Trời tối, sân khu tập thể lác đác vang lên tiếng pháo đì đùng. Bạch Nhạn ngồi thu lu trong nhà đợi chương trình văn nghệ đêm giao thừa, ngoài cổng bỗng vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
Cô tưởng là bà Bạch Mộ Mai về, liền chạy ra mở cổng. Thương Minh Thiên đứng ngoài cổng, tay xách một cái túi giấy, cô lập tức ngửi thấy một mùi nóng hôi hổi, gương mặt thoắt hồng. "Em không cần". Cô biết nhất định là Thương Minh Thiên lấy trộm đem cho cô.
Cô lùi một mạch về phía sau.
Thương Minh Thiên cười nắm chặt tay cô, dúi cái túi giấy vào: "Đồ ngốc, đây là anh cho em". Cùng lúc còn dúi thêm một quyển sổ và một cây bút, chắc là quà mừng năm mới!
Cô ngẩn người nhận lấy, bà Thương lại đang gọi Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên không kịp nói gì nhiều bèn đi luôn.
Bạch Nhạn cầm túi giấy, nước mắt trào ra. Khi đó cô mười ba tuổi, Thương Minh Thiên mười lăm.
Mùa đông năm mười bốn tuổi, Bạch Nhạn cảm thấy ngực mình to ra, người bỗng cao vọt lên, có hôm cô bỗng thấy bụng đau quằn quại, sau đó phía dưới bị chảy máu. Cô sợ hết hồn, chạy lòng vòng trong nhà, đúng lúc nhìn thấy Thương Minh Thiên đi xuống bếp, lần đầu tiên cô chủ động chạy tới gõ cửa sổ phòng bếp.
Thương Minh Thiên nghe xong, vội cùng cô đi tới bệnh viện.
Bác sĩ trực là nữ, mỉm cười nói với Bạch Nhạn đây không phải bệnh, mà là cô đã trưởng thành, đã trở thành thiếu nữ rồi.
Hai người ra khỏi bệnh viện, ngoài trời tuyết đang rơi, họ gom hết tiền trên người lại, mua một gói băng vệ sinh trong siêu thị. Thương Minh Thiên đứng trong gió tuyết trước cửa nhà vệ sinh công cộng hà hơi vào tay. Bạch Nhạn từ trong đi ra, nhìn cậu cười thẹn thùng. Tay hai người cứ tự nhiên như thế mà nắm lấy nhau.
Chuyện này vẫn bị bà Thương phát hiện ra.
Lần đầu tiên trong đời, bà Thương không chửi không mắng, hai ngày hai đêm liền không chợp mắt, cơm không ăn một hạt, nước không uống một giọt.
Thương Minh Thiên nói những gì, Bạch Nhạn không biết, nhưng cô biết, trên đời này không phải cứ thích nhau là có thể ở bên nhau.
Thích là chuyện của hai người, nhưng đến với nhau lại là chuyện của hai gia đình.
Ông Thương, bà Thương không xấu, mà là suy nghĩ của họ thâm căn cố đế, họ đã gửi gắm bao kỳ vọng không thể diễn tả bằng lời vào Thương Minh Thiên.
Bọn họ vẫn luôn coi thường cuộc sống phường chèo của bà Bạch Mộ Mai, với cô cũng là vẻ mặt khinh miệt đó. Giống như trong bài hát Khúc ca của kẻ lang bạt, con trai kẻ trộm vẫn sẽ là con trai kẻ trộm thôi. Bạch Nhạn chắc chắn sẽ là một Bạch Mộ Mai nhỏ. Suy nghĩ này ăn sâu vào óc họ, không phải cứ dùng thời gian, lý lẽ là có thể thuyết phục được. Bọn họ coi cô như ôn dịch, chỉ sợ cô làm vấy bẩn sự trong trắng của Minh Thiên.
Cô biết Minh Thiên tốt với cô, nhưng họ sẽ không có ngày mai.
Cho dù Minh Thiên có gánh chịu mọi áp lực, cố chấp ở bên cô, nhưng phải chứng kiến cảnh ông bà Thương đau khổ tột cùng, Minh Thiên và cô có hạnh phúc không? Nói không chừng bà Thương không chịu khuất phục sẽ dùng cái chết để ép buộc anh.
Người con gái có thể đem lại hạnh phúc cho Minh Thiên, có thể được ông bà Thương chấp nhận, chắc chắn đang ở một nơi nào đó, nhưng chắc chắn không phải là cô.
Từ lâu cô đã biết, có những chuyện, nỗ lực thì có thể làm được, có chuyện, dù bạn có nỗ lực đến mấy, cũng vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực.
Tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn đăng ký thi vào trường y tá và đã đỗ thuận lợi. Lúc cô học năm thứ nhất, Minh Thiên đang bước vào giai đoạn căng thẳng của lớp Mười hai.
Hai người ở cách nhau rất xa, nhưng cứ cách hai ngày Minh Thiên lại viết thư cho cô, kể cho cô nghe những chuyện vui trong trường học, kể với cô kỳ thi thử này anh làm bài thế nào. Cô hồi âm, nói trường y tá rất to rất đẹp, có một người bạn rất thân tên là Liễu Tinh. Cô không nói với anh, cô nhớ anh, đêm nào cũng tỉnh giấc trong nước mắt.
Kỳ nghỉ đông, bà Bạch Mộ Mai đi lưu diễn ngoại tỉnh, phải hết tháng giêng mới quay về huyện Vân. Bà nhớ để lại tiền học, tiền sách vở kỳ sau cho cô, nhưng lại quên không để cho cô tiền sinh hoạt cho kỳ nghỉ và sau khi nhập học. Đoàn kịch thu tiền nhà, người thu tiền điện nước, đã đến giục mấy lần. Cô phiền não mấy đêm liền không ngủ được, bỗng nhớ ra lễ Valentine năm nay vào đúng ngày mùng Sáu tháng Giêng trong lòng khẽ động.
Cô chạy tới mấy tiệm hoa, năn nỉ người ta bán sỉ cho mấy chục bông hồng. Một bông hồng mua sỉ ba tệ, lễ Valentine bán được mười tệ.
Thời đó, mười tệ có giá trị như thế nào. Mua được gần chục cân gạo, trả được tiền điện nước một tháng, mua được một bộ đồ lót bằng vải bông thô.
Nếu bán hết được mấy chục bông hồng, Bạch Nhạn có thể cầm cự tới khi bà Bạch Mộ Mai quay về.
Mùng Sáu tháng Giêng, trời đổ mưa rét buốt, lạnh khủng khiếp, nhưng không ngăn được trái tim sôi sục của những người đang yêu nhau. Đầu tiên cô bán ở trước cửa mấy quán cà phê, sau đó lại tới nhà hàng KFC.
Cô tưởng là bà Bạch Mộ Mai về, liền chạy ra mở cổng. Thương Minh Thiên đứng ngoài cổng, tay xách một cái túi giấy, cô lập tức ngửi thấy một mùi nóng hôi hổi, gương mặt thoắt hồng. "Em không cần". Cô biết nhất định là Thương Minh Thiên lấy trộm đem cho cô.
Cô lùi một mạch về phía sau.
Thương Minh Thiên cười nắm chặt tay cô, dúi cái túi giấy vào: "Đồ ngốc, đây là anh cho em". Cùng lúc còn dúi thêm một quyển sổ và một cây bút, chắc là quà mừng năm mới!
Cô ngẩn người nhận lấy, bà Thương lại đang gọi Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên không kịp nói gì nhiều bèn đi luôn.
Bạch Nhạn cầm túi giấy, nước mắt trào ra. Khi đó cô mười ba tuổi, Thương Minh Thiên mười lăm.
Mùa đông năm mười bốn tuổi, Bạch Nhạn cảm thấy ngực mình to ra, người bỗng cao vọt lên, có hôm cô bỗng thấy bụng đau quằn quại, sau đó phía dưới bị chảy máu. Cô sợ hết hồn, chạy lòng vòng trong nhà, đúng lúc nhìn thấy Thương Minh Thiên đi xuống bếp, lần đầu tiên cô chủ động chạy tới gõ cửa sổ phòng bếp.
Thương Minh Thiên nghe xong, vội cùng cô đi tới bệnh viện.
Bác sĩ trực là nữ, mỉm cười nói với Bạch Nhạn đây không phải bệnh, mà là cô đã trưởng thành, đã trở thành thiếu nữ rồi.
Hai người ra khỏi bệnh viện, ngoài trời tuyết đang rơi, họ gom hết tiền trên người lại, mua một gói băng vệ sinh trong siêu thị. Thương Minh Thiên đứng trong gió tuyết trước cửa nhà vệ sinh công cộng hà hơi vào tay. Bạch Nhạn từ trong đi ra, nhìn cậu cười thẹn thùng. Tay hai người cứ tự nhiên như thế mà nắm lấy nhau.
Chuyện này vẫn bị bà Thương phát hiện ra.
Lần đầu tiên trong đời, bà Thương không chửi không mắng, hai ngày hai đêm liền không chợp mắt, cơm không ăn một hạt, nước không uống một giọt.
Thương Minh Thiên nói những gì, Bạch Nhạn không biết, nhưng cô biết, trên đời này không phải cứ thích nhau là có thể ở bên nhau.
Thích là chuyện của hai người, nhưng đến với nhau lại là chuyện của hai gia đình.
Ông Thương, bà Thương không xấu, mà là suy nghĩ của họ thâm căn cố đế, họ đã gửi gắm bao kỳ vọng không thể diễn tả bằng lời vào Thương Minh Thiên.
Bọn họ vẫn luôn coi thường cuộc sống phường chèo của bà Bạch Mộ Mai, với cô cũng là vẻ mặt khinh miệt đó. Giống như trong bài hát Khúc ca của kẻ lang bạt, con trai kẻ trộm vẫn sẽ là con trai kẻ trộm thôi. Bạch Nhạn chắc chắn sẽ là một Bạch Mộ Mai nhỏ. Suy nghĩ này ăn sâu vào óc họ, không phải cứ dùng thời gian, lý lẽ là có thể thuyết phục được. Bọn họ coi cô như ôn dịch, chỉ sợ cô làm vấy bẩn sự trong trắng của Minh Thiên.
Cô biết Minh Thiên tốt với cô, nhưng họ sẽ không có ngày mai.
Cho dù Minh Thiên có gánh chịu mọi áp lực, cố chấp ở bên cô, nhưng phải chứng kiến cảnh ông bà Thương đau khổ tột cùng, Minh Thiên và cô có hạnh phúc không? Nói không chừng bà Thương không chịu khuất phục sẽ dùng cái chết để ép buộc anh.
Người con gái có thể đem lại hạnh phúc cho Minh Thiên, có thể được ông bà Thương chấp nhận, chắc chắn đang ở một nơi nào đó, nhưng chắc chắn không phải là cô.
Từ lâu cô đã biết, có những chuyện, nỗ lực thì có thể làm được, có chuyện, dù bạn có nỗ lực đến mấy, cũng vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực.
Tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn đăng ký thi vào trường y tá và đã đỗ thuận lợi. Lúc cô học năm thứ nhất, Minh Thiên đang bước vào giai đoạn căng thẳng của lớp Mười hai.
Hai người ở cách nhau rất xa, nhưng cứ cách hai ngày Minh Thiên lại viết thư cho cô, kể cho cô nghe những chuyện vui trong trường học, kể với cô kỳ thi thử này anh làm bài thế nào. Cô hồi âm, nói trường y tá rất to rất đẹp, có một người bạn rất thân tên là Liễu Tinh. Cô không nói với anh, cô nhớ anh, đêm nào cũng tỉnh giấc trong nước mắt.
Kỳ nghỉ đông, bà Bạch Mộ Mai đi lưu diễn ngoại tỉnh, phải hết tháng giêng mới quay về huyện Vân. Bà nhớ để lại tiền học, tiền sách vở kỳ sau cho cô, nhưng lại quên không để cho cô tiền sinh hoạt cho kỳ nghỉ và sau khi nhập học. Đoàn kịch thu tiền nhà, người thu tiền điện nước, đã đến giục mấy lần. Cô phiền não mấy đêm liền không ngủ được, bỗng nhớ ra lễ Valentine năm nay vào đúng ngày mùng Sáu tháng Giêng trong lòng khẽ động.
Cô chạy tới mấy tiệm hoa, năn nỉ người ta bán sỉ cho mấy chục bông hồng. Một bông hồng mua sỉ ba tệ, lễ Valentine bán được mười tệ.
Thời đó, mười tệ có giá trị như thế nào. Mua được gần chục cân gạo, trả được tiền điện nước một tháng, mua được một bộ đồ lót bằng vải bông thô.
Nếu bán hết được mấy chục bông hồng, Bạch Nhạn có thể cầm cự tới khi bà Bạch Mộ Mai quay về.
Mùng Sáu tháng Giêng, trời đổ mưa rét buốt, lạnh khủng khiếp, nhưng không ngăn được trái tim sôi sục của những người đang yêu nhau. Đầu tiên cô bán ở trước cửa mấy quán cà phê, sau đó lại tới nhà hàng KFC.

