềm đi.
Bạch Nhạn ngắm anh hồi lâu:
- Sếp Khang, người phụ nữ nào mà anh đã ôm lại không ấm áp?
Khang Kiếm đỏ mặt, đột nhiên á khẩu.
- Sếp Khang, em biết khoan dung độ lượng là đức tính tốt đẹp. Trước khi chúng ta kết hôn, anh yêu đương mấy lần thì đều là quá khứ, em có thể vờ như mình có đức tính tốt đó, không để ý tới, nhưng sau khi cưới, anh vẫn gây ra những chuyện vượt quá giới hạn, em không thể nào giả vờ được nữa. Trừ khi em thật sự coi anh là cành cao để bám lấy, theo anh làm một phu nhân quan lớn cáo mượn oai hùm, anh ở ngoài làm gì em cũng sẽ đều nhắm mắt cho qua, chỉ cần địa vị của em vẫn vững chắc. Anh nghĩ em có làm thế không? – Bạch Nhạn liếc xéo, gạt tay Khang Kiếm ra khỏi vai.
- Anh sẽ không làm càn nữa. Cho dù em chỉ coi anh là cành cao anh cũng cam lòng. Chỉ cần em ở bên anh.
- Với anh, em quan trọng đến thế sao? – Bạch Nhạn vò đầu, không chịu nổi.
- Còn quan trọng hơn em nghĩ nhiều. – Khang Kiếm trả lời dứt khoát.
Bạch Nhạn hừ một tiếng, đứng dậy đi tới bàn trang điểm.
- Bà xã?
Cô còn chưa nói có phải cô đã đồng ý không chia tay nữa không.
- Để em xem xem có phải em có tướng vượng phu, hay là có khuôn mặt hồ ly hay không. Sếp đừng níu kéo em nữa. Nếu anh cảm thấy bây giờ chia tay sẽ ảnh hưởng tới anh thì chúng ta li thân trước.
- Không được em đồng ý, anh sẽ không làm những chuyện em không muốn.
Bây giờ họ cũng đâu có sống chung!
- Bây giờ em không muốn sống chung cùng một nhà với anh, anh đồng ý đi! – Bạch Nhạn cười tươi như hoa, chớp mắt với Khang Kiếm.
Khang Kiếm tê tái cõi lòng, đau tới mức không nói lên lời, anh đứng dậy, bước ra mở cửa.
Trong khoảnh khắc bước ra ngoài, anh ngoái đầu lại nói:
- Bà xã, tắm sớm rồi ngủ đi!
Cửa từ từ khép lại, tất cả đã yên tĩnh trở lại.
Buổi tối, Bạch Nhạn nằm trên giường suy nghĩ miên man. Điều hòa để rất thấp nhưng vẫn thấy không nén được ngọn lửa trong lòng. Khó khăn lắm mới thiếp đi được, nửa đêm lạnh quá tỉnh dậy, mò mẫm hồi lâu tìm điều khiển điều hòa, cô lười bật đèn lên để tìm nên định nằm co ro, rúc trong chiếc chăn mỏng, cơ hồ thiếp đi.
Ngày hôm sau vừa tỉnh lại, khớp xương khắp người đều đau nhức, mắt sưng húp, cay xè như bị bỏng hơi, đầu óc váng vất, bước đi loạng choạng.
Sếp Khang đã đi làm từ sớm, bà Lý Tâm Hà và thím Ngô không xuất hiện trong phòng ăn như thường lệ, căn nhà ngổn ngang đã được dọn dẹp qua loa. Qua một đêm, Lệ Lệ có vẻ có tinh thần hơn, vẫy cái đuôi nhỏ với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn uống chút sữa, cầm một cái bánh mì ra khỏi cửa.
Đến bệnh viện, hơi lạnh như tỏa ra từ mỗi khớp xương, có lẽ do đêm qua lạnh quá. Cô tìm mấy viên thuốc cảm để uống, tinh thần vẫn không thể phấn chấn lên được.
Buổi trưa ăn cơm, Lãnh Phong thấy mặt Bạch Nhạn tái nhợt bèn giục cô về nhà nghỉ ngơi.
Cô trù trừ một lúc, quay về phòng phẫu thuật xin nghỉ rồi ngồi xe về nhà.
Trước khi đi, y tá trưởng kéo cô lại, nói chồng chị xét nghiệm bãi nôn của con chó, nó ăn phải một chút thuốc trừ sâu có trong dâu tây, có lẽ là người giúp việc trong nhà mua về chưa rửa sạch đã cho ăn luôn, sau đó chú chó liền bị ngộ độc nhẹ.
Từ trước đến nay, tình cảm Khang Kiếm dành cho bà Lý Tâm Hà vẫn luôn mâu thuẫn. Anh không nỡ rời xa bà, yêu thương bà, nhưng lại chán ghét vì bà càng lúc càng cực đoan, lại cộng thêm thím Ngô, đúng là không thể chịu đựng được nữa. Từ khi bà Lý Tâm Hà bị liệt tới nay, lòng anh luôn tắc nghẹn, chưa có ngày nào được hít thở thoải mái.
Anh đăm chiêu nhìn Bạch Nhạn. Ánh mắt này xuất phát tự đáy lòng, là sự gửi gắm của cả con tim và thể xác dưới sự dẫn dắt của tình cảm, có ưu phiền, có buồn bã, có cả kỳ vọng. Nhưng Bạch Nhạn không nhìn anh, thái độ tỏ rõ vẻ xa lạ.
- Bà xã, anh biết tâm trạng em không tốt, đợi mẹ và thím Ngô về tỉnh rồi, tất cả sẽ trở lại như trước đây.
Anh gián tiếp, khéo léo nói với Bạch Nhạn rằng: Anh không muốn chia tay.
- Chúng ta trước đây như thế nào? – Bạch Nhạn nhếch mép – Thực ra chuyện này không liên quan gì đến mẹ anh hết, hoàn toàn là chuyện giữa chúng ta. Có thể nói giữa chúng ta không có tình yêu, không có tiếng nói chung, hay nói cách khác là giữa chúng ta có sự khác biệt quá lớn.
- Những điều này đều có thể thay đổi được. – Khang Kiếm mệt mỏi, trốn tránh suốt mấy ngày nay, bây giờ không thể không đối mặt.- Chắc chắn có thể! – Anh nhấn mạnh, ấn Bạch Nhạn ngồi xuống.
- Bà xã, chúng ta không chia tay, chúng ta sống bên nhau. – Anh đưa tay ra ôm lấy cô – Em cần một mái ấm gia đình như thế nào, anh đều có thể cho em.
Bạch Nhạn chưa từng nhìn thấy một sếp Khang bất lực và mất tự tin như lúc này, giống hệt một đứa trẻ tội nghiệp không được ăn kẹo.
- Tại sao nhất định phải là em? – Cô nói ra thắc mắc đã giấu kín trong lòng bao lâu nay.
- Bởi vì em rất ấm áp. – Khang Kiếm cười. Như ánh nắng ngày xuân, như giọt sương trên lá cỏ mùa hạ, nhìn thấy em sẽ tự nhiên muốn cười, con tim bất giác mềm đi.
Bạch Nhạn ngắm anh hồi lâu:
- Sếp Khang, người phụ nữ nào mà anh đã ôm lại không ấm áp?
Khang Kiếm đỏ mặt, đột nhiên á khẩu.
- Sếp Khang, em biết khoan dung độ lượng là đức tính tốt đẹp. Trước khi chúng ta kết hôn, anh yêu đương mấy lần thì đều là quá khứ, em có thể vờ như mình có đức tính tốt đó, không để ý tới, nhưng sau khi cưới, anh vẫn gây ra những chuyện vượt quá giới hạn, em không thể nào giả vờ được nữa. Trừ khi em thật sự coi anh là cành cao để bám lấy, theo anh làm một phu nhân quan lớn cáo mượn oai hùm, anh ở ngoài làm gì em cũng sẽ đều nhắm mắt cho qua, chỉ cần địa vị của em vẫn vững chắc. Anh nghĩ em có làm thế không? – Bạch Nhạn liếc xéo, gạt tay Khang Kiếm ra khỏi vai.
- Anh sẽ không làm càn nữa. Cho dù em chỉ coi anh là cành cao anh cũng cam lòng. Chỉ cần em ở bên anh.
- Với anh, em quan trọng đến thế sao? – Bạch Nhạn vò đầu, không chịu nổi.
- Còn quan trọng hơn em nghĩ nhiều. – Khang Kiếm trả lời dứt khoát.
Bạch Nhạn hừ một tiếng, đứng dậy đi tới bàn trang điểm.
- Bà xã?
Cô còn chưa nói có phải cô đã đồng ý không chia tay nữa không.
- Để em xem xem có phải em có tướng vượng phu, hay là có khuôn mặt hồ ly hay không. Sếp đừng níu kéo em nữa. Nếu anh cảm thấy bây giờ chia tay sẽ ảnh hưởng tới anh thì chúng ta li thân trước.
- Không được em đồng ý, anh sẽ không làm những chuyện em không muốn.
Bây giờ họ cũng đâu có sống chung!
- Bây giờ em không muốn sống chung cùng một nhà với anh, anh đồng ý đi! – Bạch Nhạn cười tươi như hoa, chớp mắt với Khang Kiếm.
Khang Kiếm tê tái cõi lòng, đau tới mức không nói lên lời, anh đứng dậy, bước ra mở cửa.
Trong khoảnh khắc bước ra ngoài, anh ngoái đầu lại nói:
- Bà xã, tắm sớm rồi ngủ đi!
Cửa từ từ khép lại, tất cả đã yên tĩnh trở lại.
Buổi tối, Bạch Nhạn nằm trên giường suy nghĩ miên man. Điều hòa để rất thấp nhưng vẫn thấy không nén được ngọn lửa trong lòng. Khó khăn lắm mới thiếp đi được, nửa đêm lạnh quá tỉnh dậy, mò mẫm hồi lâu tìm điều khiển điều hòa, cô lười bật đèn lên để tìm nên định nằm co ro, rúc trong chiếc chăn mỏng, cơ hồ thiếp đi.
Ngày hôm sau vừa tỉnh lại, khớp xương khắp người đều đau nhức, mắt sưng húp, cay xè như bị bỏng hơi, đầu óc váng vất, bước đi loạng choạng.
Sếp Khang đã đi làm từ sớm, bà Lý Tâm Hà và thím Ngô không xuất hiện trong phòng ăn như thường lệ, căn nhà ngổn ngang đã được dọn dẹp qua loa. Qua một đêm, Lệ Lệ có vẻ có tinh thần hơn, vẫy cái đuôi nhỏ với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn uống chút sữa, cầm một cái bánh mì ra khỏi cửa.
Đến bệnh viện, hơi lạnh như tỏa ra từ mỗi khớp xương, có lẽ do đêm qua lạnh quá. Cô tìm mấy viên thuốc cảm để uống, tinh thần vẫn không thể phấn chấn lên được.
Buổi trưa ăn cơm, Lãnh Phong thấy mặt Bạch Nhạn tái nhợt bèn giục cô về nhà nghỉ ngơi.
Cô trù trừ một lúc, quay về phòng phẫu thuật xin nghỉ rồi ngồi xe về nhà.
Trước khi đi, y tá trưởng kéo cô lại, nói chồng chị xét nghiệm bãi nôn của con chó, nó ăn phải một chút thuốc trừ sâu có trong dâu tây, có lẽ là người giúp việc trong nhà mua về chưa rửa sạch đã cho ăn luôn, sau đó chú chó liền bị ngộ độc nhẹ.

