XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2790
- Tình trạng: Hoàn thành
Thương Minh Thiên từ bên ngoài xông vào, ra sức bảo vệ Bạch Nhạn ở phía sau, giúp cô phủi đi bụi đất trên người, lau vết bùn trên má, căm giận nhìn lũ con trai.

Kết quả, Thương Minh Thiên bị đánh sưng vù mặt mũi, Bạch Nhạn lại chẳng bị làm sao. Buổi tối, một đám phụ huynh kéo đến nhà họ Thương hạch tội, bà Thương thiếu điều muốn giật đổ nóc nhà, ép Thương Minh Thiên phải thề sau này không được chơi cùng con nhỏ Bạch Cốt Tinh nữa.

Bạch Nhạn ngồi trên bậu cửa, qua cánh cửa sổ trong bếp, cô có thể nhìn thấy Thương Minh Thiên quỳ trên nền nhà, hai môi mím chặt, không nói lời nào.

Bà Thương tức đến nỗi suýt phát bệnh.

Ngày hôm sau, Thương Minh Tinh nhìn thấy Bạch Nhạn, hai mắt tóe lửa.

Từ đó trở đi Bạch Nhạn đã biết, thấy trẻ con trong khu thì tránh ra xa, dù người khác nói gì cô cũng coi như không nghe thấy.

Mùa hè đến, bà Bạch Mộ Mai lại đi lưu diễn ở tỉnh ngoài. Đêm mưa bão bùng, một mình Bạch Nhạn ngồi sụp bên giường, sợ đến nỗi không dám nhắm mắt lại. Đúng lúc này lại mất điện, căn phòng tối om, ngoài cửa sổ sấm giật liên hồi, ánh chớp như con rắn lửa đôi lúc lại lóe lên qua khung cửa.

Bạch Nhạn ra sức cắn môi, người run lên như chiếc lá rụng chấp chới giữa trời thu.

Đột nhiên, trong bếp nhà họ Thương thắp lên một ngọn đèn bão, sáng leo lắt hắt lên khuôn mặt tuấn tú của Thương Minh Thiên.

Cậu ngồi đọc sách trước cửa sổ, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn màn mưa dày đặc bên ngoài, thỉnh thoảng lại khẽ mỉm cười.

Bạch Nhạn từ trên giường bò đậy đi tới cửa, nhìn ánh đèn mù mịt ấy, cũng mỉm cười.

Ông Thương chỉ học tới cấp hai, bà Thương chẳng biết chữ nào nhưng Thương Minh Thiên lại là cậu con trai đi tới đâu cũng đều gây tiếng vang. Cậu từng được giải Olympic toán, từng được giải văn đạt danh hiệu Mười thiếu niên tiêu biểu toàn huyện. Thế vẫn còn chưa đủ thần kỳ, điều khiến người ta nể phục nhất là trong hội thể thao toàn trường, cậu đạt chức quán quân chạy 100m, dáng chạy lướt cùng chiều gió khiến nữ sinh toàn trường phát cuồng. Cậu xuất sắc khiến người ta nghẹt thở, nhưng ngày ngày vẫn bình dị xuất hiện trong sân trường.

Thương Minh Tinh cùng ra đời với cậu không biết là bị trục trặc ở chỗ nào, hoàn toàn ngược lại với cậu, ngoài việc được di truyền cái mồm dẻo quẹo của bà mẹ thì chẳng được tích sự gì. Vì thi không đỗ, lưu ban hai năm, rớt lại học cùng một lớp với Bạch Nhạn nhỏ hơn họ hai tuổi.

Thành tích của Bạch Nhạn cũng tốt, nhưng cô rất khép mình, ngoài việc đi học thì không tham gia bất kỳ hoạt động nào trong trường. Dù vậy, ở trong trường cô vẫn khiến người ta chú ý, vì mẹ cô là bà Bạch Mộ Mai.

Buổi sáng, Bạch Nhạn ra khỏi cửa, hai phút sau liền nghe thấy cánh cổng nhà họ Thương kẽo kẹt một tiếng, "Mẹ ơi, con đi học đây". Thương Minh Thiên cao giọng nói.

Hai người một trước một sau ra khỏi khu tập thể Văn hóa. Mấy đứa con trai định kiếm chuyện trừng mắt, chạy xa khỏi Bạch Nhạn.

Bọn chúng đã từng cố ý chọc giận Bạch Nhạn, nhưng cậu học sinh ưu tú Thương Minh Thiên kia lại giống như không sợ chết mà xông đến, nếu không nghiêm khắc quở trách chúng thì cũng là liều mạng đánh nhau với chúng. Có lần còn ầm ĩ lên tận trường, bọn chúng suýt chút nữa bị đuổi học.

Chuông tan học vừa reo, Bạch Nhạn đeo cặp sách đi ra cổng, Thương Minh Thiên đã đứng ở đó được một lúc. Lần này cậu đi trước, cô đi sau.

Gió nhè nhẹ thổi. Nắng chiếu chênh chếch, hoa dại bên đường đang nở rộ.

Dần dần, kẻ trước người sau đã biến thành sánh vai cùng bước.

Giữa họ luôn có những chuyện nói mãi không hết. Thương Minh Thiên đọc nhiều sách, cậu kể cho Bạch Nhạn nghe rất nhiều chuyện thời xưa, chuyện ở nước ngoài, kể về giấc mơ, hoài bão của cậu.

Bạch Nhạn quay sang nhìn cậu, ánh mắt sáng lấp lánh, dưới ánh nắng xuân, rạng ngời tươi tắn.

Hai người đi đến trước cửa khu tập thể Văn hóa, Thương Minh Thiên dừng lại, Bạch Nhạn hiểu ý cười cười, bước qua cổng trước, năm phút sau Thương Minh Thiên bước vào.

Mặc dù bà Bạch Mộ Mai lạnh nhạt với cô, cả ngày không ở nhà, mặc dù cô bị người ta mắng nhiếc sau lưng là "đồ con hoang, đồ tiểu Bạch Cốt Tinh", nhưng Bạch Nhạn cảm thấy những ngày tháng đó thật đẹp, nhưng cũng trôi qua rất nhanh.

Một dịp Tết nhất, khu tập thể Văn hóa càng náo nhiệt hơn thường ngày, nhà nhà náo nức cười nói, sự lạnh lẽo và tịch mịch trong nhà Bạch Nhạn lại càng nổi bật.

Nhà họ Thương thường ngày dè xẻn, nhưng lúc Tết đến cũng xa xỉ một chút. Bà Thương khéo tay, làm món lạc rang muối, bỏng gạo, lạp xưởng, đùi gà, Bạch Nhạn ngồi trong nhà cũng ngửi thấy.

Thời gian này càng không thấy bóng dáng bà Bạch Mộ Mai đâu, những món Bạch Nhạn biết làm có hạn. Bê cơm lên bàn, Bạch Nhạn chẳng thể nào nuốt trôi. Cô quay sang nhìn bếp nhà họ Thương, lòng cuộn trào, Thương Minh Tinh quanh quẩn bên chân bà Thương, bỗng thò tay nhón trộm một miếng bỏ tọt vào miệng, khiến bà Thương hét ầm lên. Nhưng trong tiếng hét ấy mang đậm ý cười và sự cưng chiều.

Mắt Bạch Nhạn bất giác đỏ hoe, cô không thèm khát những món ăn khiến người ta chảy nước miếng kia, mà ngưỡng mộ sự ấm cúng trong ngôi nhà đó.

Prev 1 ... 134 135 136 137 138 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000016s. Total load: 0.000715