Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2812
- Tình trạng: Hoàn thành
Khang Kiếm hắng giọng, nói tiếp:

- Anh chạy chân đất xuống dưới lầu, cả người mẹ nằm trong vũng máu, bác hàng xóm gọi cấp cứu 120. Bác sĩ nói mẹ thật may mắn, lúc ngã xuống vướng vào cái cây phơi quần áo ở tầng dưới nên không chết nhưng bị liệt nửa người. Bố anh từ nhà khách chạy vội về. Anh chưa từng thấy ông ấy như thế bao giờ, người run lên cầm cập, không nói được câu nào, đi phải có người dìu. Mẹ ngậm chặt miệng, không nhìn ông. Ông thề với mẹ, nói sẽ từ huyện Vân trở về, sẽ không gặp Bạch Mộ Mai nữa, sau này sẽ sống vui vẻ bên mẹ. Mẹ không nói lời nào, nhất quyết không chịu điều trị, khăng khăng đòi tìm đến cái chết. Anh cầu xin mẹ đừng như vậy, anh nói với mẹ, sau nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ, yêu thương mẹ, mẹ nhìn anh rồi khóc.

Sau khi ra viện, bố từ nhà khách dọn về nhà. Ông giành làm việc nhà, chăm sóc mẹ chu đáo. Ông ngoại nhờ người giúp và bố được điều từ huyện Vân về Tỉnh ủy thuận lợi, còn thăng một cấp. Tất cả thủ tục đều do thư ký lo liệu. Coi như cả nhà lại ở bên nhau, nhưng không khí ấm cúng trước đây đã không còn nữa. Mẹ như biến thành một người khác, động một chút là nói những lời ác độc mỉa mai với bố, giận lên là ném bát ném đĩa, bố cứ vâng vâng dạ dạ với mẹ, được dịp đi công tác là như được tha bổng. Dần dần, ông lại viện đủ mọi lý do để không về nhà. Chỉ cần bố không về nhà, mẹ sẽ như người mất hồn, gọi điện tứ tung, bảo anh cùng thư ký đi khắp nơi tìm bố. Tìm được rồi, cửa vừa đóng lại thì trong nhà lại nồng nặc mùi thuốc súng. Đúng vào thời gian này, bà ngoại đón thím Ngô từ quê ở Đông Bắc lên.

Khóe miệng Khang Kiếm nhếch lên một vẻ châm biếm, anh đưa tay sờ mũi.

- Thím Ngô ở nhà anh không chỉ là đến chăm sóc cho mẹ anh. Bà ngoại vô cùng hao tâm tổn trí, bà nói chuyện với mẹ. Sau khi mẹ bị liệt nửa người, Bạch Nhạn... bọn em học y cũng biết, nửa người dưới của mẹ đã mất hết cảm giác, không thể... sinh hoạt vợ chồng. Bà ngoại lo bố ra ngoài lăng nhăng, muốn giữ cái nhà này cho mẹ. Khi đó thím Ngô hãy còn trẻ, chồng chết sớm, có một đứa con gửi ông bà ngoại nuôi. Bà ngoại hứa với nhà họ sẽ thay họ nuôi dưỡng đứa bé.

Thím Ngô bèn... giống như người vợ lẽ không danh phận mà bà ngoại cưới về cho bố. Dưới sự khuyên nhủ của bà ngoại, mẹ dần chấp nhận sự thật. Hôm thím Ngô đến, mẹ bảo thư ký chuẩn bị một bàn tiệc, một căn phòng cho thím Ngô. Buổi tối, bố vào phòng của thím Ngô, mẹ ngồi trên xe lăn suốt cả một đêm.

- Thím Ngô rất chăm chỉ, sau khi thím đến, nhà anh như có một luồng sinh khí mới. Thím thật lòng thích cái gia đình này, rất tốt với mẹ và anh, thu xếp mọi thứ ngăn nắp gọn gàng. Có điều dù gì thím ấy cũng không được học hành nhiều, không có tiếng nói chung với bố. Mấy tháng sau, bố lại quay lại với những ngày tháng trước đây. Nhưng dù thế nào, ông luôn nhớ quay về nhà, trước mặt mọi người, ông và mẹ vẫn diễn màn vợ chồng âu yếm, cho dù tối đến là lại cãi nhau long trời lở đất. Cứ cãi nhau là mẹ lại lôi chuyện cũ ra, Bạch Mộ Mai như một nỗi ám ảnh ác độc, cười nhạo họ trong bóng tối.

- Đường công danh của bố hanh thông, thăng chức liên tục. Năm anh bắt đầu đi làm thì bố đã làm tới chức bí thư Sở Tư pháp tỉnh.

- Anh học đại học, thạc sĩ ở Đại học Nhân dân Bắc Kinh, có lẽ vì gia thế nhà anh nên anh không thiếu người theo đuổi, thực ra từ lúc học trung học đã rất nhiều rồi. Khi đó anh là kẻ theo chủ nghĩa không kết hôn, thậm chí có thể nói là hoàn toàn cách ly với tình yêu. Chứng kiến bố mẹ từ một đôi yêu thương say đắm biến thành hai kẻ căm thù nhau tận xương tủy, anh không hề có chút mơ tưởng nào với chuyện tình cảm. Anh chỉ muốn mình thật xuất sắc để mẹ có thể tự hào. Trên đời này có rất nhiều thứ có thể lựa chọn, duy chỉ có bố mẹ là không thể.

- Lúc đầu bố anh làm việc tại Ban Tuyên truyền Tỉnh ủy, có lần anh có việc phải đến văn phòng của bố, ông không ở đó, ngăn kéo bàn làm việc lại đang mở, anh ngồi xuống, tình cờ nhìn thấy trong ngăn kéo có vài tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái chừng hai mươi tuổi, khi cười có hai cái lúm đồng tiền xinh xinh. Anh rất ngạc nhiên.

Bố bước vào, thấy tấm ảnh trên tay anh thì sững người, hỏi anh mấy người bạn cùng lớp của anh ở tỉnh có muốn kết bạn không, nếu có thì giới thiệu cho cô gái này. Anh hỏi đấy là ai, bố nói đấy là con gái một người bạn cũ, tên là Bạch Nhạn.

Bạch Nhạn khẽ ừ một tiếng, bất giác ngồi thẳng người dậy.

Prev 1 ... 147 148 149 150 151 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000007s. Total load: 0.000530
XtGem Forum catalog