Đến huyện Vân ít nhất phải hai tiếng nữa, Bạch Nhạn nhắm mắt, muốn chợp mắt một chút.
Nhưng mắt vừa nhắm lại, những chuyện liên quan đến sếp Khang lại ập đến, từng chút từng chút một.
Lần đầu tiên gặp nhau là lúc tiêm phòng vacxin, anh lạnh lùng một bên nhìn cô không chớp mắt, sau đó để Giản Đơn bắt chuyện với cô, để lại số điện thoại của anh. Khi đó, có phải anh đã ấp ủ âm mưu trả thù cô rồi không?
Thư ký Tiểu Ngô bị bệnh, bữa cơm hậu tạ của Giản Đơn, sao anh lại cũng có mặt ở đó chứ! Trời mưa to, Giản Đơn và Tiểu Ngô đột ngột bỏ về, chỉ còn lại anh và cô, bây giờ nghĩ lại, đó cũng là sự sắp xếp tỉ mỉ của anh.
Hàng loạt chuyện sau này, hai người còn chưa thân thiết lắm anh đã vội vã thổ lộ với cô, muốn cô làm bạn gái anh.
Một tấm lưới to như thế, nhiều đồng phạm như thế, nói với cô những lời chân thành như thế, cảm động như thế, bảo cô trốn làm sao được?
Cô nhiều lần cự tuyệt, nhưng anh hết lần này đến lần khác cố chấp tiến về phía cô. Bây giờ nghĩ lại, sự cố chấp của anh không phải là tình yêu, mà là để trả thù.
Còn chưa kết hôn đã vội đưa cô tới đảo Giang Tâm làm quen với cuộc sống xa hoa của tầng lớp thượng lưu, khi đó có phải anh đang đứng một bên lạnh lùng quan sát, xem cô có hoảng hồn vì được yêu chiều hay không?
Lời nói của Lục Địch Phi, của người đẹp Y Đồng Đồng, tất cả những chuyện xảy ra sau khi cưới, liên hệ với những điều hôm nay nghe được, hoàn toàn không cảm thấy kỳ quặc nữa.
Điều đáng tiếc duy nhất là cuộc hôn nhân giữa anh và cô đã khiến anh phải hy sinh người đẹp Y Đồng Đồng, anh có luyến tiếc không?
Cô không còn sức lực để đánh giá mọi hành động của sếp Khang, mỗi người một cách sống. Điều may mắn là cô hiểu thấu anh, không thích anh, không ham hố sự xa hoa mà anh đem lại như anh dự tính, vì thế tim cũng không quá đau. Cô chỉ hơi lạnh một chút thôi.
Bởi vì lạnh, Bạch Nhạn không khỏi ôm chặt hai vai, rúc vào trong ghế.
Điện thoại trong túi xách reo lên từng hồi, reo tới tận lúc hết pin mới an phận im lặng.
Bóng chiều dần buông, ngoài cửa sổ, trời và đất đã hòa vào nhau thành một màu tăm tối.
Hai luồng sáng của chiếc taxi chạy tới trong đêm tối, huyện Vân dần gần lại.
Xe chạy vào địa phận huyện, Bạch Nhạn bảo tài xế dừng lạỉ ở phía đối diện khu tập thể Văn hóa.
Cánh cửa sắt xếp kiểu cũ chỉ hé ra một khoảng đủ lách người, trên bức tường xi măng treo một loạt tấm biển hiệu bằng gỗ nền trắng chữ đen, lần lượt viết tên hội văn hóa huyện Vân, đội văn nghệ quân chủng huyện Vân, đoàn ca múa huyện Vân, đoàn Việt kịch huyện Vân... không biết đã dãi dầu bao mưa gió, nền sơn trắng của mấy tấm biển này đã nứt nẻ, lộ ra lớp gỗ bên trong.
Ngoài cửa có một chiếc BMW màu xanh da trời đón mấy cô gái trẻ có vẻ là diễn viên từ trong đi ra. Mấy người phụ nữ trung niên từng là mỹ nhân một thời nay người phì ra, lười biếng lê dép loẹt quẹt, chỉ trỏ chiếc xe vừa phóng điên cuồng, trong đó có một người là mẹ của Thương Minh Tinh.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng trong sân khu nhà. Một dãy nhà mái bằng có khoảnh sân nhỏ, con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại, dãy nhà tập kịch mái ngói đổ nát, thiếu mất một bên cửa.
Trước khi đi học tại trường y tá, cô cũng giống như những người đang sống trong đó, mỗi ngày đều ra ra vào vào cánh cổng này nhiều lần, lưng đeo cặp, tay xách rau.
- Đi thôi!
Nơi này bà Bạch Mộ Mai đã không thèm lui tới nữa. Bà đã mua cho mình một căn hộ có một phòng khách một phòng ngủ ở khu vực tốt nhất huyện Vân.
Lúc này, trời tối đen như mực, lạnh lẽo, cứng ngắc, như một tấm giáp sắt chụp lên trên người.
Xe dừng lại, Bạch Nhạn đưa trước cho tài xế hai trăm tệ:
- Tôi chỉ lên trên nửa tiếng thôi, sau đó chúng ta quay về Tân Giang.
Tài xế ngẩn, người, cảm thấy kỳ lạ nhưng không hỏi nhiều. Có việc để làm là được rồi, mặc kệ khách hàng có kỳ quái hay không!
Sau khi bà Bạch Mộ Mai dọn đến chỗ này, Bạch Nhạn chỉ tới một lần. Buổi trưa tới huyện Vân, vào tham quan một chút rồi bà Bạch Mộ Mai đưa cô ra ngoài ăn, cô ăn xong liền quay về Tân Giang.
Bạch Nhạn còn nhớ cửa sổ của căn hộ đó rất to, sát cửa sổ là một tủ rượu kiểu Tây, trong tủ bày mười mấy chai rượu, cao thấp to bé đủ các loại chai đủ các loại rượu, một tá ly rượu kiểu Tây treo trên một cái giá phía trên. Trên bàn trà phía trước tủ rượu, bà Bạch Mộ Mai cắm ba cành hoa diên vĩ trong một chiếc bình thủy tinh cổ hẹp. Bức tường trắng đối diện cửa sổ treo những khung ảnh to nhỏ khác nhau, đều là ảnh chụp bà Bạch Mộ Mai đang biểu diễn.
Bạch Nhạn ấn tượng sâu sắc nhất là chiếc giường của bà Bạch Mộ Mai rất to, rèm cửa và ga giường đều bằng tơ tằm màu tím huyền bí, đối diện giường là một dãy gương, có thể phản chiếu rõ nét bất kỳ động tác nhỏ nào trên giường.
Bạch Nhạn nuốt nước bọt, giơ tay gõ cửa.
- Ai đó?
Bên trong vọng ra giọng nói mềm mượt như nhung của bà Bạch Mộ Mai.
Cửa theo đó mà mở ra, ánh đèn trong phòng rất tối, chiếc váy ngủ bằng sa mỏng của bà Bạch Mộ Mai mỏng tang như cánh ve, khiến da thịt bên trong lúc ẩn lúc hiện.
- Nhạn Nhạn, sao con lại đến đây?
Nhưng mắt vừa nhắm lại, những chuyện liên quan đến sếp Khang lại ập đến, từng chút từng chút một.
Lần đầu tiên gặp nhau là lúc tiêm phòng vacxin, anh lạnh lùng một bên nhìn cô không chớp mắt, sau đó để Giản Đơn bắt chuyện với cô, để lại số điện thoại của anh. Khi đó, có phải anh đã ấp ủ âm mưu trả thù cô rồi không?
Thư ký Tiểu Ngô bị bệnh, bữa cơm hậu tạ của Giản Đơn, sao anh lại cũng có mặt ở đó chứ! Trời mưa to, Giản Đơn và Tiểu Ngô đột ngột bỏ về, chỉ còn lại anh và cô, bây giờ nghĩ lại, đó cũng là sự sắp xếp tỉ mỉ của anh.
Hàng loạt chuyện sau này, hai người còn chưa thân thiết lắm anh đã vội vã thổ lộ với cô, muốn cô làm bạn gái anh.
Một tấm lưới to như thế, nhiều đồng phạm như thế, nói với cô những lời chân thành như thế, cảm động như thế, bảo cô trốn làm sao được?
Cô nhiều lần cự tuyệt, nhưng anh hết lần này đến lần khác cố chấp tiến về phía cô. Bây giờ nghĩ lại, sự cố chấp của anh không phải là tình yêu, mà là để trả thù.
Còn chưa kết hôn đã vội đưa cô tới đảo Giang Tâm làm quen với cuộc sống xa hoa của tầng lớp thượng lưu, khi đó có phải anh đang đứng một bên lạnh lùng quan sát, xem cô có hoảng hồn vì được yêu chiều hay không?
Lời nói của Lục Địch Phi, của người đẹp Y Đồng Đồng, tất cả những chuyện xảy ra sau khi cưới, liên hệ với những điều hôm nay nghe được, hoàn toàn không cảm thấy kỳ quặc nữa.
Điều đáng tiếc duy nhất là cuộc hôn nhân giữa anh và cô đã khiến anh phải hy sinh người đẹp Y Đồng Đồng, anh có luyến tiếc không?
Cô không còn sức lực để đánh giá mọi hành động của sếp Khang, mỗi người một cách sống. Điều may mắn là cô hiểu thấu anh, không thích anh, không ham hố sự xa hoa mà anh đem lại như anh dự tính, vì thế tim cũng không quá đau. Cô chỉ hơi lạnh một chút thôi.
Bởi vì lạnh, Bạch Nhạn không khỏi ôm chặt hai vai, rúc vào trong ghế.
Điện thoại trong túi xách reo lên từng hồi, reo tới tận lúc hết pin mới an phận im lặng.
Bóng chiều dần buông, ngoài cửa sổ, trời và đất đã hòa vào nhau thành một màu tăm tối.
Hai luồng sáng của chiếc taxi chạy tới trong đêm tối, huyện Vân dần gần lại.
Xe chạy vào địa phận huyện, Bạch Nhạn bảo tài xế dừng lạỉ ở phía đối diện khu tập thể Văn hóa.
Cánh cửa sắt xếp kiểu cũ chỉ hé ra một khoảng đủ lách người, trên bức tường xi măng treo một loạt tấm biển hiệu bằng gỗ nền trắng chữ đen, lần lượt viết tên hội văn hóa huyện Vân, đội văn nghệ quân chủng huyện Vân, đoàn ca múa huyện Vân, đoàn Việt kịch huyện Vân... không biết đã dãi dầu bao mưa gió, nền sơn trắng của mấy tấm biển này đã nứt nẻ, lộ ra lớp gỗ bên trong.
Ngoài cửa có một chiếc BMW màu xanh da trời đón mấy cô gái trẻ có vẻ là diễn viên từ trong đi ra. Mấy người phụ nữ trung niên từng là mỹ nhân một thời nay người phì ra, lười biếng lê dép loẹt quẹt, chỉ trỏ chiếc xe vừa phóng điên cuồng, trong đó có một người là mẹ của Thương Minh Tinh.
Bạch Nhạn nhắm mắt lại, có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng trong sân khu nhà. Một dãy nhà mái bằng có khoảnh sân nhỏ, con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại, dãy nhà tập kịch mái ngói đổ nát, thiếu mất một bên cửa.
Trước khi đi học tại trường y tá, cô cũng giống như những người đang sống trong đó, mỗi ngày đều ra ra vào vào cánh cổng này nhiều lần, lưng đeo cặp, tay xách rau.
- Đi thôi!
Nơi này bà Bạch Mộ Mai đã không thèm lui tới nữa. Bà đã mua cho mình một căn hộ có một phòng khách một phòng ngủ ở khu vực tốt nhất huyện Vân.
Lúc này, trời tối đen như mực, lạnh lẽo, cứng ngắc, như một tấm giáp sắt chụp lên trên người.
Xe dừng lại, Bạch Nhạn đưa trước cho tài xế hai trăm tệ:
- Tôi chỉ lên trên nửa tiếng thôi, sau đó chúng ta quay về Tân Giang.
Tài xế ngẩn, người, cảm thấy kỳ lạ nhưng không hỏi nhiều. Có việc để làm là được rồi, mặc kệ khách hàng có kỳ quái hay không!
Sau khi bà Bạch Mộ Mai dọn đến chỗ này, Bạch Nhạn chỉ tới một lần. Buổi trưa tới huyện Vân, vào tham quan một chút rồi bà Bạch Mộ Mai đưa cô ra ngoài ăn, cô ăn xong liền quay về Tân Giang.
Bạch Nhạn còn nhớ cửa sổ của căn hộ đó rất to, sát cửa sổ là một tủ rượu kiểu Tây, trong tủ bày mười mấy chai rượu, cao thấp to bé đủ các loại chai đủ các loại rượu, một tá ly rượu kiểu Tây treo trên một cái giá phía trên. Trên bàn trà phía trước tủ rượu, bà Bạch Mộ Mai cắm ba cành hoa diên vĩ trong một chiếc bình thủy tinh cổ hẹp. Bức tường trắng đối diện cửa sổ treo những khung ảnh to nhỏ khác nhau, đều là ảnh chụp bà Bạch Mộ Mai đang biểu diễn.
Bạch Nhạn ấn tượng sâu sắc nhất là chiếc giường của bà Bạch Mộ Mai rất to, rèm cửa và ga giường đều bằng tơ tằm màu tím huyền bí, đối diện giường là một dãy gương, có thể phản chiếu rõ nét bất kỳ động tác nhỏ nào trên giường.
Bạch Nhạn nuốt nước bọt, giơ tay gõ cửa.
- Ai đó?
Bên trong vọng ra giọng nói mềm mượt như nhung của bà Bạch Mộ Mai.
Cửa theo đó mà mở ra, ánh đèn trong phòng rất tối, chiếc váy ngủ bằng sa mỏng của bà Bạch Mộ Mai mỏng tang như cánh ve, khiến da thịt bên trong lúc ẩn lúc hiện.
- Nhạn Nhạn, sao con lại đến đây?


