XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Hoa Hồng Giấy


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2816
- Tình trạng: Hoàn thành
- Nhưng thấy cô ấy bị mẹ và thím Ngô xúc phạm, coi thường, anh hối hận, anh không nỡ nhìn cô ấy bị người khác đối xử như thế. Không biết mẹ suy nghĩ gì mà lại muốn gặp mặt Bạch Mộ Mai. Trên bàn ăn, anh chứng kiến sự đáng thương của mẹ, sự đê tiện của bố, sự vô liêm sỉ của Bạch Mộ Mai, trong lòng anh như có một con mãnh thú khát máu rục rịch manh động, anh không thể nhẫn nhịn được đem hết mọi hận thù trút lên người cô ấy, anh lạnh lùng sỉ nhục cô ấy trước mặt Bạch Mộ Mai. Sau đó, anh không còn mặt mũi nào gặp cô ấy. Cô ấy chính thức yêu cầu anh ly hôn, khi nghe thấy hai chữ "ly hôn" này, anh đau đớn không thiết sống, như mỗi bộ phận trên thể đều bị người ta cắt mất. Trong đau khổ, anh mới hiểu ra, anh... đã yêu cô ấy. Tình yêu này quá tinh quái, cứ mãi lẩn trốn, anh căn bản không hiểu rõ, cũng có thể anh đã hiểu rõ, nhưng anh không dám đối diện. Tình yêu này tiếp cho anh sức mạnh, anh không còn sợ hãi hôn nhân, anh khát khao được ở bên cô ấy dài lâu, được thấy cô ấy cười tinh nghịch, trêu chọc anh, làm nũng với anh...

Giọng Khang Kiếm hơi nghẹn lại, anh đứng dậy bước tới giường từ từ quỳ xuống, nắm lấy tay Bạch Nhạn:

- Bà xã, anh đã làm rất nhiều chuyện khốn nạn, anh vừa ngu ngốc vừa vô liêm sỉ, em... có thể cho anh một cơ hội được làm lại từ đầu không?

- Nếu anh không yêu tôi, anh sẽ làm gì? – Giọng Bạch Nhạn rất bình tĩnh, rất khàn, rất nhỏ.

- Nếu không yêu em, chúng ta sẽ là hai đường thẳng song song. Bà xã, em có biết không, hận em chỉ là cái cớ để kẻ ti tiện, bất lực như anh tiếp cận với em. Anh đã yêu em từ rất lâu, rất lâu rồi.

Khang Kiếm đưa tay Bạch Nhạn lên môi, khẽ hôn lên đó.

Bạch Nhạn rút tay mình ra khỏi tay Khang Kiếm, chùi lên chăn. Khang Kiếm cứng đờ người. Anh đã phải đấu tranh tư tưởng quyết liệt mới lấy được hết can đảm bộc bạch tất cả những điều giấu kín tận đáy lòng trước Bạch Nhạn. Nhưng phản ứng của Bạch Nhạn khiến anh hoảng hốt.

Cô không xúc động, không hề xúc động, tuy có hơi bất ngờ, hơi sửng sốt, nhưng về cơ bản có thể dùng hai từ "bình tĩnh" để miêu tả. Điều này giống như năm đó anh tập chạy bộ, đứng trên bờ để ném đá xuống đập nước, "tõm" một tiếng, mặt nước hiện lên những vòng tròn, sau đó tất cả kết thúc, mọi thứ lại trở về với trạng thái yên tĩnh như lúc đầu.

Lại cũng giống như trong cuộc sống hiện thực, tặng cho bạn gái một chiếc vòng tay kim cương vô cùng đắt giá, bạn hy vọng cô ấy có thể thốt lên mừng rỡ, vui sướng nhào vào lòng bạn, nhưng đối phương cùng lắm chỉ mỉm cười.

Bạn cảm thấy lời hứa của mình đáng giá ngàn vàng, đã bỏ ra thứ quý giá nhất, đã không còn một chút giấu giếm, đối phương lại chẳng coi ra gì.

Càng lúc Khang Kiếm càng cảm thấy bi thương, càng lúc càng cảm thấy vô vọng, trái tim chìm sâu xuống đáy vực.

- Sếp Khang, – Bạch Nhạn cảm thấy mình không nên im lặng quá lâu, nên bình luận gì đó về câu chuyện dài này – Giống như anh, tôi cũng cảm thấy bố mẹ là không thế lựa chọn được. Tất cả những gì mẹ tôi đã làm, là con gái, tôi không thể nói ra nói vào, chỉ có thế nuốt hết vào trong bụng. Anh nói anh yêu tôi, tôi biết đó là anh muốn làm cho tôi cảm thấy dễ chịu. Từ khi yêu tới khi cưới cho đến bây giờ, thậm chí khi chứng minh anh đối với tôi không chỉ đơn thuần là trả thù, cũng có tồn tại một chút xíu tình cảm. Tôi rất cảm ơn sếp đã nghĩ cho tôi. Nhưng tôi không muốn coi là thật. Còn nhớ sau ngày tôi bảo anh tới huyện Vân điều tra thân thế của tôi, một buổi sáng sớm, lần đầu tiên anh đến nơi tôi ở, anh nói: "Chẳng có gì phải để ý cả, đều đã là chuyện quá khứ rồi. Người làm bạn gái anh là em, không phải là người khác. Em đừng nói cái gì mà ảnh hưởng đến tiền đồ của anh, anh đã chán ngấy cái danh "con ông cháu cha" mà người ta chụp cho anh rồi, tiền đồ của anh phải do anh tự nỗ lực, người khác muốn cản không cản được, muốn giúp cũng không giúp được." Có lẽ chính vì câu nói này của anh mà tôi đã động lòng, cho nên đã chấp nhận anh. Thực ra khi đó anh đang nói dối. Hôm đám cưới, anh vứt nhẫn cưới ở chỗ Y Đồng Đồng. Tôi nén cơn đau khổ, nói dối là anh làm rơi trong phòng trang điểm, anh nói với tôi sau này sẽ không làm rơi nữa. Sếp ạ, một mặt anh nói với tôi những lời này, một mặt lại làm những chuyện đó sau lưng tôi. Chẳng lẽ lúc nào tôi cũng phải mang bên mình một cái máy kiểm tra nói đối, để kiểm tra xem câu nào của anh là thật, câu nào là giả? Anh không thấy mệt, nhưng tôi thấy mệt.

- Những chuyện như thế sau này sẽ không xảy ra nữa... – Khang Kiếm thở dài, nói ra câu này ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy không đáng tin chút nào.

- Sếp ạ, không có sau này. Chưa nói tới chuyện chúng ta có tình cảm hay không, chuyện của mẹ tôi với bố anh còn sờ sờ ra đó, chúng ta còn có thể ở bên nhau sao? Tôi không muốn dùng sự tồn tại của mình để đả kích mẹ anh. Chỉ cần không phải là tôi, chỉ cần anh thật sự thích, mẹ anh yêu anh, bà ấy sẽ vui vẻ chấp nhận.

- Chỉ có em, không thể có bất cứ người nào khác... – Khang Kiếm bất lực nhắc lại.

Bạch Nhạn thản nhiên cười:

- Chuyện anh vừa ngu ngốc vừa vô liêm sỉ, em... có thể cho anh một cơ hội được làm lại từ đầu không?

- Nếu anh không yêu tôi, anh sẽ làm gì? – Giọng Bạch Nhạn rất bình tĩnh, rất khàn, rất nhỏ.

- Nếu không yêu em, chúng ta sẽ là hai đường thẳng song song. Bà xã, em có biết không, hận em chỉ là cái cớ để kẻ ti tiện, bất lực như anh tiếp cận với em. Anh đã yêu em từ rất lâu, rất lâu rồi.

Khang Kiếm đưa tay Bạch Nhạn lên môi, khẽ hôn lên đó.

Prev 1 ... 149 150 151 152 153 ... 321 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000538