Ồn ào quá! Cánh tay bỗng đau nhói, Bạch Nhạn đau nhíu cả mày chầm chậm mở mắt ra, nhất thời không thích ứng được với ánh sáng trong phòng, lại nhắm mắt lại theo bản năng.
- Tiểu Nhạn!
Cô sốt đến nỗi nảy sinh ảo giác rồi chăng? Sao lại nghe thấy tiếng Minh Thiên? Giọng nói này so với lúc chia tay mấy năm trước đã thâm trầm, chững chạc hơn rất nhiều, nhưng cách gọi này, giọng điệu này, chỉ có ở Minh Thiên mà thôi.
Bạch Nhạn há mồm, không khỏi hít vào mấy ngụm hơi lạnh, môi nóng như bị rộp lên, cũng không thốt ra được lời nào. Cô quờ tay sang bên cạnh, một đôi tay nắm lấy tay cô, sau đó có người vuốt tóc cô, nâng eo cô lên, "Tiểu Nhạn, em muốn uống nước không?"
Bạch Nhạn mở choàng mắt, một bóng người màu xanh da trời đập vào mắt cô. Cô chớp mắt, nhìn trừng trừng gương mặt tuấn tú đang mỉm cười trước mắt mình, bộ quân phục xanh thẫm như bầu trời, quốc huy lấp lánh đính trên mũ: Minh Thiên? Cô cất giọng khàn đặc, hỏi mà không dám tin.
- Ừ! Thương Minh Thiên gật mạnh đầu.
Bạch Nhạn chọt vào má anh, âm ấm. Cô cười, cười đến nỗi khóe môi run rẩy, cười đến nỗi khóe mắt đầy nước. "Anh mặc quân phục đẹp lắm, đẹp trai lắm!". Giọng cô chẳng khác nào vịt đực, nhưng thế thì đã sao, anh ấy là Minh Thiên đấy!
Minh Thiên đã về thật rồi, đã từ Thành Đô trở về rồi.
Nhìn thấy Minh Thiên, vết thương đang rỉ máu trong lòng cô dần khép miệng.
Phải chăng ông trời đã nghe thấy tiếng kêu từ đáy lòng cô?
- Nhưng em thì lại xấu đi. – Thương Minh Thiên kìm nén nỗi đau đang giày xé trái tim, bưng ly nước từ chiếc tủ bên cạnh kề sát miệng cô.
Cô không nỡ chớp mắt, chăm chăm nhìn anh, nước rơi từ khóe miệng xuống dưới chân cô mà cô cũng không biết.
Thương Minh Thiên rút khăn tay ra lau miệng cho Bạch Nhạn, nhìn gương mặt vàng vọt của cô, nhìn cái miệng đầy mụn nước, thở dài.
Rất lâu sau Bạch Nhạn mới định thần lại được sau cơn mừng rỡ bất ngờ, nụ cười rạng rỡ như hoa.
- Xấu thì xấu, con gái đến mười tám tuổi là thay đổi, ngày mai em sẽ xinh đẹp trở lại. Minh Thiên, anh về rồi sao không gọi điện cho em?
Câu nói hơi dài, cô thở dốc, đảo mắt, thấy mình đang nằm trên giường bệnh, cổ tay cắm ống truyền dịch.
Thế này là thế nào nhỉ? Cô nhớ hình như mình từ huyện Vân trở về, đi taxi.
- Anh xuống tàu hỏa là gọi điện cho em luôn, chí ít phải chục lần, đầu tiên thì em không nghe máy, sau đó thì lại tắt máy.
Thương Minh Thiên kéo ghế tới ngồi cạnh cô.
Bạch Nhạn đưa tay day huyệt thái dương:
- Lúc đó em đang ở trên xe, có lẽ là không nghe thấy.
- Sau đó anh tới bệnh viện tìm em, ai dè lại gặp Lãnh Phong, bọn anh ăn cơm ở bên ngoài, đang nói chuyện thì thấy một đám người xúm xít trước cổng bệnh viện, nhìn kỹ thì hóa ra là em từ trên taxi bước xuống, đứng không vững ngã nhào ra đất.
Thương Minh Thiên không nhắc tới việc khi đó Bạch Nhạn chỉ đi một chiếc dép lê, chân kia đi đất, toàn thân nóng như một quả cầu lửa, mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt vào môi đến nỗi hằn lên hai vết máu. Tài xế hoảng loạn nói hai người chạy suốt đêm từ Tân Giang về huyện Vân rồi lại quay ngược lại, lúc lên xe cô cứ ho mãi không ngừng.
Lãnh Phong trả tiền xe, Minh Thiên bế Bạch Nhạn vào trong phòng cấp cứu, xét nghiệm ra bệnh viêm phế quản cấp tính, hai người đều sửng sốt. Lúc chuẩn bị báo tin cho người nhà cô mới biết, chồng cô thiếu điều đã muốn lật tung thành phố Tân Giang lên.
Đội cảnh sát giao thông đã phải kiểm tra mỗi tuyến đường xem có xảy ra tai nạn giao thông không, Sở Công an cũng tìm khắp các ngõ ngách của Tân Giang xem có xuất hiện cô gái nào đi một mình không, nhà bạn bè và đồng nghiệp của Bạch Nhạn đều được gọi điện đến, hành động rầm rộ như vậy là vì phu nhân của trợ lý thị trưởng Khang Kiếm đã mất tích mười tiếng đồng hồ rồi.
- A ha – Bạch Nhạn phì cười – Lần gặp mặt này ấn tượng sâu sắc nhỉ! Ê, sao anh lại quen với bác sĩ Lãnh vậy? – Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.
- Bọn tôi là chiến hữu, cũng là bằng hữu.
Lãnh Phong từ ngoài bước vào, tiếp lời.
Bạch Nhạn ngơ ngác nhìn Thương Minh Thiên.
- Cậu Lãnh Phong đến thực tập ở bệnh viện trực thuộc Học viện Không quân của bọn anh, khi đó bọn anh đã quen nhau rồi. Sau này vẫn luôn giữ liên lạc. – Thương Minh Thiên thấy tay Lãnh Phong bê một cốc nước cam thì đứng dậy đỡ lấy – Miệng em có đắng không, súc miệng trước rồi hãy uống, sẽ dễ uống hơn đấy. – Anh nhẹ nhàng hỏi Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gật đầu, ngoan ngoãn để Thương Minh Thiên đỡ eo, lấy nước súc miệng rồi nhổ vào trong chậu, sau đó đón ly nước cam: "Minh Thiên, chua!". Cô bĩu môi với anh.
Dường như chưa từng có bảy năm xa cách giữa họ, cô như bỗng quay về thời niên thiếu, gặp chuyện gì không hay thì người đầu tiên nghĩ tới chính là Minh Thiên.
- Nhưng mà bổ. – Thương Minh Thiên tăng nhiệt độ điều hòa lên một độ, để Bạch Nhạn khỏi lạnh.
Lãnh Phong đứng đó, lông mày nhíu lại. Anh ngạc nhiên vì sự ăn ý giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn, sự ăn ý này lắng đọng tự nhiên từ bao nhiêu năm tháng, chứ không phải cố ý, không phải với ai cũng được như thế.
- Minh Thiên, – Bạch Nhạn uống xong nước cam, cảm thấy phấn chấn hơn một chút, nhìn xung quanh – Anh... vợ chưa cưới của anh đâu? Chị ấy ở khách sạn à?
- Tiểu Nhạn!
Cô sốt đến nỗi nảy sinh ảo giác rồi chăng? Sao lại nghe thấy tiếng Minh Thiên? Giọng nói này so với lúc chia tay mấy năm trước đã thâm trầm, chững chạc hơn rất nhiều, nhưng cách gọi này, giọng điệu này, chỉ có ở Minh Thiên mà thôi.
Bạch Nhạn há mồm, không khỏi hít vào mấy ngụm hơi lạnh, môi nóng như bị rộp lên, cũng không thốt ra được lời nào. Cô quờ tay sang bên cạnh, một đôi tay nắm lấy tay cô, sau đó có người vuốt tóc cô, nâng eo cô lên, "Tiểu Nhạn, em muốn uống nước không?"
Bạch Nhạn mở choàng mắt, một bóng người màu xanh da trời đập vào mắt cô. Cô chớp mắt, nhìn trừng trừng gương mặt tuấn tú đang mỉm cười trước mắt mình, bộ quân phục xanh thẫm như bầu trời, quốc huy lấp lánh đính trên mũ: Minh Thiên? Cô cất giọng khàn đặc, hỏi mà không dám tin.
- Ừ! Thương Minh Thiên gật mạnh đầu.
Bạch Nhạn chọt vào má anh, âm ấm. Cô cười, cười đến nỗi khóe môi run rẩy, cười đến nỗi khóe mắt đầy nước. "Anh mặc quân phục đẹp lắm, đẹp trai lắm!". Giọng cô chẳng khác nào vịt đực, nhưng thế thì đã sao, anh ấy là Minh Thiên đấy!
Minh Thiên đã về thật rồi, đã từ Thành Đô trở về rồi.
Nhìn thấy Minh Thiên, vết thương đang rỉ máu trong lòng cô dần khép miệng.
Phải chăng ông trời đã nghe thấy tiếng kêu từ đáy lòng cô?
- Nhưng em thì lại xấu đi. – Thương Minh Thiên kìm nén nỗi đau đang giày xé trái tim, bưng ly nước từ chiếc tủ bên cạnh kề sát miệng cô.
Cô không nỡ chớp mắt, chăm chăm nhìn anh, nước rơi từ khóe miệng xuống dưới chân cô mà cô cũng không biết.
Thương Minh Thiên rút khăn tay ra lau miệng cho Bạch Nhạn, nhìn gương mặt vàng vọt của cô, nhìn cái miệng đầy mụn nước, thở dài.
Rất lâu sau Bạch Nhạn mới định thần lại được sau cơn mừng rỡ bất ngờ, nụ cười rạng rỡ như hoa.
- Xấu thì xấu, con gái đến mười tám tuổi là thay đổi, ngày mai em sẽ xinh đẹp trở lại. Minh Thiên, anh về rồi sao không gọi điện cho em?
Câu nói hơi dài, cô thở dốc, đảo mắt, thấy mình đang nằm trên giường bệnh, cổ tay cắm ống truyền dịch.
Thế này là thế nào nhỉ? Cô nhớ hình như mình từ huyện Vân trở về, đi taxi.
- Anh xuống tàu hỏa là gọi điện cho em luôn, chí ít phải chục lần, đầu tiên thì em không nghe máy, sau đó thì lại tắt máy.
Thương Minh Thiên kéo ghế tới ngồi cạnh cô.
Bạch Nhạn đưa tay day huyệt thái dương:
- Lúc đó em đang ở trên xe, có lẽ là không nghe thấy.
- Sau đó anh tới bệnh viện tìm em, ai dè lại gặp Lãnh Phong, bọn anh ăn cơm ở bên ngoài, đang nói chuyện thì thấy một đám người xúm xít trước cổng bệnh viện, nhìn kỹ thì hóa ra là em từ trên taxi bước xuống, đứng không vững ngã nhào ra đất.
Thương Minh Thiên không nhắc tới việc khi đó Bạch Nhạn chỉ đi một chiếc dép lê, chân kia đi đất, toàn thân nóng như một quả cầu lửa, mắt nhắm nghiền, răng cắn chặt vào môi đến nỗi hằn lên hai vết máu. Tài xế hoảng loạn nói hai người chạy suốt đêm từ Tân Giang về huyện Vân rồi lại quay ngược lại, lúc lên xe cô cứ ho mãi không ngừng.
Lãnh Phong trả tiền xe, Minh Thiên bế Bạch Nhạn vào trong phòng cấp cứu, xét nghiệm ra bệnh viêm phế quản cấp tính, hai người đều sửng sốt. Lúc chuẩn bị báo tin cho người nhà cô mới biết, chồng cô thiếu điều đã muốn lật tung thành phố Tân Giang lên.
Đội cảnh sát giao thông đã phải kiểm tra mỗi tuyến đường xem có xảy ra tai nạn giao thông không, Sở Công an cũng tìm khắp các ngõ ngách của Tân Giang xem có xuất hiện cô gái nào đi một mình không, nhà bạn bè và đồng nghiệp của Bạch Nhạn đều được gọi điện đến, hành động rầm rộ như vậy là vì phu nhân của trợ lý thị trưởng Khang Kiếm đã mất tích mười tiếng đồng hồ rồi.
- A ha – Bạch Nhạn phì cười – Lần gặp mặt này ấn tượng sâu sắc nhỉ! Ê, sao anh lại quen với bác sĩ Lãnh vậy? – Bạch Nhạn ngạc nhiên hỏi.
- Bọn tôi là chiến hữu, cũng là bằng hữu.
Lãnh Phong từ ngoài bước vào, tiếp lời.
Bạch Nhạn ngơ ngác nhìn Thương Minh Thiên.
- Cậu Lãnh Phong đến thực tập ở bệnh viện trực thuộc Học viện Không quân của bọn anh, khi đó bọn anh đã quen nhau rồi. Sau này vẫn luôn giữ liên lạc. – Thương Minh Thiên thấy tay Lãnh Phong bê một cốc nước cam thì đứng dậy đỡ lấy – Miệng em có đắng không, súc miệng trước rồi hãy uống, sẽ dễ uống hơn đấy. – Anh nhẹ nhàng hỏi Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gật đầu, ngoan ngoãn để Thương Minh Thiên đỡ eo, lấy nước súc miệng rồi nhổ vào trong chậu, sau đó đón ly nước cam: "Minh Thiên, chua!". Cô bĩu môi với anh.
Dường như chưa từng có bảy năm xa cách giữa họ, cô như bỗng quay về thời niên thiếu, gặp chuyện gì không hay thì người đầu tiên nghĩ tới chính là Minh Thiên.
- Nhưng mà bổ. – Thương Minh Thiên tăng nhiệt độ điều hòa lên một độ, để Bạch Nhạn khỏi lạnh.
Lãnh Phong đứng đó, lông mày nhíu lại. Anh ngạc nhiên vì sự ăn ý giữa Minh Thiên và Bạch Nhạn, sự ăn ý này lắng đọng tự nhiên từ bao nhiêu năm tháng, chứ không phải cố ý, không phải với ai cũng được như thế.
- Minh Thiên, – Bạch Nhạn uống xong nước cam, cảm thấy phấn chấn hơn một chút, nhìn xung quanh – Anh... vợ chưa cưới của anh đâu? Chị ấy ở khách sạn à?


