- Em tìm hắn ta làm gì? – Thương Minh Thiên đuổi theo Bạch Nhạn – Có chuyện gì anh sẽ chịu trách nhiệm, em không cần lo lắng.
Bạch Nhạn khóc nức nở.
- Em chính vì sợ anh phải chịu trách nhiệm. Đây là chuyện giữa em và anh ta, nếu muốn trả thù thì cũng là em trả thù, sao anh lại nhúng tay vào. Để em đi tìm Khang Kiếm nói cho rõ.
- Em không được đi xin hắn.
Bạch Nhạn khẽ khàng gỡ tay Minh Thiên ra, lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa:
- Anh lên nhà rửa mặt đi, trong nhà đã làm sẵn mì lạnh rồi. Không phải em đi cầu xin, mà là đi nói rõ cho anh ấy hiểu,
- Loại người đó làm gì có lý lẽ mà nói, Tiểu Nhạn... – Thương Minh Thiên vẫn còn muốn nói gì đó, Bạch Nhạn đã chạy vút đi như một làn khói.
Như thể có linh cảm, Bạch Nhạn không nghĩ ngợi nhiều, bắt xe đi thẳng về nhà, vừa vặn chìa khóa, đẩy cửa ra thì bắt gặp ngay ánh mắt u ám của Khang Kiếm.
Lòng nguội lạnh như tro tàn.
Cô về nhà rồi, cuối cùng đã về rồi. Anh sẽ không tưởng rằng cô lo cho vết thương của anh, quan tâm đến anh nên mới quay về. Nhất định là cô đã gặp tay Thương Minh Thiên kia, sợ anh sẽ làm chuyện bất lợi cho gã đó nên mới vội trở về để thăm dò.
Sao cô có thể không đau lòng cho được?
Khang Kiếm nhắm mắt lại, ngồi như một khúc gỗ trên sofa.
Anh vì trả thù nên mới lấy cô, vậy thì cô, vì cái gì mà lấy anh?
Trong lòng cô có chỗ nào dành cho anh không? Còn anh, đã như một con thiêu thân nhìn thấy ngọn đèn sáng, như đứa bé sắp chết đuối nhìn thấy một cọng rơm, như mảnh đất tối tăm đợi được đến ngày nắng hửng, điên cuồng bất chấp tất cả mà yêu cô, nhưng, tiếc là đã muộn.
Bạch Nhạn hít vào một hơi, hết hồn trước dáng vẻ bi tráng của Khang Kiếm, Minh Thiên ra tay ác quá!
Cô không nói gì nhiều, đặt túi xuống, lấy hộp thuốc ra, rồi lấy khăn mặt, đá lạnh đi tới cạnh Khang Kiếm, giúp anh xử lý vết thương.
Anh xuýt xoa chịu đau, không cử dộng.
- Tối qua ngủ ở đâu? – Anh hỏi.
- Phòng 301 tầng 10 tiểu khu Hoa Viên, cách đây nửa tiếng đi đường.
- Viêm phế quản đã khỏi chưa?
- Không truyền nước nữa, nhưng còn uống thuốc thêm hai ngày, đang nghỉ ốm.
- Ở một mình?
Bàn tay đang cầm thuốc đỏ của Bạch Nhạn khẽ run lên, liếc anh:
- Tối hôm qua Liễu Tinh ngủ với em, chỗ cô ấy trọ bây giờ cũng gần chỗ em.
- Thương Minh Thiên chỉ là hàng xóm của em sao? – Khang Kiếm tiếp tục hỏi bằng vẻ mặt vô cảm.
- Nhà bọn em ở dãy trước dãy sau, anh ấy là hàng xóm, bạn, đàn anh ...
- Không chỉ có thế chứ? – Khang Kiếm đón lấy túi nước đá chườm vào mũi – Hắn ta là người tặng em bông hồng giấy phải không?
Bạch Nhạn đờ ra như khúc gỗ:
- Sao anh biết về bông hồng giấy?
Khang Kiếm xua tay:
- Việc này em đừng hỏi, trả lời câu hỏi của anh.
Bạch Nhạn nhắm mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu:
- Đúng vậy.
Khang Kiếm cười nhạt:
- Em đang lo cho hắn ta à?
- Sếp Khang, em thay mặt anh ấy xin lỗi anh. Tính tình Minh Thiên nóng nảy, hồi nhỏ có ai bắt nạt em, anh ấy đều giúp em như vậy. – Bạch Nhạn dè dặt nhìn anh.
- Nếu anh làm gì hắn ta, em sẽ thế nào? – Môi Khang Kiếm run lên, tim từ từ chìm xuống.
- Sếp Khang, anh sẽ không làm vậy đâu. Anh bao dung độ lượng, sao có thể so đo với Minh Thiên được, phải không?
- Bạch Nhạn, hình như em đang dỗ dành anh, mà hình như cũng đang nài nỉ anh? Trước đây em chưa bao giờ như thế.
Bạch Nhạn mím môi, lẳng lặng thu dọn hộp thuốc.
- Sếp tức giận gì thì cứ trút giận với em, đừng làm khó Minh Thiên được không? Đây chỉ là chuyện giữa hai chúng ta.
- Hai người chứ nhỉ, – Khang Kiếm cười hờn dỗi – Đúng là nàng thương chàng tiếc. Trong mắt hai người, có phải tôi là một tên khốn kiếp không?
Bạch Nhạn thành thật lắc đầu;
- Anh không phải tên khốn kiếp, anh cũng sống rất vất vả.
- Bạch Nhạn, sao em không nói thẳng với anh, thực ra người em thật sự thích, là Thương Minh Thiên.
Bạch Nhạn không đáp, cất hộp thuốc vào chỗ cũ, đả mắt nhìn quanh phòng:
- Anh muốn ăn gì?
Khang Kiếm vẫy cô:
- Bạch Nhạn, em lại đây.
Bạch Nhạn đi tới cạnh anh.
Anh kéo cô ngồi xuống, chăm chú nhìn cô phải đến năm phút.
- Bạch Nhạn, anh đồng ý.
- Hả? – Bạch Nhạn không hiểu.
- Anh không cần một người vợ trong lòng còn mang hình bóng một người đàn ông khác. Bạch Nhạn, anh đồng ý ly hôn.
********
Quyển 2 - Chương 10 - Trên đời nào thấy cọc tìm trâu
Mùa thu như mồt cô nàng đỏng đảnh, trong lúc mọi người chưa kịp đề phòng đã bất ngờ ghé thăm Tân Giang. Hôm qua nắng hè vẫn còn rực rỡ, mặt trời chói chang tới mức không thể mở được mắt, hôm nay khắp phố lá rụng đầy, đất trời u ám, hoa cỏ ủ rũ, sắc thu đìu hiu.
Sáng sớm, kim đồng hồ khẽ khàng chỉ tới bảy rưỡi. Bạch Nhạn cuồn mình lưu luyến hơi ấm trong chăn rồi rúc đầu vào bên trong. Trực đêm hai ngày liền, hôm nay được nghỉ nên cô không phải dậy vồi, nhưng mười giờ phải ra ga tiễn Minh Thiên.
Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ nghỉ mồt tháng rưỡi của Minh Thiên đã trôi qua, cô cũng đã ly hôn được mồt tháng mười ngày.
Mồt tháng rưỡi này, nhà họ Thương buồn vui lẫn lồn.
Bạch Nhạn khóc nức nở.
- Em chính vì sợ anh phải chịu trách nhiệm. Đây là chuyện giữa em và anh ta, nếu muốn trả thù thì cũng là em trả thù, sao anh lại nhúng tay vào. Để em đi tìm Khang Kiếm nói cho rõ.
- Em không được đi xin hắn.
Bạch Nhạn khẽ khàng gỡ tay Minh Thiên ra, lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa:
- Anh lên nhà rửa mặt đi, trong nhà đã làm sẵn mì lạnh rồi. Không phải em đi cầu xin, mà là đi nói rõ cho anh ấy hiểu,
- Loại người đó làm gì có lý lẽ mà nói, Tiểu Nhạn... – Thương Minh Thiên vẫn còn muốn nói gì đó, Bạch Nhạn đã chạy vút đi như một làn khói.
Như thể có linh cảm, Bạch Nhạn không nghĩ ngợi nhiều, bắt xe đi thẳng về nhà, vừa vặn chìa khóa, đẩy cửa ra thì bắt gặp ngay ánh mắt u ám của Khang Kiếm.
Lòng nguội lạnh như tro tàn.
Cô về nhà rồi, cuối cùng đã về rồi. Anh sẽ không tưởng rằng cô lo cho vết thương của anh, quan tâm đến anh nên mới quay về. Nhất định là cô đã gặp tay Thương Minh Thiên kia, sợ anh sẽ làm chuyện bất lợi cho gã đó nên mới vội trở về để thăm dò.
Sao cô có thể không đau lòng cho được?
Khang Kiếm nhắm mắt lại, ngồi như một khúc gỗ trên sofa.
Anh vì trả thù nên mới lấy cô, vậy thì cô, vì cái gì mà lấy anh?
Trong lòng cô có chỗ nào dành cho anh không? Còn anh, đã như một con thiêu thân nhìn thấy ngọn đèn sáng, như đứa bé sắp chết đuối nhìn thấy một cọng rơm, như mảnh đất tối tăm đợi được đến ngày nắng hửng, điên cuồng bất chấp tất cả mà yêu cô, nhưng, tiếc là đã muộn.
Bạch Nhạn hít vào một hơi, hết hồn trước dáng vẻ bi tráng của Khang Kiếm, Minh Thiên ra tay ác quá!
Cô không nói gì nhiều, đặt túi xuống, lấy hộp thuốc ra, rồi lấy khăn mặt, đá lạnh đi tới cạnh Khang Kiếm, giúp anh xử lý vết thương.
Anh xuýt xoa chịu đau, không cử dộng.
- Tối qua ngủ ở đâu? – Anh hỏi.
- Phòng 301 tầng 10 tiểu khu Hoa Viên, cách đây nửa tiếng đi đường.
- Viêm phế quản đã khỏi chưa?
- Không truyền nước nữa, nhưng còn uống thuốc thêm hai ngày, đang nghỉ ốm.
- Ở một mình?
Bàn tay đang cầm thuốc đỏ của Bạch Nhạn khẽ run lên, liếc anh:
- Tối hôm qua Liễu Tinh ngủ với em, chỗ cô ấy trọ bây giờ cũng gần chỗ em.
- Thương Minh Thiên chỉ là hàng xóm của em sao? – Khang Kiếm tiếp tục hỏi bằng vẻ mặt vô cảm.
- Nhà bọn em ở dãy trước dãy sau, anh ấy là hàng xóm, bạn, đàn anh ...
- Không chỉ có thế chứ? – Khang Kiếm đón lấy túi nước đá chườm vào mũi – Hắn ta là người tặng em bông hồng giấy phải không?
Bạch Nhạn đờ ra như khúc gỗ:
- Sao anh biết về bông hồng giấy?
Khang Kiếm xua tay:
- Việc này em đừng hỏi, trả lời câu hỏi của anh.
Bạch Nhạn nhắm mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu:
- Đúng vậy.
Khang Kiếm cười nhạt:
- Em đang lo cho hắn ta à?
- Sếp Khang, em thay mặt anh ấy xin lỗi anh. Tính tình Minh Thiên nóng nảy, hồi nhỏ có ai bắt nạt em, anh ấy đều giúp em như vậy. – Bạch Nhạn dè dặt nhìn anh.
- Nếu anh làm gì hắn ta, em sẽ thế nào? – Môi Khang Kiếm run lên, tim từ từ chìm xuống.
- Sếp Khang, anh sẽ không làm vậy đâu. Anh bao dung độ lượng, sao có thể so đo với Minh Thiên được, phải không?
- Bạch Nhạn, hình như em đang dỗ dành anh, mà hình như cũng đang nài nỉ anh? Trước đây em chưa bao giờ như thế.
Bạch Nhạn mím môi, lẳng lặng thu dọn hộp thuốc.
- Sếp tức giận gì thì cứ trút giận với em, đừng làm khó Minh Thiên được không? Đây chỉ là chuyện giữa hai chúng ta.
- Hai người chứ nhỉ, – Khang Kiếm cười hờn dỗi – Đúng là nàng thương chàng tiếc. Trong mắt hai người, có phải tôi là một tên khốn kiếp không?
Bạch Nhạn thành thật lắc đầu;
- Anh không phải tên khốn kiếp, anh cũng sống rất vất vả.
- Bạch Nhạn, sao em không nói thẳng với anh, thực ra người em thật sự thích, là Thương Minh Thiên.
Bạch Nhạn không đáp, cất hộp thuốc vào chỗ cũ, đả mắt nhìn quanh phòng:
- Anh muốn ăn gì?
Khang Kiếm vẫy cô:
- Bạch Nhạn, em lại đây.
Bạch Nhạn đi tới cạnh anh.
Anh kéo cô ngồi xuống, chăm chú nhìn cô phải đến năm phút.
- Bạch Nhạn, anh đồng ý.
- Hả? – Bạch Nhạn không hiểu.
- Anh không cần một người vợ trong lòng còn mang hình bóng một người đàn ông khác. Bạch Nhạn, anh đồng ý ly hôn.
********
Quyển 2 - Chương 10 - Trên đời nào thấy cọc tìm trâu
Mùa thu như mồt cô nàng đỏng đảnh, trong lúc mọi người chưa kịp đề phòng đã bất ngờ ghé thăm Tân Giang. Hôm qua nắng hè vẫn còn rực rỡ, mặt trời chói chang tới mức không thể mở được mắt, hôm nay khắp phố lá rụng đầy, đất trời u ám, hoa cỏ ủ rũ, sắc thu đìu hiu.
Sáng sớm, kim đồng hồ khẽ khàng chỉ tới bảy rưỡi. Bạch Nhạn cuồn mình lưu luyến hơi ấm trong chăn rồi rúc đầu vào bên trong. Trực đêm hai ngày liền, hôm nay được nghỉ nên cô không phải dậy vồi, nhưng mười giờ phải ra ga tiễn Minh Thiên.
Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ nghỉ mồt tháng rưỡi của Minh Thiên đã trôi qua, cô cũng đã ly hôn được mồt tháng mười ngày.
Mồt tháng rưỡi này, nhà họ Thương buồn vui lẫn lồn.

